Chào mừng bạn tới -‘๑’ Diễn đàn - Autinhyeu Community ‘๑’-. Click here để đăng ký
THÔNG BÁO CHUNG



Chuyên mục đã khoá Chủ đề này đã bị khoá, bạn không thể sửa những bài viết của mình hay trả lời bài viết thêm nữa.  [ 43 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5
Người gửi Nội dung
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 16-11-2008, 09:07 am 

Chúng Thần Chi Nguyên - Chương 43


Chương 41: Nhất Thạch Thiên Lãng



Lục Mộng Thần phảng phất như một làn gió mát thổi nhẹ, cầm thanh Vân Vụ kiếm sáng rực dưới ánh dương quang, chậm rãi tiến tới, tựa như lão ngưu vác nặng đang ì ạch kéo một chiếc cối xay gió, nhắm hướng Lệ Tình Thiên áp tới.

Dòng nước xanh biếc to lớn kia mang theo khí thế bao trùm trời đất ập tới, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ lên toàn bộ làn gió nhẹ do Vân Vụ kiếm phóng ra. Lệ Tình Thiên thấy thế công của mình đã hoàn toàn ngăn chặn được kiếm chiêu của Lục MộngThần, thì trên mặt không kìm được lộ ra thần sắc đắc ý, mà sự khinh miệt trong ánh mắt cũng càng lúc càng tăng. Nhưng Lệ Thừa Phong đang ngồi trên hàng ghế quý tân thì thầm nghĩ vẫn không ổn, trước kia ông ta đã từng xem qua Thần Yên chân nhân sử dụng chiêu thức “Thanh Phong Từ Lai” này, lực âm nhu của nó rất cường đại, ẩn chứa vô số ám kình và hậu kình, vì vậy mà ông ta chỉ lạnh nhạt tiếp tục xem biến hóa trên lôi đài, trên mặt cũng có chút thần tình bất định.

Dưới đài có một số đệ tử, nhất là đệ tử của Thiên Lãng sơn, thấy Lệ Tình Thiên đã hoàn toàn chiếm ưu thế, thì bắt đầu tỏ ra đắc ý.

Diệu Nhiên bình tĩnh quan sát biến hóa trên lôi đài, nhẹ giọng nói: “Thiên Lãng sơn các ngươi đánh giá Phong Thần kiếm pháp của bọn ta quá thấp rồi.” Bạch Lạc Sinh đứng bên cạnh nghe vậy, cũng gật đầu tỏ ra đồng ý với lập luận của nàng.

Bỗng biến hóa đột nhiên xuất hiện! Dòng nước xanh biếc cực lớn đột nhiên trở nên chậm lại, nó vốn đang mang khí thế dương cương, nhưng giờ đây lại biến mất chẳng còn gì. Lúc này, nó tựa như một khối nước khổng lồ đọng lại trong không khí, phảng phất như đang bị một cỗ lực lượng vô hình hoàn toàn cản lại, nửa phân cũng không tiến tới được. Dần dần dòng nước bắt đầu chảy ngược trở lại, rồi từ bên trong bắn vọt ra một dòng nước xoáy mãnh liệt, thanh âm càng lúc càng lớn, vang lên ù ù.

Trên mặt Lục Mộng Thần lộ ra vẻ mặt của kẻ thắng lợi, tay nắm chặt Vân Vụ kiếm, hơi hướng lên trời một chút, đồng thời xoay nhẹ. Oanh, oanh…….…cường lực của dòng nước xanh biếc do Lệ Tình Thiên công đánh ra liền bị chiêu thức Thanh Phong Từ Lai của Lục Mộng Thần hoàn toàn phản công lại.

Đây chính là lấy đạo của người trả lại cho người.

nl.Lệ Tình Thiên hoảng sợ nhìn cường lực đang xé không bay tới, hoàn toàn không dám tin vào mắt mình, đây chính là kiếm chiêu cường đại mà mình đã đánh ra hay sao? Tại sao nó lại quay ngược trở lại? Gã không dám nghĩ nhiều, vội vàng thu kiếm về phòng thủ trước ngực nhưng đã muộn mất rồi, lực lượng xung kích cực lớn đã theo kiếm vọt tới, hắn cảm thấy kinh mạch toàn thân bị chấn động mạnh, nhất thời không hít thở được, rồi thổ ra một ngụm máu tươi.kien

Tại sao lại như vậy? Các đệ tử đang quan sát tại trường đều không thể tin vào mắt mình, nhất là các đệ tử của Thiên Lãng sơn thấy Lệ Tình Thiên gặp thất lợi thì không nhịn được kinh hãi. Lệ Tình Thiên ở trong hàng đệ tử của Thiên Lãng sơn được xem là nhân vật lợi hại đứng thứ ba, không thể ngờ rằng lại bị một tên ngốc của Phong Thần Tông đánh bại nhanh như vậy! Hừ, nếu không mở miệng thóa mạ thì thật là không chịu nổi ~ đệ tử Thiên Lãng sơn trong mắt đều xạ ra những tia nhìn sắc bén lăng lẹ, đặc biệt là có hai người đang nhìn nhau, tinh quang trong mắt bộc phát cực mạnh, và đều cảm giác được nét kinh ngác sợ hãi.

