|
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm Trạng thái:  Tuổi: 27 Bài viết: 2216 Đến từ: Thần Bí Cốc Giới tính:  Đã cảm ơn: 0 lần Được cảm ơn: 35 lần trong 24 bài viết
|
Đã gửi: 03-10-2008, 05:30 pm
 |
|
 |
 |
Chương 52 :Thư Viện Chi Hành
Vầng mặt trời chói chang, đang từ từ thiêu đốt làn da con người, tháng năm ở Trung Nguyên oi bức ngột ngạt dị thường. Nhóm Hoa Tinh năm người từ sáng sớm đã bắt đầu lên đường, chính là vì muốn buổi chiều ít phải lên đường, tránh phải tiếp thụ nỗi khổ cực vì nóng bức kia. Sáng sớm số người đi đường rất nhiều, đặc biệt là võ lâm nhân sĩ vận y phục đủ các màu sắc, đều đang vội vàng thừa dịp mát mẻ sảng khóai mà đẩy nhanh cước bộ. Nhóm Hoa Tinh năm người tương đối nhận được sự chú ý của người khác, bởi vì thân phận của Hoa Tinh rất là đặc thù, cơ hồ tất cả mọi người đều biết thân phận của hắn. Hơn nữa Mai Hương đồng hành bên cạnh hắn, cho dù là người chưa từng gặp mặt hắn, cũng hiểu được hắn là ai .
Hoa Tinh tịnh không để ý tới những người này, nói thật ra, từ trước đến giờ ,hắn và võ lâm Trung Nguyên tiếp xúc tương đối ít, những người này đối với Hoa Tinh mà nói, chẳng có chút hứng thú. Hoa Tinh chỉ cảm thấy hứng thú với những nữ nhân mĩ lệ, còn những thứ khác thế nào cũng không thể khiến hắn hứng thú. Nhưng mặ dù Hoa Tinh đối với những người này không có hứng thú, nhưng bọn họ đối với hắn lại cảm thấy hứng thú, đều đang thầm đoán chuyến đi này của hắn có mục đích gì ?
Theo những tin tức mới nhất mà Hoa Tinh nhận được,trong nhóm rất đông nhân sĩ võ lâm này, có không ít nhân vật của các đại môn phái. Trong đó có Hoa Sơn phái,sự tình này thì ai cũng biết, còn có thêm Không Động phái, Võ Đang phái, Thiếu Lâm tự,Túy Kiếm Môn, mặt khác thế lực lớn nhất Trung Nguyên Thông Thiên Môn, tự nhiên cũng không thể tránh khỏi không tham gia. Ngoại trừ điều này ra, Thiên Nhất giáo ở Giang Nam,Phi Ưng giáo ở tây bắc cùng với Tuyệt Thiên Môn ở tây nam cũng có cao thủ ẩn tàng , còn không kể những võ lâm cao thủ không rõ thân phận lai lịch. Tóm lại một câu, chuyến đi lần này tới Lạc Dương, tràn ngập nguy hiểm và kích thích.
Đi tới khi buổi trưa, nhóm Hoa Tinh bởi vì không kiếm được chỗ nghỉ chân, đành kiếm tạm một phiến thụ lâm râm mát ,lấy lương khô mà làm dịu cơn đói. Hoa Tinh liếc mắt nhìn về bốn phía, cười nói: " Xem ra không chỉ có chúng ta dừng chân ở đây, nơi này cũng có không ít. Mọi người nhìn đi, ít nhất cũng có hơn mười người, thật là có ý tứ a." Nói xong ánh mắt dừng lại cách đó không xa, trên bộ ngực phong mãn mĩ lệ mê người của Trương Tuyết.
Mai Hương nhìn những người này, nhẹ giọng nói : " Lên đường dưới trời oi bức này, nếu không phải là muốn xem Mẫu Đơn hoa hội, thì muội cũng chẳng muốn phải khổ cực như vậy. Những người này xem ra cũng là vì đến xem Mẫu Đơn hoa hội đúng không?" Trong ý thức của Mai Hương, luôn cho rằng tất cả mọi người đều giống như nàng, nàng thật sự đến một chút tâm kế cũng không có.
