Đây là phụ thân sao, đúng là một người phụ thân không có tình thân. Tâm trí khôi phục lại trạng thái lạnh như băng, thản nhiên đi ra đại trướng tìm người gọi đại ca tới.
“Phụ thân, ngài tìm ta?”
“Ân, ngươi ra lệnh cho mấy tên hộ vệ đưa đệ đệ ngươi lập tức phản hồi hoàng thành.
“Nhưng mà, phụ thân, đệ đệ vừa mới trở về, nên để hắn nghỉ ngơi một ngày trước đã. Đai cạ nói làm ta cảm thấy trong lòng ấm lên, cũng chỉ có đại ca ta mới có thể cảm nhận được một tia thân tình.
Phụ thân nhíu nhíu mày nói: "Không cần đâu, hắn có chuyện rất trọng yếu cần phải làm, cứ làm theo lời ta phân phó đi. Các ngươi đi ngoài hết đi, Lôi Tường, ngươi cứ đi không cần phải tạm biệt ta, sau này trở về rồi tính sau, đi ra ngoài đi."
Ta yên lặng đi theo đại ca ra đại trướng. Lôi Long vỗ bả vai ta nói: "Vừa mới gặp lại đã phải chia tay rồi, tiểu đệ, trên đường hết thảy cẩn thận. Đại ca sẽ chuẩn bị cho người vài tộc nhất có bản lĩnh."
Ta bình thản hỏi: "Trên đường đi không an toàn sao?"
Lôi Long nói: "Thú nhân quốc chúng ta là như vậy, nơi nơi đều là cường nói. Yên tâm đi, có bọn họ hộ vệ ngươi, không có việc gì đâu."
Ta nắm chặt tay, âm thanh lạnh lùng nói: "Cường nói? Gặp ta chính là bất hạnh lớn nhất của bọn chúng. Đại ca, yên tâm đi, ta đã không phải là tiểu hài tử. Này cho ngươi, lúc nào cũng phải mang theo bên mình đấy." Nói xong, ta lấy trong áo lót ra một viên lục tùng thạch. Trải qu kinh nghiệm sinh tử lần trước, ta phát hiện chính loại bảo thạch màu xanh biếc này đã truyền sinh mệnh lực cho ta, nếu lúc trước không có chúng nó, ta căn bản là không thể kiên trì đến lúc thắng lợi.
Lôi Long bốc lên lục tùng thạch hỏi: "Đây là cái gì vậy?"
Ta mỉm cười nói: "Đừng hỏi nhiều, ngươi mau cất đi, đừng cho người khác nhìn thấy, nó sẽ giúp ích ngươi rất nhiều trên chiến trường."
Lôi Long nhíu nhíu mày nhìn viên lục tùng thạch nho nhỏ, nói: "Được rồi, nếu như ngươi nói như vậy, ta nhất định sẽ giữ nó cẩn thận."
“Vừa rồi có người nói cho ta biết là phó thống lĩnh đã trở lại, ta còn tưởng là ai, nguyên lai là tiểu tạp chủng ngươi a.” Một thanh âm quen thuộc nhưng đáng ghét vang lên bên tai ta. Ta cùng với đại ca đồng thời quay đầu lại, thấy được một người cũng cao lớn như đại ca vẻ mặt dữ tơn chính là Lôi Hổ. . Tiểu tạp chủng là ngoại hiệu hắn đặt cho ta, từ lúc ta có trí nhớ tới nay, hắn vẫn như vậy xưng hô ta.
Ta hừ lạnh một tiếng, nói: "Ngươi nói ai là tiểu tạp chủng?"
Lôi Hổ chỉ tay vào người ta nói: "Như thế nào, vài ngày không thấy, tiểu tạp chủng tính tình thay đổi a, cũng dám phản kháng sao."
Đại ca đứng chặn trước mặt ta, phẫn nộ quát: "Lão nhị, ngươi nói nhảm cái gì, hắn là huynh đệ của chúng ta, ngươi như thế nào lại gọi hắn là tạp chủng."
Lôi Hổ có chút khinh thường, liếc mắt nhìn đại ca: "Ta nói đại ca nghe, hắn làm sao xứng đáng làm huynh đệ của chúng ta, ngươi xem trên người hắn chỗ nào giống với bỉ mông tộc chúng ta? Hắn không phải tạp chủng là cái gì, mẹ của hắn là một tiện phụ của loài người, sinh ra hắn một tên tiểu tạp chủng, thật không biết phụ thân nghĩ như thế nào mà vẫn để hắn sống, nếu là ta, đã sớm giết hắn ngay từ lúc mới sinh."
Lôi Long đột nhiên cảm giác được sau lưng nổi lên trận cuồng phong, quay đầu nhìn lại liền giật mình lùi ra sau mấy bước. Ta vừa mới từ Long Thần trở về nhưng phụ thân thì thờ ơ, Lôi Hổ thì sỉ nhục ta thật sự nổi giận, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm Lôi Hổ, mái tóc không gió mà bay, sau khi cuồng hóa, cơ thể chợt bành trướng, quần áo trên thân đều bị xé rách.
Lôi Hổ nhìn thấy hình dáng của ta cũng ngẩn ngơ: "Như thế nào, tạp chủng nổi điên rồi à?"
Trên người ta phát ra khí thế lạnh lùng, từng bước từng bước một hướng về phía Lôi Hổ, trong miệng không ngừng hét lên: "Ngươi nói ai là tạp chủng? Ngươi nói ai là tạp chủng? Ngươi nói ai là tạp chủng?"