Hai người đó chính là hai tên được bài danh đệ nhất và đệ nhị trong hàng đệ tử của Thiên Lãng sơn, là Lệ Binh Mạt và Lệ Hành Tiết. Cả hai đều không cao, nước da trăng trắng, lúc này hai tay đang chắp sau lưng, đảo ánh mắt lạnh lùng nhìn sang chỗ bọn Diệu Nhiên. Diệu Nhiên cũng đột nhiên cảm thấy lạnh cả người, quay mặt nhìn lại, đôi mắt đẹp vừa nhìn đến chỗ Lê Binh Mạt và Lệ Hành Tiết thì không nhịn được thầm kinh hãi trong lòng, tự nhủ: “Tu vi cao thật! Sợ rằng hai người này đã đạt tới Thoát Khiếu hậu kỳ, và cũng sắp đạt tới Thám Hư kỳ. Xem ra thực lực của Thiên Lãng sơn thật là không thể coi thường!”

Ở trên lôi đài, thân hình Lệ Tình Thiên đang loạng choạng, phải chống kiếm xuống đất thì mới trụ lại được. Gã căm hận nhìn Lục Mộng Thần chằm chằm, rồi nói: “Ngươi thắng rồi! Lục Mộng Thần, ngươi quả cũng có chút thực lực, nhưng đại sư huynh và nhị sư huynh của ta sẽ không tha cho ngươi đâu. Hãy chờ mà xem! Ha ha!” Hắn vừa dứt lời, liền phi thân xuống đài.

Lục Mộng Thần cười cười nhìn theo bóng sau lưng đang khuất dần của Lệ Tình Thiên đi xa, rồi sau đó quay đầu lại nhìn Diệu Nhiên mỉm cười đầy vẻ ngốc nghếch, đồng thời truyền âm nói: “Sư tỷ, chúng ta rốt cục đã trút hận được rồi!”

Diệu Nhiên rất vui mừng, liền truyền âm đáp lại: “Lục sư đệ, ngươi làm rất tuyệt a!”

Lúc này người của Liên Hoa Tự liền tuyên bố Lục Mộng Thần thắng lợi, có thể tiến vào vòng sau. Lục Mộng Thần nhẹ nhàng phi thân xuống bên cạnh Diệu Nhiên. Bạch Lạc Sinh và Giang Sơn cũng bước đến chúc mừng hắn. Thần Yên chân nhân ngồi trên hàng ghế quý tân nhìn thấy vậy thì rất cao hứng, bà đối với biểu thị của Lục Mộng Thần càng lúc càng hài lòng. Hài tử này tuy có vẻ ngốc nghếch, nhưng về phương diện võ học và tu chân thì hắn đặc biệt có tiềm chất siêu phàm, thật làm cho người ta cảm thấy không thể lường được!

Thần Yên chân nhân nhớ đến lúc trước khi lên đường, Thiên Nhất chân nhân đã từng nói một câu: “Hài tử Lục Mộng Thần kia tuy vẫn còn u mê, nhưng trong trường tỷ đấu này, nó tất sẽ có nhiều biểu hiện kỳ dị ngoài ý liệu của người ta……” Lúc bấy giờ Thần Yên chân nhân không hiểu rõ ẩn ý bên trong, nhưng giờ đây hồi tưởng lại lời nói của Thiên Nhất chân nhân, quả thật là không sai chút nào, xem ra cuộc tỷ thí tuyển lựa nhân tài của thất phái lần này, Lục Mộng Thần nhất định sẽ đạt được thành tích tốt.

Nhưng lúc này Lệ Thừa Phong đang ngồi bên cạnh đã lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của Thần Yên chân nhân, chỉ nghe một thanh âm trầm lãnh vang lên: “Thần Yên chân nhân, Lục Mộng Thần của quý phái quả không hổ danh là đệ tử kiệt xuất của Phong Thần Tông. Chiêu Thanh Phong Từ Lai do hắn thi triển ra thật không giống với kẻ tầm thường! Chúc mừng quý phái đã có được một nhân tài kiệt xuất như thế!”

Thần Yên chân nhân nghe ra khẩu khí bất phục của Lệ Thừa Phong, nhưng cũng không màng đến, dù sao cũng đã thắng rồi, chỉ cười nói: “À, à, Lệ chưởng môn quá khen rồi.”

Minh Phi cung chủ đang ngồi một bên đột nhiên xen vào: “Thần Yên tỷ tỷ, xin hỏi tên Lục Mộng Thần ấy đã đầu nhập vào Phong Thần Tông tu hành được mấy năm rồi?”

Thần Yên cười đáp: “Chưa đến ba mươi năm.”

nl.Minh Phi cũng chủ nghe vậy thì cả kinh, biểu hiện của Lục Mộng Thần quả thật đã khiến nàng giật mình. Xem ra nỗi oán hận của nàng chắc phải tìm cơ hội để phát tiết sớm một chút, nếu không đợi qua trăm năm nữa, thì e rằng dù có muốn thu thập tên tiểu tử trẻ tuổi này, tất cũng sẽ phải hao tổn một phen công phu. Khi nào thì động thủ đây, Minh Phi cung chủ trong lòng tính toán tìm cơ hội.kien

“Quả thật là tư chất xuất chúng a!” Minh Phi không quên buông ra một câu, nhưng lời này có một nửa là phát xuất từ chân tâm, còn một nửa là do tức giận mà thốt ra.

Thần Yên chân nhân chỉ mỉm cười không nói gì. Còn Hư Vân tông chủ cũng mỉm cười nhìn xuống Lục Mộng Thần đang ở dưới đài.

Lúc này, các trận đấu trên năm lôi đài kia cũng đã chấm dứt. Trải qua vòng loại, Liên Hoa Tự, Hạo Khí môn, Hương Phong cốc và Nghiễm Hàn cung đều có người thắng kẻ bại, nhưng phái nào cũng có một đệ tử lọt vào vòng sau.