Cô Ngạo nhìn những người này, trong mắt lóe lên vẻ cảnh giác. Từ sau lần bị tập kích, Cô Ngạo có vẻ cẩn thận hơn nhiều, hắn hiểu được tâm tư của Hoa Tinh lúc bình thường sẽ không quan tâm tới chuyện bên ngoài, cho nên chính hắn phải cẩn thận thêm một chút. Ám Vũ xuất thân là sát thủ, cho nên với việc này cũng cực kỳ mẫn cảm, từng thời khắc nhìn chăm chú động tĩnh xung quanh. Còn Trần Lan chỉ lẳng lặng nhìn Hoa Tinh, trong mắt hàm chứa tình cảm nồng đậm, một chút cũng không lo lắng sẽ xảy ra sự gì. Bởi vì nàng tin tưởng rằng, với võ công của Hoa Tinh, có lẽ chẳng có ai ai dám tới gặp hắn tìm phiền toái.
Hoa Tinh cẩn thận đánh giá những người đang nghỉ ngơi trong rừng, phát giác ngoại trừ Trương Tuyết ra, thì không biết ai cả. Mà Trương Tuyết và nha hoàn của nàng cũng mới nghỉ ngơi ở đây, một chút cũng không lo lắng mình có xảy ra chuyện hay không. Hoa Tinh nhớ tới tối hôm qua gặp mặt, biết rằng trong số những người này nhất định có một vài người của Hoa Sơn phái đã dịch dung, tùy thời nhìn chăm chú theo từng động tĩnh của Trương Tuyết, Điều này cũng chính là duyên cớ vì sao nàng dám một mình hành tẩu.
Lúc này,khi ánh mắt của Hoa Tinh đang cẩn thận quan sát Trương Tuyết, thì cách đó không xa truyền đến một tiếng hú dài, thanh âm oang oang, chấn động tâm phế người ta. Tiếp theo đó một thân ảnh thi triển khinh công thượng thừa, nhanh chóng đi tới, rất nhanh đã tới bìa rừng. Đó là một vị tráng hán cao lớn khoảng ba mươi hai ba mươi ba tuổi, thân thể khôi ngô, hình thể khiến cho người ta phải sợ hãi.Trong ánh mắt người này thần quang sung túc, trên khuôn mặt mang theo một tầng đạm kim sắc ( vàng nhạt) cực mỏng. Người này lưng đeo một thanh long đầu đại đao, uy vũ bất phàm, ánh mắt cẩn thận đánh giá đám người trong rừng cây, trong ánh mắt lộ ra vẻ hờ hững nhàn nhạt, tựa hồ chẳng để những người này vào trong mắt.
Ánh mắt của đại hán tử kia cuối cùng dừng lại trên người Hoa Tinh, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc, phảng phất như ý thức được điều gì đó. Cũng không thấy nhìn thấy tư thế điệu bộ của hắn ra sao, đại hán tử kia đã tới trước người Hoa Tinh, khinh công tuyệt diệu như vậy khiến cho những người ở đây thần sắc khẻ biến. Đại hán tử trừng mắt nhìn Hoa Tinh, thanh âm oang oang nói: " Tiểu tử, ngươi cười cái gì? Có phải là nhìn Lão Cuồng ta buồn cười lắm, phải không? Ta nói cho ngươi biết, ngươi cấm không được cười trộm ta , bằng không ta sẽ có chuyện để nói với ngươi." Nói xong không ngờ lại đi đến bên cạnh Hoa Tinh mà ngồi xuống, điều này làm cho tất cả mọi người cảm thấy thật kỳ quái.
Hoa Tinh mỉm cười nhìn hắn, khẽ cười nói: "Ngươi tên là Lão Cuồng phải không, rất phù hợp với ngoại diện của ngươi , ngoài trời đang nóng bức như vậy, một mình ngươi định đi đâu vậy, không phải đi tới Lạc Dương xem hoa hội chứ?" Hoa Tinh đối với hắn một chút cũng không sợ, không có một chút khiếp ý ( ý sợ hại).