Lôi Long vội vàng giữ tay ta la lên: "Tam đệ, ngươi không nên như vậy, có chuyện gì từ từ rồi nói."
Ta vung tay lên đẩy Lôi Long ra ngoài: "Không có gì để nói cả, những kẻ vũ nhục ta đều phải chết." Bởi vì chúng ta tranh cãi nên xung quanh có không ít người đến xem, đại bộ phận đều là cuồng sư quân đoàn cùng với bỉ mông quân đoàn của chúng ta, ta và Lôi Hổ đều là phó thống lĩnh cho nên không ai dám lên ngăn cản, có kẻ thông minh vội vàng chạy đi tìm phụ thân ta. Lôi Long không dám tin tưởng nhìn đôi tay mình bị ta chấn đến tê dại, thì thào nói: "Dù sao, dù sao hắn cũng là ca ca ngươi."
Lôi Hổ quát: "Ai là ca ca hắn, hắn là một tên tạp chủng. Xú tạp chủng, đừng nghĩ ngươi biến thành cái dạng này là ta sẽ sợ, hôm nay ta cho ngươi xem cái gì mới đúng là thực lực của bỉ mông." Nói xong, hét lớn một tiếng, tiến lên trước một bước, cách không đánh ra một quyền.
Đúng như lời đại ca nói, Lôi Hổ đã luyện thiên lôi tá giáp đến tầng thứ ba, một đoàn đấu khí màu trắng nhạt nương theo quyền kình tiến về phía ta, nếu chưa cuồng hóa, ta chắc chắn không phải là đối thủ của hắn, nhưng sau khi cuồng hóa, cho dù là long kỵ sĩ ta cũng dám đấu, hơn nữa căn bản không biết cái gì gọi là sợ. Thân thể ta đột nhiên vọt tới trước, tiếp lấy đấu khí của hắn. Lôi Hổ miệt thị cười, nói: "Muốn chết."
Ta đang vọt tới trước đột nhiên xuất quyền, một cổ khí lưu màu đỏ lao thẳng tới va chạm với đấu khí của hắn, oanh một tiếng, Lôi Hổ bị lực phản chấn đẩy lui về sau hai bước, sắc mặt khẻ biến, mà ta chỉ bị khựng lại một chút tiếp tục vọt tới.
Sự dũng mãnh của ta đã làm Lôi Hổ nổi giận, hắn gầm lên một tiếng vọt đi lên. Ta dậm chân xuống đất, bay lên trời, giận dữ hét: "Cuồng chiến thiên hạ." Cuồng thần quyền chỉ có sau khi cuồng hóa mới có thể phát huy toàn bộ uy lực, một cỗ khí trụ màu đó che cả bầu trời, Lôi Hổ không hề úy kỵ tiến lên, liên tục xuất quyền. "Oanh, oanh, oanh, oanh, oanh, oanh." Cuồng chiến thiên hạ phát ra dưới uy lực của cuồng thần đấu khí va chạm với thiên lôi ta giáp của Lôi Hổ tại không trung đúng sáu lần, thân hình to lớn của Lôi Hổ bị đánh bay đi làm sập cả một tòa trướng bồng.
Binh lính hai tộc đứng xem nhất thời kinh ngạc, người kế thừa bỉ mông vương Lôi Hổ lại bị ta đánh bay đi, những âm thanh kinh hô không hẹn mà cùng vang lên.
Một binh lính của cuồng sư quân đoàn nói: "Đây là ai mà lợi hại như vậy, ngay cả phó thống lĩnh Lôi Hổ cũng đánh không lại hắn."
“Ngươi không biết rồi, đây là nhi tử nhỏ nhất của bỉ mông vương, cũng là phó thống lĩnh, mặc dù hình dáng không cao lớn nhìn rất giống loài người, nhưng trong mấy trăm năm nay là người duy nhất của bỉ mông tộc có khả năng cuồng hóa.
Một bỉ mông chiến sĩ đứng bên cạnh kiêu hãnh trả lời. "Hắc hắc, xem ra phó thống lĩnh Lôi Hổ không đứng dậy nỏi rồi, bình thường con mắt hắn lúc nào cũng để trên đỉnh đầu, bây giờ thì biết mùi rồi, bại dưới tay đệ đệ của mình."
Lôi Hổ rời khỏi trướng bồng, loạng choạng đứng lên, mặc dù lực phòng ngự của hắn rất mạnh mẽ nhưng khó lòng mà chịu nổi. "Hảo tạp chủng, ngươi được lắm, hôm nay lão tử liều mạng với ngươi." Hét lên một tiếng điên cuồng hắn lại lao về phía trước.
Hắn bình thường cũng không phải là đối thủ của ta nếu đã cuồng hóa huống gì lại đang bị thương. Lôi Hổ từ nhỏ đã khi dễ mẹ con chúng ta, ta trong lòng tràn ngập sát khí, từ sau khi có thể biến thân thành đọa lạc thiên sứ tới nay cho dù không biến thân tốc độ của ta cũng tăng lên rất nhiều, ta gia cố thêm vài cái phong tường thuật lên người mình, lợi dụng hình thể nhỏ bé của mình, dễ dàng tránh né quyền của hắn, một quyền rồi lại một quyền nặng nề đánh vào người hắn.