Long Thiên cũng đấu ở vòng đầu, gã dễ dàng thắng được một đệ tử của Hương Phong cốc. Khi gã trở lại dưới đài, nghe Long Hải thì thầm kể cho nghe, thì ra là bọn họ đã biết được vị tiểu sư đệ Lục Mộng Thần của Phong Thần Tông đã dễ dàng đánh bại Lệ Tình Thiên, vốn là đệ tử xếp hạng thứ ba trong Thiên Lãng sơn.

Long Thiên nghe xong thì cả kinh, giương mắt nhìn Lục Mộng Thần. Không thể ngờ rằng tên tiểu sư đệ từng trốn bên bờ Phỉ Thúy hồ năm nào, lại là một thiếu niên kiệt xuất chỉ qua mười năm mà đã từ Kim Đan kỳ đạt tới Thoát Khiếu kỳ, hắn rốt cuộc là có ma lực gì đây?...……Xem ra cuộc thi đấu tuyển lựa tài năng của thất phái lần này tất sẽ có nhiều biến hóa, mà Lục Mộng Thần có lẽ sẽ là trở lực lớn nhất của gã trên đường tới đỉnh vinh quang.

Nghĩ đi nghĩ lại, Long Thiên không khỏi suy tư trầm mặc………

Huyền Nguyệt thì đang tung tăng ôm lấy Huyền Tuyết vừa mới thắng trận, cười nói ríu rít, còn Huyền Phong thì lẳng lặng đứng một bên không nói gì. Chỉ có bốn vị tuyệt sắc nữ tử mặt che sa ở đằng sau Phong Hoa Tuyết Nguyệt, hiện đang quay lưng về phía mọi người, là có dáng vẻ cô độc, mơ mơ màng màng và hoảng hốt.

Rốt cuộc các nàng là những người thế nào ở Nghiễm Hàn Cung? Tại sao phải che mặt lại?

Xem ra cuộc phân tranh tuyển lựa nhân tài giữa thất phái thật vô cùng ly kỳ hấp dẫn………

Hết chương 41


Click to Download



Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 16-11-2008, 09:08 am 
Chương 42: Băng Đống Tam Xích

Vòng đấu thứ hai bắt đầu, Diệu Nhiên đứng thẳng trên lôi đài, đôi mắt đẹp lẳng lặng tập trung vào đối thủ là Huyền Hoa tiên tử của Nghiễm Hàn Cung. Nghe nói Huyền Hoa tiên tử một thân tu vi đã đạt tới Thoát Khiếu hậu kỳ, mười bảy thức Hàn Băng kiếm pháp vận dụng được thuần thục vô cùng, trong số bốn vị hộ pháp Phong Hoa Tuyết Nguyệt, nàng được xếp đứng thứ hai, thực lực rất phi phàm.

Huyền Hoa tiên tử mình mặc sa y màu hồng nhạt, tay cầm Hàn Ngọc thần kiếm, chỉ mũi kiếm vào Diệu Nhiên, rồi hơi khom người cười nói: “Huyền Hoa xin ra mắt Diệu Nhiên tiên tử.”

Diệu Nhiên cũng khiêm tốn nghiêng mình hoàn lễ, cười nói: “Rất mong Huyền Hoa sư tỷ hạ thủ lưu tình!”

“Đương nhiên! Đương nhiên!” Huyền Hoa tiên tử nói.

“Thỉnh! Thỉnh!”

nl.Lời còn chưa dứt, hai đạo thân ảnh đã phiêu hốt phóng lên, kiếm ảnh bay tán loạn trên lôi đài, tiếng quát tháo không ngớt vang lên bên tai.kien

Kim Cương thần kiếm của Diệu Nhiên, phối hợp với ba thức đầu chí dương của Phong Thần kiếm pháp, thật sự tràn ngập khí thế vô cùng uy mãnh. Một thức Húc Nhật Đông Thăng của nàng xuất ra cả một biển mây kim sắc và chín vầng thái dương viên mãn, phóng ra hàng vạn tia quang mang chói mắt.

Sắc mặt của Huyền Hoa tiên tử rất trầm tĩnh, Hàn Ngọc thần kiếm trong tay vũ lộng trên cao, phóng xuất ra từng khối từng khối vuông trong suốt như băng, bên trong có vô số tia sáng lạnh không ngừng lấp lòe. Kim quang và thái dương đánh vào cùng một chỗ, phát ra tiếng nổ ầm ầm. Chín vần thái dương do Diệu Nhiên xuất ra bị hàn băng cản lại dữ dội, ánh sáng dần nhạt đi, rồi trở nên tối hẳn.

Lúc này Huyền Hoa tiên tử không đợi chiêu đó sử ra hết, thì đã dùng thức thứ hai công kích tới, Hàn Ngọc thần kiếm đột nhiên biến dài ra hơn mười thước, giống như một đỉnh băng thật lớn dựng sừng sững trên lôi đài, cả thân kiếm giờ trở nên trong suốt, toát ra một cỗ khí lạnh vô bì, khiến cho trên dưới lôi đài nhất thời như bị hãm vào trong một hầm băng.

Những đệ tử có tu vi kém cỏi ở dưới đài bị lạnh đến nổi răng đánh lập cập, toàn thân run lẩy bẩy, tất cả mọi người hiện diện đều hiểu, đây chính là sát chiêu trong Hàn Băng kiếm pháp, Băng Đống Tam Xích.