Đại hán tử nhìn Hoa Tinh đáp: " Tiểu tử ngươi vô cùng quái dị, so với thường nhân hết sức bất đồng, rất có ý tứ ( đáng quan tâm). Ta chính là Lão Cuồng, người kêu bằng ' Long Đao ' Cuồng Ngũ chính là ta, có rất ít người dám cùng ta nói chuyện, ngươi đúng là một kẻ kỳ lạ."
Hoa Tinh nhìn nhìn thanh long đầu đại đao trên lưng hắn, cười nói: "Ngươi chính là Địa Bảng bài danh đệ nhị lần này Long Đao Cuồng Ngũ? Thật là uy danh vang xa, quả nhiên danh bất hư truyền. Hôm nay có duyên gặp gỡ, thật sự là tam sinh hữu hạnh a ! Tới đây nào,không cần phải để ý, uống một chút nước rồi chúng ta kết giao bằng hữu , thế nào?" Nói xong Hoa Tinh đem túi nước trong tay đưa cho hắn. Tam nữ và Cô Ngạo ở bên cạnh , khi biết được thân phận của Cuồng Ngũ, sắc mặt đại biến . Bốn người biết rất rõ tính tình của hắn, là một kẻ nổi danh nóng tính, không ai dám trêu chọc hắn, không thể tưởng được Hoa Tinh dám cùng hắn kết giao bằng hữu.
Ánh mắt của Cuồng Ngũ thoáng lộ vẻ hoài nghi, kết giao bằng hữu ư? Sự tình này cho tới bây giờ cũng chưa từng có. Người trong võ lâm không ai không e ngại hắn ba phần, thấy hắn là không ai không lùi tránh ba bước, hoặc là khuôn mặt tươi cười nghênh tiếp hắn, có thể nói kết giao bằng hữu, thì đây là lần đầu tiên sau nhiều năm khi hắn xuất đạo mới gặp được. Nhìn Hoa Tinh,Cuồng Ngũ có thể cảm nhận được Hoa Tinh không hề nói chơi, điều này khiến cho trong lòng Cuồng Ngũ có chút cảm động. Nhìn trên khuôn mặt anh tuấn của Hoa Tinh, đang nở một nụ cười nhẹ, bộ dáng rất chân thành, trong lòng Cuồng Ngũ trở nên mê man, nhiều năm như vậy, rốt cục cũng có người nguyện ý kết giao bằng hữu với hắn.
Trên khuôn mặt Cuồng Ngũ nở nụ cười rất khó gặp được,một phiến thủ chưởng to bè như cái quạt nan vỗ xuống vai của Hoa Tinh, miệng lớn tiếng nói: " Hảo, ta và huynh đệ kết giao bằng hữu. Từ nay về sau huynh đệ chính là bằng hữu của Cuồng Ngũ ta, nếu ai dám làm gì với huynh,huynh cứ tìm ta, ta thay huynh ra mặt." Nói xong mửo miệng cười, có vẻ rất cao hứng.
Trong lòng Hoa Tinh thầm nghĩ, Cuồng Ngũ này có lẽ trời sanh thần lực, bằng không thế nào chỉ tùy ý vỗ một cái cũng hàm chứa chân khí vô cùng vậy? Còn may là mình, chứ đổi lại là người khác, cái vỗ nhẹ ấy còn muốn lấy đi một nửa tính mệnh. Hoa Tinh cười nói: "Hảo, chúng ta từ nay về sau là bằng hữu. Ta tên là Hoa Tinh, người trong thiên hạ dám tìm ta kiếm phiền phức không nhiều, cho nên huynh cũng không cần lo lắng cho ta sẽ ra sao? Huynh lần này lên đường tới Lạc Dương sao?"
Cuồng Ngũ hiển nhiên không nghĩ đến, thiếu niên anh tuấn trước mắt này, không ngờ lại là Phượng Hoàng đặc sứ danh giương võ lâm gần đây, điều này thật sự là ngoài dự đoán a. Nhìn Hoa Tinh, Cuồng Ngũ cười nói: " Nguyên lai là huynh đệ, khó trách so với người khác lại bất đồng. Ta lần này có sự tình phải đi tới Giang Nam,sẽ không đi xem cái hoa hội kia,mà đó cũng không phải là đại phương mà loại đại lão thô ( con người thô tục) như ta có thể đến, mà là địa phương mà thiếu niên anh tuấn như huynh đệ ngươi mới có thể đến. Mọi người là bằng hữu của huynh đệ sao?" Nói xong nhìn tam nữ và Cô Ngạo.