Đại ca Lôi Long đứng một bên vô cùng gấp gáp nhiều lần muốn ngăn ta lại nhưng không có cách nào nhìn thấu thân ảnh của ta, chỉ có thể yên lặng nhìn Lôi Hổ bị ta đánh như một cái bao cát. Dựa vào tốc độ, ta căn bản không cho hắn cơ hội nghỉ ngơi, liên tục xuất quyền đánh cho Lôi Hổ phun máu, ta biết sau khi trúng hơn mười quyền của ta hắn ít nhất cũng gãy mười chiếc xương, nhưng khả năng phòng ngự của thiên lôi tá giáp rất cao , hơn nữa lực phòng ngực của hắn trời sanh đã mạnh mẻ, mặc dù bị thương nặng nhưng vẫn còn sống.
Ta hét lớn một tiếng: "Cuồng long cấp vũ." Thân hình giống như một con rồng đỏ, mặc dù không có sử dụng Mặc Minh, nhưng uy lực không hề suy giảm, tính ra còn mạnh hơn cả lúc ta biến thân thành đọa lạc thiên sứ dể sử dụng vài phần, đây chính là chiêu cuối cùng của ta, cho dù phòng ngự hắn có mạnh hơn nữa, ta cũng sẽ đánh hắn thành một đống thịt vụn.
Sau khi cuồng hóa ta không cố kỵ bất cứ thứ gì, chỉ có một mục tiêu duy nhất là giết, giết, giết.
“Dừng tay.” Nhìn thấy Lôi Hổ trong tích tắc nữa sẽ phải chết, một tiếng rống kinh thiên vang lên, trong mắt Lôi Long hiện lên vẻ vui mừng. Quang mang màu trắng chắn trước người Lôi Hổ chặn đứng cuồng long cấp vũ của ta. huyết sắc trường long va chạm với quang mang màu trắng tạo thành một tiếng vang rồi biến mất. Ta sắc mặt tái nhợt biến về hình dạng cũ.
Quang mang màu trắng dần dần tan đi, lộ ra gương mặt kinh ngạc của phụ thân. Dưới khí thế vương giả của hắn, tất cả binh lính ở đây đều quỳ xuống trên mặt đất, cao hô: "Bỉ mông vương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế."
Phụ thân cúi đầu nhìn thoáng qua Lôi Hổ, Lôi Hổ rên rỉ nói: "Phụ thân, cứu ta, giết tên tiểu tạp chủng kia."
Nghe xong những lời này, Lôi Áo tự nhiên hiểu được chúng ta tại sao lại xung đột.
Pphụ thân hừ lạnh một tiếng, quát: "Mặt mũi ta đều bị ngươi làm mất hết rồi, ngay cả chính đệ đệ của cũng đánh không lại. Người đâu, mang hắn đi tìm thầy thuốc để chữa trị." Nói xong, bước về phía ta.
Nhìn phụ thân từng bước từng bước một tiến lại gần, ta âm thầm ngưng tụ năng lượng, nếu hắn trách ta, ta sẽ liều mạng với hắn, ta thật sự nhẫn nại không được, trong lòng vô cùng phẫn nộ. Nhưng vừa rồi đã tiêu hao quá nhiều năng lượng, Lôi Hổ dù sao cũng là một cao thủ, đúng là thương địch một ngàn tự tổn tám trăm, để đánh hắn ra như thế kia ta cũng đã hao tổn gần như toàn bộ đấu khí.
Một trận suy yếu truyền đến, ta quỳ xuống lấy tay chống trụ thân thể. Lúc này, phụ thân chạy tới trước người ta, một tay phất lên ngăn cản Lôi Long nói chuyện, một tay đỡ ta đứng lên.
Ta phát hiện, thần sắc của hắn rất nhu hòa, một cỗ đấu khí thuần hậu từ tay hắn truyền vao người ta. Dưới sư tác động của đấu khí, tinh thần ta bắt đầu khôi phục thân thể đứng thẳng lên.
Phụ thân lạnh lùng nhìn những binh lính xung quanh, lớn tiếng nói: "Các ngươi đều nghe rõ cho ta, hôm nay, ta với thân phận bỉ mông vương tuyên bố, nhi tử thứ ba của ta Lôi Tường, tại thú nhân quốc đều có địa vị giống như các nhi tử khác của ta, đều là phó thống lĩnh của bỉ mông quân đoàn, nếu từ nay về sau ta còn nghe được ai vũ nhục hắn, thì chính là vũ nhục ta Lôi Áo, bất luận là ai, tuyệt không nương tay."
“Bỉ mông vương thiên tuế, Lôi Tường phó thống lĩnh thiên tuế.
Phụ thân hài lòng gật gật đầu, quát: "Còn ở chỗ này làm cài gì, quay về làm việc đi."
Sau khi đuổi binh lính đi, phụ thân thâm trầm nhìn kỹ ta. Ta tịnh không vì những lời hắn vừa mà cảm thấy hưng phấn hoặc là cảm kích, chính thực lực của ta đã bảo vệ địa vị vủa mình, ta một bước không lùi đối mắt nhìn hắn.
“Hảo, ngươi không hổ là nhi tử cùa Lôi Áo lôi áo, hơn một năm tại Long Thần ngươi tiến bộ rất lớn, trận chiến vừa rồi ngươi biểu hiện rất tốt, tiếp tục cố gắng. Cuồng hóa tiêu hao rất nhiều năng lượng, hôm nay tạm thời đừng đi, nghỉ ngơi một ngày. Lôi Long, an bài chỗ ở cho đệ đệ ngươi, sáng mai mới cho hắn xuất phát.” Nói xong, phụ thân xoay người rời khỏi.