Lục mộng Thần cũng cảm thấy được từng cơn hàn lãnh xâm nhập cơ thể, liền vội vàng vận hành Tinh Tiên thần công, nhanh chóng điều động chân khí đi khắp châu thân thì mới từ từ cảm thấy tốt hơn một chút. Hắn đưa mắt nhìn lên Diệu Nhiên, không nén được lòng lo lắng cho nàng. Kiến thức của Lục Mộng Thần còn hạn chế, tất nhiên là không biết được các kiếm chiêu lợi hại cùng sát thủ đoạt mạng của các đại môn phái.

Bạch Lạc Sinh và Giang Sơn đều là những đệ tử nhập môn đã hơn hai trăm năm, tuy bấy lâu nay chỉ ở tại môn phái của mình mà ít đi lại bên ngoài, nhưng cũng nghe được tin tức của các môn phái khác. Bọn họ đều biết Hàn Băng kiếm pháp của Nghiễm Hàn cung không giống các loại kiếm pháp bình thường, một khi đuợc thi triển thì sẽ có uy lực ghê gớm, không gì có thể ngăn cản, chẳng những vậy mà lại còn có khả năng làm người khác bị đóng băng, thật là thập phần bá đạo.

Bất quá hai người đều là bại tướng dưới tay Diệu Nhiên, nên đối với Diệu Nhiên vẫn tràn ngập tin tưởng. Đại Lực Kim Cương kiếm pháp của nàng e rằng có rất ít đối thủ, nếu muốn thủ thắng trước nàng, trừ phi là có được loại kiếm pháp như mộng tưởng của Lục Mộng Thần thì mới có thể.

Minh Phi nhìn đệ tử đắc ý của mình đang chuẩn bị thi triển kiếm chiêu lợi hại trong Hàn Băng kiếm pháp, trong lòng rất tự tin. Nàng quay đầu về phía Hư Vân tông chủ mỉm cười, ngụ ý muốn nói rằng đệ tử Nghiễm Hàn cung chúng ta khẳng định là sẽ thắng.

Hư Vân tông chủ không tỏ vẻ gì, chỉ cười cười đáp lại. Thần Yên chân nhân thì nghĩ thầm trong lòng: “Minh Phi à Minh Phi, ngươi đã quá coi thường Phong Thần tông chúng ta rồi! Lúc ngươi đắc ý cũng chính là lúc Nghiễm Hàn cung các ngươi thất bại!”

Khí lạnh trên lôi đài vẫn gia tăng không ngừng, tảng đá xanh lớn dùng làm sàn lôi đài cũng bị phủ một lớp sương lạnh trắng xóa.

Khí lạnh đã khiến cho từng khối đá xanh bắt đầu co rút lại, những tiếng ken két không ngừng phát ra từ khe hở của thanh thạch, chỉ trong nháy mắt, cả lôi đài liền tràn ngập trong vùng sát khí lạnh lẽo. Hàn Ngọc kiếm vẫn không ngừng gia tăng kích thước, đồng thời thân kiếm cũng càng lúc càng trong suốt, hàn khí cường liệt càng lúc càng nặng.

Diệu Nhiên vận khởi Tinh Tiên thần công để chống lại hàn khí mãnh liệt, dần dần phát hiện ra thân thể mình bắt đầu tê liệt, có chút không linh hoạt, còn huyết dịch toàn thân cũng lưu động chậm lại. Diệu Nhiên hiểu rằng không thể để bản thân tiếp tục tiêu hao như vậy được, phải chủ động tấn công, biến bị động thành chủ động.

Diệu Nhiên toàn lực vận chuyển Tinh Tiên thần công, cầm Kim Cương thần kiếm chỉ lên không rồi rung lên một cái, thần kiếm liền phát ra mấy tiếng oong oong, rồi thân kiếm bắt đầu lớn dần lên, sau đó thì phát ra những tia quang mang kim sắc chói lòa. Toàn thân Diệu Nhiên phóng lên cao, Kim Cương thần kiếm trong tay cũng lập tức phóng ra hàng vạn đạo quang mang, lúc này dáng vẻ của nàng trông giống như một thiên sứ, là một thiên sứ xuất hiện từ những luồng ánh sáng quang minh, khóe miệng thở ra một làn khí tức ôn hòa như gió xuân.

Diệu Nhiên đang định thi triển kiếm pháp gì đây? Tại sao phong cách so với trước kia lại hoàn toàn khác nhau?

Kim Cương thần kiếm lúc này phảng phất là một Kim tướng quân, tràn trề khí thế uy nghiêm. Còn Diệu Nhiên thì nở nụ cười tươi tắn như thiên sứ, khẽ hé miệng thốt ra một thanh âm rất nhu hòa dễ nghe: “Phong Động Vân Dũng!”

Phong Động Vân Dũng chính là thức thứ năm trong Phong Thần kiếm pháp, thuộc loại kiếm pháp chí âm chí nhu.

Kim Cương thần kiếm vốn là tiên khí của thiên giới, bản thân nó cũng có linh tính. Dưới sự tác dụng của dương khí cường đại vốn có, nó đã gây ảnh hưởng đến tâm trí tu hành của Diệu Nhiên, khiến cho Phong Thần kiếm quyết trong tâm trí nàng cũng tràn đầy dị biến.

Phong Thần kiếm quyết có dị biến, trong âm chứa cương, trong cương chứa âm, thật chẳng khác nào trong nước có lửa, trong khôn ẩn càn.