Hoa Tinh nhìn Cuồng Ngũ, khẽ cười nói: "Bọn họ đều là người bên cạnh ta, có quan hệ rất sâu đậm, từ nay về sau nếu có gặp nguy hiểm, mong Lão Cuồng huynh hỗ trợ."
Cuồng Ngũ hào hùng cười nói: " Cái này có là gì, người bên cạnh huynh đệ cũng là bằng hữu của ta, yên tâm đi, ta sẽ nhớ rõ. Mọi người tới xem hoa hội chứ?"
Hoa Tinh cười nói: " Nghe nói hoa mẫu đơn ở Lạc Dương, danh dương thiên hạ, cho nên cũng thuận đường đi xem luôn. Lão Cuồng huynh nếu có thời gian rỗi, hãy nhớ tới Phượng Hoàng Thư Viện của chúng ta du ngoạn một chuyến, có thời gian ta cũng có thể chiêu đãi huynh thật tốt một chút."
Cuồng Ngũ đáp : " Có cơ hội ta nhất định sẽ đi,được rồi,bây giờ ta còn phải lên đường,lần sau sẽ gặp lại. Hôm nay cùng huynh đệ gặp gỡ, Lão Cuồng ta thật cao hứng, bởi vì nhiều năm qua, huynh đệ là người đầu tiên chân thành cùng ta kết giao bằng hữu,từ trước tới nay, Lão Cuồng ta chỉ có duy nhất một bằng hữu, ta sẽ nhớ kỹ." Nói xong đứng dậy, vỗ vỗ bả vai của Hoa Tinh, nói được một tiếng " trân trọng " ( giống như bảo trọng, ý là giữ gìn sức khỏe), thân hình nhoáng lên, đã rời đi rất xa .
Nhìn thân ảnh của Cuồng Ngũ đã bỏ đi xa, trong mắt Hoa Tinh lộ ra một nụ cười nhẹ. Gặp gỡ Cuồng Ngũ, đối với Hoa Tinh mà nói chính là một kiện hảo sự. Cuồng Ngũ này rất lợi hại, tuyệt không hề tầm thường,hắn tuyệt đối không dưới Lí Dục, hoặc thậm chí còn hơn Lí Dục không ít, chỉ là không biết hắn vì sao lại bị bài danh đệ nhị danh, không kỳ quái hay sao ?
Đám người trong thụ lâm, đối với sự tình Hoa Tinh và Cuồng Ngũ kết giao đều rất là kinh ngạc, hiển nhiên bọn họ không thể tưởng được, Hoa Tinh vì cái gì lại dám đi kết giao với Cuồng Ngũ , kẻ mà không ai nguyện ý kết giao với hắn. Hắn chẳng lẽ lại không biết, tính tình của Cuồng Ngũ nổi danh nóng nảy cuồng bạo, không ai có thể quản được hắn sao .
Trương Tuyết nhìn Hoa Tinh, trong lòng hiện lên một ý niệm kỳ quái kỳ quái. Nghĩ đến tin tức từ Trường An báo về, nói giữa nữ nhân (con gái) của nàng và Hoa Tinh này tựa hồ có liên hệ gì đó, đáng tiếc không ai biết rõ ràng cả, giữa hai người bọn họ đến cuối cùng đã xảy ra sự tình gì. Chính nàng cũng khó có thể phán đoán quan hệ giữa hắn và Thu Nguyệt, chỉ có thể đợi sau khi Thu Nguỵêt trở về, hỏi mới biết được. Liếc mắt nhìn bốn phía,thấy không ít người đã ly khai,Trương Tuyết và thanh y nha hoàn cũng đứng dậy rời đi, tiếp tục lên đường.