Đại ca tiến lên một bước đỡ lấy ta, thấp giọng nói: "Tam đệ, ngươi hôm nay sao lại nóng như vậy, đi thôi, ta đưa ngươi đi nghỉ ngơi." Nói xong, kéo ta đi về phía trướng bồng của hắn.
Ta cưỡi hắc long chậm rãi tiến về phía trước, tám bỉ mông cự thú đi bộ theo sau. Bởi vì biểu hiện của ta ngày hôm qua, bọn họ đối ta đều rất kính sợ, cho dù mệt chết đi cũng không dám lên tiếng. Bởi vì có bọn họ đi theo, so với lúc ta rời đi đúng là hoàn toàn bất đồng, ngay cả một tên cường đạo cũng không gặp, xem ra bọn chúng nhìn thấy tám bỉ mông cự thú đều không dám kiếm chuyện.
Dọc theo đường đi ta rất ít mở miệng, thủy chung âm trầm nghiêm mặt, chỉ có khi nghĩ đến Tử Yên hai tỷ muội, trên mặt mới có thể toát ra một tia ôn nhu. Không có cường đạo quấy nhiễu, tốc độ của chúng ta rất nhanh qua mười ngày chúng ta đã tiến vào phạm vi của thú hoàng thành.
Một bỉ mông cự thú hỏi: "Phó thống lĩnh đại nhân, chúng ta về trước phủ đệ hay sao ……"
“Hồi phủ đệ.”
“Vâng”
Ta muốn về trước xem mẫu thân, trong khoảng thời gian ta không ở đây không biết nàng như thế nào. Từ lúc nhìn thấy công tước đại nhân, mối hận của ta với nàng đã phai nhạt rất nhiều, nàng đối với ta bất hảo, chỉ có thể trách vận mệnh, ta cũng nên nói một chút sự tình của công tước cho nàng biết.
Bỉ mông vương phủ đệ không hề biến hóa vẫn nguy nga rộng lớn, ta lãnh thanh nói: "Các ngươi tự đi tìm chỗ nghi ngơi, không cần đi theo ta, buổi sáng ngày mai chờ ta ở cửa."
“Vạng, phó thống lĩnh đại nhân. Nhìn mảnh sân quen thuộc không hề thay đội, ta trong lòng cảm thấy mờ mịt, đây chính là nhà ta sao? Thở dài một tiếng, ta lôi kéo hắc long đi vào, tiến đến chỗ ở của mẫu thân.
Hạ nhân nhìn thấy ta từ xa xa đều lẫn mất, trong lòng bọn họ ta đúng là một khói băng cứng.
Vừa mới đi tới cửa thì nghe thấy bên trong phát ra âm thanh vô cùng bén nhọn. "Con tiện nhân này, lão nương đánh chết ngươi, nhi tử súc sinh của ngươi cùng với Lôi Long đều đi rồi, ta xem ai dám che chở cho ngươi, ha ha ha ha. Ngươi dám trừng mắt nhìn ta, chán sống sao, hừ, yên tâm đi, ta khẳng định sẽ không đánh chết ngươi đâu, đánh chết ngươi rồi, từ nay về sau ta tìm ai để trút giận chứ ……"
Nghe đến đó, ta không thể kìm được , lao vào trong phòng mẫu thân. Trong phòng vô cùng hỗn loạn, đồ đạc rơi vãi khắp nơi, một nữ sư nhân khoảng năm mươi tuổi đang nắm tóc mẫu thân, đúng là mẫu thân của Lôi Hổ, thê tử thứ ba của phụ thân, đồng thời, cũng là biểu muội của thú hoàng.
Ở trong nhà, không ai dám trêu chọc nàng, chỉ có thể dùng một từ để hình dung nàng - bát phụ.
Mẫu thân khóe miệng rỉ máu, sắc mặt so với lúc ta đi kém hơn rất nhiều, quần áo trên người rách tả tơi, nàng đang hung hăng nhìn chằm chằm sửu phụ trước mặt.
“Buông nàng ra.” Thanh âm của ta lạnh băng giống như đến từ địa ngục.
Sửu phụ ngẩng đầu đã thấy là ta, sắc mặt hơi đổi, thả mẫu thân ra: "U, ta tưởng là ai lên tiếng, nguyên lai là tiểu tạp chủng đã trở lại, nhìn ngươi vừa nhỏ vừa gầy, so với Lôi Hổ của chúng ta đúng là một trời một vực."
Ta tiến lên một bước, phất tay đánh sửu phụ bay vào vách tường. Nhìn thấy thảm trạng của mẫu thân, đôi mắt ta đã ươn ướt.
Ta dỡ thân thể gầy yếu của nàng lên: "Mẫu thân, ta đã trở lại, ngài chịu khổ rồi." Mẫu thân không hề tức giận liếc mắt nhìn ta, tịnh không nói gì thêm.
Sửu phụ thân thể cũng không tệ, mặc dù đau đớn một chút, nhưng cũng không có thương tổn gì quá lớn, nàng tru lên một tiếng thê lương mắng: "Tên tiểu súc sinh ngươi dám đánh lão nương, lão nương liều mạng với ngươi." Hình dáng giống như một con chó điên.