Cùng với thanh Kim Cương thần kiếm to lớn đang từ từ dâng lên cao, gió cũng bắt đầu cuồn cuộn thổi lên, phảng phất như là phân khai không gian ra thành một cái eo biển. Trong lúc này, khoảng cách giữa Diệu Nhiên và Huyền Hoa tiên tử đã trở thành một phong đạo, thanh Kim Cương thần kiếm từ từ phát ra những luồng cuồng phong không ngừng xoay tròn. Không gian trên lôi đài vốn đang rất lạnh, lại thêm vào cuồng phong thổi mạnh, nên đã trở thành khô ráo và bị xáo trộn, thổi vù vù không ngớt.

nl.Diệu Nhiên trong giây lát vung Kim Cương thần kiếm lên, phát ra vô số đạo kim quang, bắn ra tung tóe khắp nơi. Sau kim quang là vô số những áng mây kim sắc dày đặc từ trong hư không hiện ra, xếp thành biển mây to lớn, khí thế như dời sông lấp bể, nhằm hướng Huyền Hoa tiên tử công thẳng tới.kien

Hàn Ngọc thần kiếm bị vô số kim quang đánh trúng, thân kiếm bắt đầu rung lên kịch liệt.

Huyền Hoa tiên tử vận khởi chân nguyên, thân kiếm Hàn Ngọc lại lớn lên gấp mấy lần và càng trở nên trong suốt óng ánh, nàng quát khẽ: “Băng Đống Tam Xích!” Cả thanh kiếm cực lớn kích tới Diệu Nhiên nhanh như chớp, trong lúc bay tới trước, Hàn Ngọc thần kiếm đã phát sinh biến hóa rất kỳ ảo, thân kiếm cực lớn lại hóa thành mấy trăm thanh kiếm, mỗi cái đều giống như đại thụ khổng lồ, vừa không ngừng gào thét, vừa mang theo hàn khí lạnh ngắt đánh thẳng vào biển vân kim sắc của Diệu Nhiên.

Băng đống tam xích, không phải là cái lạnh của một ngày.

Huyền Hoa tiên tử trên lôi đài không ngừng tụ tập hàn khí, quả là đã chuẩn bị đầy đủ để đánh ra một kích cuối cùng này. Chỉ cần quy tụ vô số hàn khí đến lôi đài, thì nàng có thể dẫn phát tinh nguyên hàn khí của Hàn Ngọc thần kiếm. Sau khi dẫn phát tinh nguyên hàn khí, uy lực công kích sẽ tăng lên tới ba, bốn lần, và hàn độ cũng sẽ giảm xuống hơn mười độ âm.

Thật có thể nói là hóa khí thành băng, ép thủy thành hàn!

Biển mây kim sắc cùng vô số Hàn Ngọc kiếm gặp nhau, trong chớp mắt, biển mây bao trùm lấy Hàn Ngọc thần kiếm, thân kiếm ở bên trong không ngừng bốc lên cao, liên tục trùng kích, cố gắng phá tan mọi trở ngại, trong nhất thời, những tiếng nổ long trời vang lên không ngớt.

Kim Cương thần kiếm tỏ ra rất hưng phấn, thuộc tính dương cương của nó hoàn toàn bị kích phát. Đối mặt với thuộc tính âm hàn tương khắc với nó, đã khiến nó bạo phát ra uy lực vốn có, nhất thời thoát ra một tiếng ngâm thanh tao cao vút như tiếng rồng gầm, từ bên trong biển mây kim sắc lại càng phát ra quang mang vô cùng mãnh liệt, chỉ trong chớp mắt đã nuốt hết bao nhiêu hóa thân do Hàn Ngọc thần kiếm bắn ra.

Diệu Nhiên nhẹ nhàng khẽ di chuyển mũi chân về phía trước, Kim Cương thần kiếm hung hãn bổ xuống, “oanh”, vừa vặn đánh trúng lên thân Hàn Ngọc thần kiếm. Khí dương cương mãnh liệt hoàn toàn đánh tan tinh nguyên hàn khí trong Hàn Ngọc thần kiếm, khiến cho vô số lưu quang từ trên thân kiếm nhanh chóng thoát ra ngoài.

Bị lực lượng của tinh nguyên hàn khí phản chấn, Huyền Hoa tiên tử chỉ cảm thấy một áp lực cực lớn lan tỏa từ thân thể cho đến từng tế bào, rồi bạo phá các kinh mạch và mạch máu trong toàn thân, khiến nàng phải há miệng phun ra một vòi máu tươi, rồi ngã xuống vũng máu.

Toàn trường lập tức xôn xao kinh động hẳn lên!


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 16-11-2008, 09:25 am 
Chương 43: Lạc Sinh Chi Chiến


Người có phản ứng nhanh nhất không phải là Minh Phi cung chủ, mà là bốn nữ tử che mặt do nàng dẫn theo đến đây. Họ phóng lên lôi đài nhanh như chớp, tám cánh tay ngọc cùng vươn lên, rồi trút vào trong cơ thể Huyền Hoa tiên tử vô số đạo quang mang. Ngay sau đó, một nàng lấy từ trong người ra một chiếc bình bạch ngọc, rồi dốc hết tinh hoa màu trắng như sữa ở bên trong vào miệng Huyền Hoa tiên tử. Không đầy một khắc công phu, Huyền Hoa tiên tử đã từ từ tỉnh lại, vết thương trên người cũng tốt hơn quá nửa.