Mai Hương đối với cách hành sự của Hoa Tinh, luôn cảm thấy rất là kỳ quái, có một loại cảm giác không thể nhìn thấu. Nàng giống như người khác rất đỗi mê hoặc, vì sao Hoa Tinh lại cùng Cuồng Ngũ kia kết giao bằng hữu chứ? Bởi vì hắn võ công cao cường chăng, có thể là như vậy? Nhìn Hoa Tinh mỉm cười nhìn nàng, có ý không nói gì, Mai Hương hiểu được có một số việc, mình cũng không cần phải hỏi đến.
Hoa Tinh nhìn ra được ra sự mê hoặc của những người bên cạnh, nhưng hắn tịnh không muốn nói ra. Nhìn thấy không ít người cũng đã rời đi, Hoa Tinh chỉ cười nhạt nói: " Chúng ta cũng nên đi thôi, đoạn đường rất dài ở phía trước không hề có khách điếm, nếu không nhanh chân, chúng ta có lẽ phải ngủ nơi hoang dã đấy. Ta thì không sao cả, nhưng lại không muốn mọi người đi theo phải chịu khổ, cho nên chúng ta phải đi thôi." Nói xong bèn giục bốn người lên đường.
Trên quan đạo tới Giang Nam, một bạch sắc nhân ảnh đang lẳng lặng lên đường, hướng tới Nam Kinh mà đi. Người này không phải ai khác,chính là Lí Vân La đã rời khỏi Hoa Tinh, lúc này trên khuôn mặt Vân La đã mang theo một cái khăn che mặt, che đi dung mạo tuyệt mỹ trên đời. Làm như vậy cũng giảm đi rất nhiều số người truy theo phía sau,tránh được những phiền phức không ngừng. Vân La khi rời khỏi Hoa Tinh được bốn ngày đã đi tới hạ lưu của Hán Thủy, lộ trình chỉ còn cách Nam Kinh chỉ vài ngày đường. Đi tới bờ sông Hán Thủy,Vân La quyết định chọn thủy lộ,vừa nhanh chóng lại thoải mái, không cần phải lên đường dưới vầng mặt trời chói chang, chịu đựng khổ cực. Vì vậy Vân La đi thuyền trên Hán Thủy, thuận theo dòng nước mà xuôi xuống bên dưới, sau ba ngày đã tới Nam Kinh.
Khi vào tới Phượng Hoàng Thư Viện, sau khi thông báo, thì rất nhanh Dư Mộng Dao đã mỉm cười đi tới. Vừa thấy Vân La, Dư Mộng Dao đã cười nói: "Vân La thật là hi khách ( khách hiếm khi tới) a, tỷ tỷ ta đã hy vọng gặp muội nhưng phải chờ đợi trong hy vọng từ rất lâu rồi, hôm nay muội thế nào lại nhớ tới tỷ tỷ vậy, tự động tới cửa gặp ta" Nói xong bèn kéo tay của Vân La, hướng vào phía trong đi tới.
Khi tiến vào trong khách sảnh ( phòng khách),Trầm Ngọc Thanh, Liễu Vô Song và Sở Thanh Tâm tam nữ đều đang ở đó, ba người nhìn Vân La, trong mắt đều lộ vẻ tươi cười, có vẻ hết sức cao hứng. Dư Mộng Dao kéo tay của Vân La không thả ra , ngồi bên cạnh tam nữ, mỉm cười nhìn nàng. Còn Vân La chỉ nhìn tay của Dư Mộng Dao, trên đó đang mang theo một khỏa thủy tinh giới chỉ ( chiếc nhẫn bằng thạch anh), thập phần bắt mắt.
Trầm Ngọc Thanh phát giác cử động của Vân La, không khỏi nhìn nàng, ánh mắt nhẹ nhàng di chuyển, ánh mắt Trầm Ngọc Thanh dừng lại trên ngón tay của Lí Vân La, nhìn chiếc nhẫn bằng thạch anh kia, trên mặt Trầm Ngọc Thanh lộ ra thần sắc thấu hiểu. Nguyên lai là như thế, thật sự là không thể tưởng được. Hoa Tinh ơi Hoa Tinh, đến Trung Nguyên chưa được bao lâu, bên cạnh chàng không kể tới Mai Hương,thì đã cùng Hoa Sơn phái Thu Nguyệt có quan hệ hết sức mật thiết ( khăng khít), bây giờ lại còn đem vị đại mỹ nhân trên Thiên Tiên phổ này thu vào trong tư phòng, thật sự là lợi hại a, làm cho người ta không biết nên nói sao cho tốt nữa.