Ta dụng lực không nhiều một cước đá nàng bay ra, nói: "Không cần vội, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ngươi." Nói xong, ta nhẹ nhàng đặt mẫu thân lên trên giường, đắp lại chăn cho nàng. "Mẫu thân, ngài ...trước nghỉ hơi một chút, ta xử lý bát phụ này xong sẽ quay lại, ngài nhất định phải bảo trọng thân thể, sự việc nàng nhờ ta đã làm xong rồi, sau này sẽ nói cho ngài nghe, được không?"
Nghe thế, trong mắt mẫu thân đã có chút thân thái, lôi kéo quần áo ta nói: "Thật vậy chăng? Hắn, hắn có khỏe không?"
Ta mỉm cười, nói: "Sau này ta sẽ nói cho ngài nghe, ngài ...trước nghỉ ngơi đã, phải bồi dưỡng tinh thần mới có khí lực nghe ta kể chuyện, phải không nào?"
Từ khóe mắt mẫu thân rơi xuống một giọt nước mắt, có chút nghẹn ngào nói: "Cám ơn."
Nghe được tiếng cám ơn của mẫu thân, ta cảm thấy vô cùng thống khoái: "Ngài không nên nói cám ơn với ta, ta là nhi tử của ngài, vĩnh viễn sẽ là như vậy."
Nói xong, ta đứng lên, sửu phụ thần tình dữ tợn nhìn ta, giọng căm hận nói: "Ngươi, ngươi định làm gì lão nương?"
“Từ từ rồi ngươi sẽ biết.” Ta một tay nắm lấy áo kéo sửu phụ đi ra ngoài.
Sửu phụ liều mạng giãy dụa, lấy tay cào, dùng răng cắn, nhưng làm sao có thể thương tổn được thân thể của bỉ mông. Cứ kéo như vậy, ta đưa mụ ta đến thẳng hậu viện. Người hầu chung quanh nhìn thấy chúng ta đều trốn ra xa xa không dám lên tiếng, bọn họ đều biết sao lại thế này.
Ta gọi một người: "Ngươi, tới." Đó là một xà nhân, ta nhớ kỹ hắn hình như là phụ trách quét dọn đình viện. Xà nhân căng thẳng đi tới, liếc liếc mắt nhìn sửu phụ, run giọng nói: "Tam thiếu gia, ngài có chuyện gì cần phân phó?"
Ta trầm giọng nói: "Đi, gọi tất cả mọi người trong nhà lại đây cho ta, không phân biệt nam nữ lão ấu, gọi luôn tám bỉ mông theo ta quay về, ta có việc quan trọng cần tuyên bố."
Xà nhân hỏi dò: "Ngay cả đại phu nhân cũng gọi tới sao?" Đại phu nhân chính là mẫu thân của Lôi Long h, nhiều năm qua vẫn dưỡng bệnh ở trên giường.
“Đại phu nhân cùng người của nàng thì không cần, những người khác đều gọi tới, động tác nhanh lên một chút, nếu không ta chặt chân ngươi.”
“Vâng, vâng, tiểu nhân lập tức đi ngay.”
Sửu phụ tê thanh nói: "Ngươi muốn làm gì, ngươi dám đụng đến một cọng tóc của ta, chờ Hổ nhi trở về, nhất định đem ngươi bầm thây vạn đoạn."
Ta hừ lạnh nói: "Bầm thây vạn đoạn? Hắn từ nay về sau có thể hay không làm được ta không biết, ít nhất hắn bây giờ không được, sợ rằng muốn đứng lên đi đường cũng phải nữa năm nửa. Trước khi lên đường về đây ta đã thu thập hắn rồi."
Lôi Hổ chính là cốt nhục cùa bát phụ, mụ ta run giọng nói: "Ngươi, ngươi đã làm gì với Hổ nhi? Không, không có khả năng, ngươi tuyệt đối không phải đối thủ của Hổ nhi, ngươi gạt ta, ngươi gạt ta."
“Hừ, Sau này ta sẽ chứng minh cho ngươi xem, ngươi cũng không cần phải lo hắn không chết được đâu, chỉ là gãy vài cái xương mà thôi, nhưng mà sợ rằng ngươi không được may mắn như hắn, phụ thân không thể đến đây để cứu ngươi đâu.”
Sửu phụ lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi, run giọng nói: "Ngươi …… ngươi muốn giết ta?"
Ta hừ lạnh một tiếng, cũng không có trả lời. Rất nhanh, hạ nhân trong phủ đều đã có mặt, phụ thân cùng với đại ca, nhị ca không có ở nhà, ta chính là chủ nhân lớn nhất, ta đã không còn là tên tiểu từ Lôi Tường bị mọi người khinh thường, sau khi ta giết đệ nhất bỉ mông hộ vệ thì địa vị cũa ta cũng hoàn toàn thay đổi.
Xà nhân chạy đến trước người ta, khom người nói: "Tam thiếu gia, tất cả đều đã đến rồi, ngài xem ……" Ta lãnh thanh nói: "Được rồi, đứng qua một bên."
Ta nhìn quanh một vòng,ngoại trừ mấy người di nương, đại bộ phận đều là người hầu và hộ vệ, trong đó có cả những người ta mang về.
Ta chỉ vào một gã hộ vệ từ tiền tuyến theo ta trở về: "Ngươi tới."
“Phó thống lĩnh, ngài phân phó.”
“Nói cho bát phụ này biết, nhi tử của bà ta, cũng chính là nhị ca của ta bây giờ đang làm gì?”