Quá trình trị thương của bốn nữ tử che mặt của Nghiễm Hàn cung quả thật là quá mau lẹ, chỉ không quá một nén hương mà đã khiến cho Huyền Hoa tiên tử vừa rồi còn nằm trong vũng máu, đã nhanh chóng khỏi hẳn. Chúng đệ tử ở dưới đài đều kinh ngạc đến trợn mắt há miệng, không thốt nên lời.

nl.Chư vị chưởng môn cũng đã nghe nói Nghiễm Hàn cung có một thánh thuật liệu thương rất hoàn mỹ, có tên gọi là Hàn Dũ Thánh Quang. Hôm nay được tận mắt chứng kiến, quả thật hiệu quả khiến cho người ta phải giật mình, ai nấy đều không nhịn được mà rối rít khen ngợi mãi không thôi.

Minh Phi cung chủ thấy Huyền Hoa từ tình trạng trọng thương chuyển thành khỏe mạnh, thì trong lòng như trút được một tảng đá nặng. Đối với thất bại của Huyền Hoa, nàng cũng có chút tiếc nuối, đồng thời cũng giật mình vì kiếm pháp của vị tiểu cô nương xinh đẹp kia của Phong Thần tông. Thật ra đây là kiếm pháp gì? Tại sao hình thức lại không giống với Phong Thần kiếm quyết? Vốn là chiêu thức Phong Khởi Vân Dũng kia phải là một chiêu chí âm chí nhu mới đúng, nhưng dưới sự thi triển của tiểu cô nương Diệu Nhiên này thì lại đạt tới kỳ tích trong âm có dương, trong khôn có càn là sao? Thật là quái sự! Minh Phi cung chủ quan sát Diệu Nhiên từ trên xuống dưới, ánh mắt từ từ dừng lại trên thanh Kim Cương thần kiếm. Thanh kiếm này hẳn là có vấn đề! Minh Phi cung chủ dùng thần thức tìm tòi trong quá khứ, nhưng nhất thời bị một cổ lực lượng đánh dội trở về, ép cho thần thức trở về trí não, đồng thời cũng khiến cho nàng bị đầu váng mắt hoa, xây xẩm mặt mày.kien

“Thần Yên chân nhân, xin hỏi tên của thanh bảo kiếm mà lệnh đồ Diệu Nhiên đang cầm gọi là gì? Tại sao từ trước đến giờ chưa nghe nói đến Phong Thần Tông có sở hữu một thanh thần binh lợi khí như vậy?” Minh Phi cung chủ nhẹ nhàng vén sợi tóc dài phủ ngang qua trán, ổn định lại thần trí vừa bị choáng váng. Nàng rất muốn biết lai lịch của thanh bảo kiếm này, nên cất tiếng hỏi, nhưng lời vừa dứt liền khiến các đại chưởng môn cũng nảy sinh lòng hứng thú, mọi ánh mắt đều hướng về phía Thần Yên chân nhân, chờ đáp án của bà.

Thần Yên chân nhân thấy nhiều người nhìn mình như vậy, thì cũng có chút không thoải mái, bà nhìn Minh Phi cung chủ nói: “Kiếm ấy có tên là Kim Cương, là một vật chí cương chí dương, uy lực vô cùng, đúng là tiên khí của nhân giới. Nó so với Phong Thần thiên kiếm của bổn phái cũng không kém chút nào.”

A!……..Mọi người nghe vậy thì đều kinh hô lên một tiếng, không ngờ rằng thanh kiếm ấy lại lợi hại như vậy! Xem ra Phong Thần Tông trải qua mấy trăm năm phát triển, quả thật là có thực lực phi phàm.

Thần Yên chân nhân đã sớm đoán được biểu tình của mọi người sẽ như thế, nên không để ý đến, chỉ tiếp tục nói: “Thanh bảo kiếm đó là do tiểu đồ ngẫu nhiên lấy được ở trong một tòa sơn động, đồng thời, sau đó cũng từ trên thân kiếm mà lĩnh ngộ ra được ba chiêu kiếm, đặt tên là Đại Lực Kim Cương kiếm pháp……”

Đại Lực Kim Cương kiếm pháp! Trong lòng chúng nhân đều chấn động, chỉ nghe cái tên thôi cũng thấy được nó thập phần bá đạo, không biết đến khi thi triển thì sẽ có uy lực tới mức nào? Ài, xem ra Phong Thần Tông vẫn có thể ngẩng cao đầu, vốn là mọi người định mượn trường tỷ đấu này để áp đảo Phong Thần Tông, mà dành lấy vị trí đệ nhất trong Tu Chân giới, xem ra ý nghĩ này đã gặp khó khăn rồi đây! Các chưởng môn nhân nhất thời đều trầm mặc không nói gì, ai nấy đều theo đuổi chủ ý riêng trong lòng.

Diệu Nhiên nhẹ nhàng phiêu dật nhảy xuống đài, lúc ấy tâm thần của Lục Mộng Thần mới tỉnh lại từ trong trận đấu kinh diễm vừa qua. Vẻ mặt tươi cười như thiên sứ vừa rồi của Diệu Nhiên đã khiến hắn say đắm ngất ngây, cứ y như là vừa thưởng thức rượu Trần Sái được cất hơn mấy trăm năm. Thiên sứ, ôi thiên sứ của ta! Trong lòng Lục Mộng Thần lại kêu lên như thế, phảng phất như lúc này Diệu Nhiên đã trở thành nữ nhân của hắn.