Bỉ mông hộ vệ nhìn nhìn sửu phụ, nói: "Lôi Hổ phó thống lĩnh đang dưỡng thương."
Người nầy thật sự là đầu gỗ, ta cả giận nói: "Nói cho mụ ta biết Lôi Hổ sao lại bị thương, còn muốn ta chỉ ngươi phải nói thế nào sao?"
Bỉ mông hộ vệ vội vàng lui về sau một bước, nhớ tới tình cảnh ngày đó ta thu thập Lôi Hổ, hắn trong mắt toát ra một tia sợ hãi: " Lôi Hổ phó thống lĩnh vũ, vũ nhục Lôi Tường phó thống lĩnh, sau đó Lôi Tường phó thống lĩnh đả thương Lôi Hổ phó thống lĩnh, cuối cùng Lôi Áo vương ra tay cứu Lôi Hổ phó thống lĩnh, cho nên bây giờ Lôi Hổ phó thống lĩnh đang dưỡng thương. Lôi Áo vương đã tuyên bố, nếu từ nay về sau còn có người vũ nhục Lôi Tường phó thống lĩnh, tuyệt không nương tay."
Mặc dù bỉ mông hộ vệ này hơi ngốc nói không rõ ràng lắm, nhưng hắn đã đem sự tình cơ bản nói ra rồi, ta phất phất tay: "Lui ra."
“Ngươi nghe rõ rồi chứ? Nhi tử của ngươi không phải bất khả chiến bại, ai dám vũ nhục ta và mẫu thân đều sẽ không có kết quả tốt, nếu ngày đó không phải phụ thân ngăn cản, nhi tử của ngươi đã sớm xuống địa ngục rồi. Tuy nhiên phụ thân đã nói vũ nhục ta thì tuyệt không nương tay, hôm nay ta thay thế hắn trừng phạt ngươi vậy.”
Sửu phụ tâm thần rối loạn, ngơ ngác nói: "Hắn là ca ca của ngươi, ta là di nương của ngươi a."
Ta thê lương cười ha hả: "Ca ca? Cái gì chó má ca ca? Từ nhỏ đến lớn hắn xem ta là huynh đệ sao? Trong mắt hắn ta chỉ là một tiểu tạp chủng. Mà ngươi, vũ nhục, đả thương mẫu thân ta, hôm nay, ta bắt ngươi phải trả giá gấp mười gấp trăm lần."
Ta ngước đầu lên, trong mắt toàn là tơ máu, mọi người chung quanh bất giác đều lui về phía sau.
“Hôm nay ta gọi các ngươi lại, chính là muốn nói cho các ngươi, sau này nếu ai dám khi dễ mẫu thân ta, ba ta chính là ví dụ cho các ngươi. Trừ phi ta chết, nếu không, mặc kệ là ai, cho dù là phụ thân ta cũng sẽ ra tay, nghe rõ rồi chứ?” Giọng nói của ta tràn ngập sát khí, cả hậu viện phảng phất hơi lạnh mà trong lòng mọi người lại càng phát lạnh.
Một di nương bình thường vẫn có giao tình với sửu phụ mở miệng nói: "Nàng là di nương của ngươi, ngươi không thể đối với nàng như vậy, mọi chuyện chờ vương gia về giải quyết?"
Ta hừ lạnh một tiếng, đôi mắt mở to, hai đạo hàn quang bắn về phía bà ta: "Ngươi bớt nói nhảm, ngươi cũng không tốt lành gì. Bất quángươi nói đúng a, bà ta là di nương của ta, ai ……" Ta vừa nói vừa gật gật đầu.
Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhỏm, cho là ta đã thay đổi chủ ý. Đúng lúc này, ta hét lớn một tiếng: "Giết " Tay phải chém xuống, cuồng thần đấu khí phát ra, oanh, kích trúng thân thể sửu phụ, mu không kịp kêu một tiếng biến thành một đống thịt vụ, máu tươi vẩy ra chung quanh, khắp ngươi ta đều dính đầy máu của mụ.
Di nương vừa nói giúp cho sửu phụ ngất đi, một ít nữ nhân sắc mặt tái nhợt bắt đầu nôn ra, những người khác đều trố mắt nhìn ta. Ta máu tươi đầy người đứng giữa hậu viện giống như tu la đến từ địa ngục.
“Đây chính là tấm gương cho các ngươi, thấy rõ rồi chứ?” Dưới uy thế của ta, không ai dám trả lời.
Ta lạ lớn tiếng hỏi: "Thấy rõ rồi chứ?"
Mọi người vội vàng trả lời: "Thấy, thấy rõ rồi ạ."
Ta sắc mặt hòa hoãn xuống nói: "Thu dọn chỗ này đi, đem thi thể mụ ta mai táng. Không có việc gì thì đừng làm phiền ta, đừng quên những gì ta nói hôm nay."
Sau khi nói xong ta không đi gặp mẫu thân mà quay về phòng thay đồ, không thể mang một thân đầy máu đi gặp nàng được. Tắm rửa thay đổi quần áo sạch sẽ, làm cho ta cảm thấy cả người nhẹ nhàng khoan khoái.
Trở lại phòng của mẫu thân, nơi này đã được người hầu dọn dẹp, mẫu thân đang nằm ở trên giường. "Mẫu thân, ta đã trở lại."
Ta đi qua, ngồi ở bên giường. Mẫu thân quay lại, giãy dụa ngồi lên, ta vội vàng dỡ lấy nàng. Mẫu thân nói: "Nói đi, đem cả quá trình nói cho ta biết."
Nhìn khuôn mặt già nua mà tiều tụy của mẫu thân, ta không khỏi cảm thấy thương tâm, nếu cứ tiếp tục như thế này, sợ rằng nàng không qua được thêm mấy năm nữa.
Ta lấy từ trong người ra một viên kê huyết thạch và một viên lục tùng thạch. Mẫu thân ngẩn ra nói: "Đây là kê huyết thạch, đây là lục tùng thạch, ngươi như thế nào mà có được, đều là cực phẩm, giá trị bất phàm a."
Nhìn hình dáng của mẫu, xem ra không muốn nhận, ta trong lòng chợt động, nói: "Là hắn muốn ta đưa cho ngài, ta làm sao có được những thứ quý giá thế này."
Thân thể mẫu thân có chút run rẩy, vươn tay cầm lấy hai viên bảo thạch, nhãn thần đã ươn ướt, thì thào nói: "A Phong, a Phong, ngươi vẫn còn chưa quên ta sao?"
“Hắn chẳng những không có quên mà còn rất nhớ thương ngài.”
Mẫu thân nắm lấy tay ta, vội hỏi: "Mau, mau nói cho ta biết tình hình của hắn."
Ta cũng cầm lấy đôi tay lạnh lẽo của mẫu thân, ôn hòa nói: "Ngài không cần gấp, ta từ từ nói cho ngài nghe."
Nhìn thấy tâm tình của mẫu thân đã dần bình phục, ta tiếp tục nói: "Là như thế này, lúc trước ta tới Long Thần đã tới Thiên Đô học viện học tập võ kĩ và ma pháp."
“Thiên Đô học viện?”
“Đúng vậy! Làm sao vậy?”
Ai - mẫu thân thở dài một tiếng, "Ta lúc trước cũng học tại học viện đó."
Ta mỉm cười, gật đầu nói: "Ta biết."
“Là hắn, hắn nói cho ngươi biết?”
Ta gật gật đầu, nói: "Đúng vậy, ta tại nơi đó học tập không lâu, thì gặp một nữ hài tử, chúng ta thử kết giao, nàng rất đẹp, cũng rất ôn nhu, đối với ta rất tốt, nàng tên là Tử Tuyết."
Mẫu thân nhíu mày nói: "Ngươi là thú nhân, như thế nào có thể phát sinh quan hệ với loài người, như vậy khác gì hại người." Ta trong lòng đau xót, ở trong lòng mẫu thân, ta vĩnh viễn là dã thú sao?
“Nghe ta nói hết, được không? Nếu không có cô gái này, sợ rằng ta vĩnh viễn cũngkhông tìm được người ngài muốn tìm.” "Vì cái gì?" Mẫu thân nhịn không được hỏi.
Ta hờ hững, nói: "Bởi vì, Tử Tuyết chính là nữ nhi cùa Lâm Phong, mà Lâm Phong ở Thần Long đế quốc đã là một vị công tước quyền khuynh thiên hạ"
Những lời này làm mẫu thân chấn động: "Công tước? Hắn cuối cùng cũng đã lấy người khác, hắn cuối cùng cũng quên ta rồi, ta có nên cao hứng không?" Mẫu nở nụ cười, nhưng nước mắt không ngừng chảy xuống.
“Không, hắn không có quên ngài, Lâm Phong …… a, không, hắn ở rể nhà thân vương, bây giờ đã sửa tên gọi là Tử Phong rồi, ở trong lòng hắn ngài luôn luôn chiếm địa vị quan trọng nhất. Hắn cũng là bất đắc dĩ phải lấy người khác, giống như gia gia và nãi nãi, bọn họ là hôn nhân chính trị.
“Hôn nhân chính trị?”
Ta gật đầu nói: "Đúng vậy, nếu không, cho dù Tử Phong hắn có tài hơn nữa sợ là cũng không thể mới bốn mươi đã đạt được địa vị như vậy. Khi hắn nhìn thấy tính vật ngài đưa cho ta, hình dáng cũng giống như ngài bây giờ, kích động không thể ức chế. Hắn nói từng đến thú nhân tìm ngài nhiều lần, nhưng đều không có kết quả."
Mẫu thân si ngốc nói: "Hắn tới tìm ta? Hắn sao lại đi tìm ta, hắn như thế nào có thể tìm được ta."
Ta than vãn: "Đúng vậy, ngài ở chỗ này, hắn đúng là không có khả năng tìm được ngài. Hắn rất hy vọng có thể gặp lại ngại."
Mẫu thân vô ý sờ sờ dung nhan già nua của mình, nhìn nhìn mái tóc dài đã ngã bạc, cười khổ nói: "Linh Linh đã không phải là Linh Linh trước kia, hắn thật sự muốn gặp ta sao? Cho dù có thể, ta cũng sẽ không đi gặp hắn, như vậy, tối thiểu ta vẫn giữ lạu được hình ảnh hoàn mỹ của mình trong lòng hắn."
Xem ra nội tâm mẫu thân rất thống khổ nước mắt không ngừng chảy xuống, ta cầm tay nàng, nói: "Ngài đừng như vậy, công tước nói cho dù hắn có phải từ bỏ tất cả, bất luận ngài biến thành hình dạng gì, chỉ cần ngài còn sống hắn đều muốn gặp ngài."
Trong mắt mẫu thân hiện lên một tia thần thái: "Hắn, hắn thật sự nói như vậy?"