Diệu Nhiên nhìn bộ dạng ngây ngốc của Lục Mộng Thần, không nhịn được khẽ cười nói: “Lục sư đệ, đang nghĩ chuyện gì vậy? Hì hì!” Diệu Nhiên hé nở nụ cười sáng lạn, nhất thời hiện ra nét đẹp như tiên hoa. Lục Mộng Thần thấy Diệu Nhiên thân thiết với mình như vậy, nhất thời không biết phải làm sao cho tốt. Kỳ thật, Diệu Nhiên vừa thắng lợi trở về, lại thêm Mộng Thần cũng đánh bại Lệ Tình Thiên, giúp cho nàng giải tỏa cơn bực tức, cho nên tâm tình rất tốt, bất tri bất giác mà để lộ tính tình tự nhiên ra ngoài.

Lục Mộng Thần đưa tay vò góc áo, trên mặt lộ ra vẻ ngây ngốc, nói: “Sư tỷ, chúc mừng tỷ đã thắng lợi.”

Diệu Nhiên phất phất tay, hít một hơi dài rồi nói: “Đâu có gì…….chúng ta bất quá chỉ thu được thắng lợi bước đầu. Càng về sau thì cuộc tỷ đấu sẽ càng kịch liệt hơn. Ta hy vọng bốn người chúng ta sẽ có thể đoàn kết một lòng, toàn lực phát huy sở trường mạnh nhất của bản thân để cùng nhau tác chiến, nhất định phải làm vẻ vang cho bổn phái, xóa đi ác danh đệ tử bất thành khí* của Phong Thần Tông trong trăm năm qua!” Diệu Nhiên lần lượt đưa ánh mắt nhìn sang Lục Mộng Thần rồi chuyển qua Bạch Lạc Sinh và Giang Sơn, tiếp tục nói: “Bạch sư đệ, Giang sư đệ, những trận đấu tiếp theo sẽ rất gay cấn, các ngươi cũng phải phát huy cho tốt đó! Nhất là Bạch sư đệ, đối thủ của ngươi sẽ là đệ tử kiệt xuất nhất của Phật tông Liên Hoa Tự, được xưng là đệ tử trẻ tuổi nhất đã lĩnh ngộ được Đại Viên Mãn tâm pháp. Đối diện với một đối thủ mạnh như vậy, hy vọng ngươi sẽ có thể bình tĩnh ứng chiến, không làm nhục danh tiếng của bổn phái.”

Trên mặt Bạch Lạc Sinh tràn đầy vẻ chính nghĩa, khí thế ngất trời, chính sắc nói: “Diệu Nhiên sư tỷ, ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó!”

Diệu Nhiên không muốn khiến cho Bạch Lạc Sinh cảm thấy bị áp lực, nên mỉm cười ôn nhu, dặn dò thêm: “Không có gì, chỉ cần đệ dốc toàn lực là được. Chúng ta sẽ ủng hộ đệ!”

Bạch Lạc Sinh gật gật đầu đáp lại. Lục Mộng Thần ở phía sau vỗ vỗ lên vai hắn, nhiệt tình nói: “Sư huynh, chúng ta đều ủng hộ ngươi, cố gắng nhé!”

Lúc này trọng tài đã tuyên bố vòng đấu thứ ba bắt đầu, Bạch Lạc Sinh nhảy vọt lên lôi đài, đối diện với hắn ở bên kia là một hòa thượng đang đứng sừng sững, tuổi còn rất trẻ, trong vẻ anh tuấn còn toát ra một cỗ khí tức từ bi và tường hòa. Thân thể y không nhúc nhích mà đã có một cỗ khí thế mười phần ôn hòa ép tới. Đây chính là đệ tử trẻ tuổi được xưng là kiệt xuất nhất của Phật tông Liên Hoa Tự đó sao? Bạch Lạc Sinh có chút khẩn trương nhìn vào y, ánh mắt không ngừng quét lên xuống toàn thân của tiểu hòa thượng để thăm dò thực lực đối phương.

Pháp Nguyên đối với Bạch Lạc Sinh hoàn toàn không có hiểu biết gì, điều này đối với y mà nói quả thật là rất bất lợi. Cả thực lực của đối thủ cũng không biết rõ thì làm sao có thể nắm chắc phần thắng đây? Pháp Nguyên đối với bản thân tràn ngập tin tưởng, tầng thứ tám của Đại Viên Mãn tâm pháp khiến cho y gan to mật lớn, lại thêm việc y đã lĩnh ngộ được Phật gia Địa Thủy Hỏa Phong năm đại nguyên tố của Phục Ma kiếm pháp, nên lại càng khiến y có niềm tin chiến thắng mãnh liệt đối với trận đấu này.

nl.Bạch Lạc Sinh báo tên môn phái, rồi khoan thai hướng về Pháp Nguyên chắp tay nói: “Đệ tử tân tuyển của Phong Thần Tông là Bạch Lạc Sinh, xin ra mắt Pháp Nguyên sư huynh!” Pháp Nguyên thấy Bạch Lạc Sinh không có dáng vẻ gì đặc biệt nhưng khí chất thoát tục, trong mỗi cái giở tay nhấc chân đều tràn ngập một khí thế lẫm liệt, thì biết rằng đây không phải là đối thủ tầm thường. Thấy Bạch Lạc Sinh lễ phép và khách khí như vậy, Pháp Nguyền cũng cúi mình niệm lớn một câu A Di Đà Phật hoàn lễ.

Bạch Lạc Sinh rút bảo kiếm, thân hình chợt nhoáng lên một cái liền biến mất không thấy đâu nữa, trong chớp mắt đã thấy vô số thân ảnh của Bạch Lạc Sinh không ngừng di chuyển, chạy nhảy xung quanh lôi đài, đây chính là Phong Thần Hồi Vũ bộ pháp độc môn của gã. Bạch Lạc Sinh trong nháy mắt đã đề thăng Phong Thần Hồi Vũ bộ pháp lên tầng thứ hai, bảo kiếm bay lượn khắp nơi, một thức Kim Quang Vạn Đạo được đánh ra, khiến vô số thân ảnh hư hư thực thực đều đồng thời xuất chiêu, mỗi đạo thân ảnh đều bắn ra vạn đạo kiếm quang, nhiều không kể xiết, rồi vô số bóng kiếm quang đó hợp lại và hình thành hải dương mênh mông hùng tráng, hùng vĩ như vạn mã phi nhanh, nhưng trong đó lại có hai luồng kim quang đặc biệt lớn đang công kích thẳng tới, thì ra đó chính là hai thực thể do Phong Thần Hồi Vũ bộ pháp tầng thứ hai tạo thành.kien

Hư Vân tông chủ cẩn thận quan sát biến hóa trên trường đấu, lúc ấy ông ta thấy Bạch Lạc Sinh biến mất một cách thần kỳ, rồi sau lại có vô số ảo ảnh thi triển ra Phong thần kiếm quyết, thì kinh ngạc hỏi: “Đây là bộ pháp gì vậy? Thật là thần kỳ! Có được lực lượng của hai thực thể đồng thời công kích, uy lực thật là cường đại a!”

Lệ Thừa Phong cũng cả kinh nói: “Đúng vậy, đây là bộ pháp gì mà lại thần kỳ như thế? Tại sao lại chưa nghe qua về bộ pháp này nhỉ? Thần Yên chân nhân, chuyện này là thế nào vậy?”

Các vị chưởng môn còn lại cũng ngạc nhiên không kém. Thần Yên chân nhân nghĩ thầm trong lòng: “Lần này đệ tử ưu tú của thất phái tranh tài, xem ra Phong Thần Tông chúng ta đã mang tới cho các phái khá nhiều điều kinh ngạc. Tóm lại, Phong Thần Tông vẫn dư sức đứng đầu liên minh thất phái a.” Nghĩ vậy Thần Yên chân nhân cảm thấy rất cao hứng, cười nói với mọi người: “Đó là môn tuyệt học đặc biệt nhất của Phong Thần Tông chúng tôi, có tên là Phong Thần Hồi Vũ bộ pháp. Môn bộ pháp này cả gần ngàn năm nay vẫn chưa có ai lĩnh ngộ được sự ảo diệu ở bên trong, cũng may trời cao còn rủ lòng thương, đã để cho Bạch Lạc Sinh là một đệ tử đời thứ mười tám của bản phái lĩnh ngộ được.”

Hư Vân tông chủ nghe xong thỉ giật mình tỉnh ngộ, trong mắt xuất ra thần thái phức tạp vô cùng, nhưng rồi vẻ mặt cũng khôi phục lại như thường, chậm rãi nói: “À, ta hiểu rồi, ta từng thấy qua trong ghi chép của liệt vị tổ sư tệ phái, thấy có nhắc đến Phong Thần Tông quả thật là có một môn tuyệt kỹ như vậy, nhưng hơn một ngàn năm trở lại đây vẫn chưa có ai luyện thành, kể cả Thiên Nhất chân nhân cũng không làm được. Thật không ngờ, vị thiếu niên Bạch Lạc Sinh này lại có thể lĩnh ngộ được, thật là tài năng thiên phú a!”

Lúc này, trên mặt Pháp Nguyên vẫn hiện lên vẻ tường hòa như cũ, lẳng lặng nhìn hàng vạn đạo kiếm quang. Đối mặt với thế công như hải triều phẫn nộ ấy, liệu y sẽ ứng phó như thế nào?

Hết chương 43

Chú thích:
* bất thành khí: không ra gì


Click to Download


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Chuyên mục đã khoá Chủ đề này đã bị khoá, bạn không thể sửa những bài viết của mình hay trả lời bài viết thêm nữa.  [ 43 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5


Related topics
 Chủ đề   Người gửi   Trả lời   Xem   Bài viết mới nhất 
Không có bài viết mới. BÀN LONG CHI GIỚI (Q_3 Chương 2)

[ Chuyển đến trangChuyển đến trang: 1 ... 6, 7, 8 ]

ketractang

70

1760

24-10-2008, 10:34 am

ketractang Xem bài viết mới nhất vừa gửi

Không có bài viết mới. Cầm Đế (Q 5 _ Chương 46)

[ Chuyển đến trangChuyển đến trang: 1 ... 12, 13, 14 ]

ketractang

134

1135

01-12-2008, 12:32 pm

DiệpKỳHuệ Xem bài viết mới nhất vừa gửi

Không có bài viết mới. Thốn Mang.(Tập 8 _ Chương 18)

[ Chuyển đến trangChuyển đến trang: 1 ... 25, 26, 27 ]

ketractang

260

1702

03-11-2008, 08:51 am

ketractang Xem bài viết mới nhất vừa gửi

Không có bài viết mới. Ta Là Đại Pháp Sư (Q_2 Chương 16)

[ Chuyển đến trangChuyển đến trang: 1 ... 5, 6, 7 ]

ketractang

60

620

27-11-2008, 09:24 pm

ketractang Xem bài viết mới nhất vừa gửi

 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB || Vietnamese language
phpBB SEO