Ta gật gật đầu, nói: "Mặc dù từ nhỏ ngài với ta tiếp xúc không nhiều lắm, nhưng cho tới bây giờ ta chưa bao giờ trước mặt ngài nói một câu hoang thoại. Sự tình của ngài và Tử Phong công tước trước kia hắn đều nói với ta, hắn quả thật rất thương nhớ ngài."
Mẫu thân cười thảm lắc đầu, nói: "Cứ để cho hắn giữ lấy ảo tưởng, ta không có khả năng gặp lại hắn. Hình dáng bây giờ của ta sợ là giống như mẫu thân hắn."
Ta đột nhiên hạ quyết tâm, kiên định nói: "Mẫu thân, ngài có muốn trở lại Long Thần đế quốc, gặp lại Tử Phong công tước?"
Mẫu thân cũng không trực tiếp trả lời ta, chỉ bình thản nói: "Không nên đem ta ra đùa giỡn, ngươi có thể phản bộ phụ thân, phản bội tộc nhân ngươi để phóng thích ta sao?"
Ta trong lòng vô cùng đau xót, cười ha hả, nước mắt theo tiếng cười không ngừng đích rơi xuống: "Tộc nhân? Ai là tộc nhân của ta, trong lòng mọi người ta chỉ là tạp chủng mà thôi. Mẫu thân, ngài còn có nhà, nhà của ngài là ở Long Thần, nơi đó vĩnh viễn là nhà của ngài, còn ta, ta có nhà sao? Ta không có nhà, ta là tạp chủng hỗn huyết cả nhân, ma, thú ba tộc, ta không có nhà, ta không có nhà."
Ta bi phẫn phun ra một ngưm máu tươi, mẫu thân nhìn thấy thần sắc khẽ động, vươn tay ra muốn đỡ ta, nhưng bàn tay đi được nửa đường lại thu trở về. Ta cười thảm vài tiếng, nói: "Chỉ cần ngài nguyện ý, ta có thể đưa ngài trở lại Long Thần đế quốc. Đương nhiên, không phải bây giờ."
Mẫu thân ánh mắt si ngốc nhìn vách tường, thì thào nói: "Ta còn có thể trở về sao? ta đã sớm không còn mặt mũi nhìn lại bọn họ." "Công tước hắn sẽ không tị hiềm hình dáng của ngài đâu."
Mẫu thân thê lương nói: "Ta không thể quay về với hình dạng này, chỉ làm hắn thêm phiền não."
Mẫu thân bây giờ trong lòng chỉ có công tước không hề quan tâm tới ta, Tử Yên, Tử Tuyết các nàng bây giờ có suy nghĩ về ta không? Hình ảnh Tử Yên thanh lệ thoát tục, Tử Tuyết ôn nhu động lòng người không ngừng hiện ra trong đầu ta, còn có các nàng nghĩ đến ta, ta cũng không phải hoàn toàn cô độc?” Nghĩ như vậy, trong lòng ta thư thái rất nhiều, nhàn nhạt nói: "Mẫu thân, nếu ta có biện pháp giúp ngài khôi phục lại dung mạo thì sao?"
Nghe xong những lời này, mẫu thân ánh mắt sáng ngời, điều ta nói làm nàng nổi lên một tia hi vọng, nếu, nếu …… mẫu thân thật sự không dám nghĩ tiếp, trống ngực đập càng lúc càng nhanh. "Nếu ta có biện pháp làm cho ngài khôi phục lại dung mạo, ngài nguyện ý trở lại Long Thần chứ?"
Mẫu thân cười khổ nói: "Ngươi cho rằng mình là thần tiên sao? Cho dù là thần tiên cũng vị tất có thể giúp ta khô mộc phùng xuân."
Ta giơ ba ngón tay, nói: "Cho ta ba năm thời gian, ngài đã đợi lâu như vậy, chắc cũng không tiếc gì ba năm, ba năm sau ta nhất định làm cho ngài khôi phục dung mạo, sau đó, ta đưa ngài về Long Thần. Tất cả mọi chuyện ngài không cần quan tâm, chỉ cần nghe lời ta là được rồi."
Mẫu thân nhìn ta chằm chằm hỏi: "Ngươi, ngươi nói thật chăng?" Ta trịnh trọng gật gật đầu, nói: "Đầu tiên, ta muốn ngài mỗi ngày đều phải ăn cơm, ta sẽ bảo bọn họ chuẩn bị những thức ăn bổ dưỡng. Tiếp theo, ngài chắc cũng biết tác dụng của hai viên ngọc thạch mà công tước đưa, ngài cần phải đeo chúng trên người mỗi ngày. Sau đó, chỉ cần chờ tin tức của ta. Ngài bây giờ phải làm cho lòng mình tràn ngập hi vọng, chỉ có như vậy, mới có thể đoạt lại thanh xuân của mình."
Nghe xong ta nói, thật lâu sau, mẫu thân gian nan nói: "Cám ơn ngươi, tai sao lại đối xử tốt với ta như vậy?"
Ta đi ra ngoài phòng, đi tới cửa, ta quay đầu lại nói: "Ta không phải đối xử tốt với ngài, ta là hy vọng ngài có thể tốt hơn, bởi vì, ngài thủy chung vẫn là mẫu thân của ta, mặc dù, ngài tịnh không thương ta." Nói xong, ta xoay người rời khỏi địa phương đã làm cho ta thương tâm.