Trong lòng Trầm Ngọc Thanh hiện lên chút u oán, nhưng đối với thói đa tình của Hoa Tinh cũng đành chịu . Nhìn Vân La, Trầm Ngọc Thanh cười nói: "Vân La từ Trường An tới đây, lúc này không phải chỉ là vì gặp mặt Mộng Dao của chúng ta thôi chứ?"
Vân La nhìn tam nữ, từ từ hành lễ đáp: "Vân La ra mắt ba vị tỷ tỷ, Vân La đích thực là từ Trường An mà đến, không biết Trầm tỷ tỷ như thế nào lại đóan trúng vậy." Nói xong nhìn Trầm Ngọc Thanh, trong mắt có chút khó hiểu. Sở Thanh Tâm nở nụ cười nhìn Vân La, tựa hồ hiểu được Trầm Ngọc Thanh thế nào lại biết được, còn song nhãn của Liễu Vô Song thoáng hiện vẻ nghi hoặc, trong lòng cũng tự hỏi Trầm Ngọc Thanh thế nào lại đoán trúng được.
Trầm Ngọc Thanh cười nói: "Vân La a, muội có phải là muốn từ chúng ta để giải thích một sự tình, bằng không vì sao sau khi đã tiến vào trong phòng rồi mà vẫn cứ nhìn tay của Mộng Dao? Muội muốn nhìn chiếc nhẫn trên tay muội ấy với chiếc nhẫn trên tay muội có gì khác nhau hay không, phải chứ?" Khi lời vừa nói ra, Mộng Dao và Vô Song đều có phản ứng, ánh mắt ngạc nhiên nhìn Vân La, ánh mắt đều dừng lại trên chiếc nhẫn bằng thạch anh trên tay nàng.
Sắc mặt Vân La có chút xấu hổ, có chút ý tứ bối rối lúng túng. Liếc mắt nhìn tứ nữ, Vân La lí nhí nói: " Tỷ tỷ thật không hổ là thiên hạ đệ nhất tài nữ, Vân La bội phục vô cùng. Vân La lần này đến đây, một là muốn tới thăm các vị tỷ tỷ, hai là muốn hỏi một câu về sự tình của Hoa Tinh."
Mộng Dao cười duyên nói: "Vân La, nói nhanh xem muội thế nào lại gặp gỡ Hoa Tinh, giữa hai người đã xảy ra sự tình gì thú vị không? Vì sao chúng ta vẫn chú ý tới cử động của Hoa Tinh, nhưng cũng không biết muội thế nào lại yêu thương huynh ấy, đã phát sinh tình huống gì vậy?" Trong mắt Mộng Dao hàm chứa chút tò mò, trên khuôn mặt mang theo ba phần tiếu ý, lẳng lặng nhìn Vân La đang có ý tứ bối rối.
Vô Song chỉ nhẹ giọng hỏi: " Huynh ấy vẫn tốt chứ, không có nguy hiểm gì chứ?" Trong ngữ khí tràn đầy vẻ quan tâm, đồng thời cũng tiết lộ một phần tâm ý trong lòng của nữ nhân. Vân La cảm nhận được phần tình ý của Vô Song, trong lòng dườn như phát hiện đươc điều gì đó. Xuất phát từ trực giác mẫn cảm của người thiếu nữ, Vân La đột nhiên hiểu được, những nữ nhân này có lẽ so với nàng cũng không có gì khác biệt, với Hoa Tinh tồn tại quan hệ mật thiết không thể chia lìa.
Cẩn thận đánh giá tứ nữ trước mắt, Vân La cuối cùng mới phát hiện, ngoại trừ Sở Thanh Tâm ra , thì tam nữ còn lại trên tay đều mang chiếc nhẫn giống hệt chiếc nhẫn trên tay nàng, cái này đã nói ra hết tất cả, không phải sao? Khó trách Hoa Tinh muốn mình tới đây, nguyên lai lại ẩn tàng một ý nghĩa như vậy. Trong lòng Vân La rất ư kinh ngạc, không thể tưởng được một mình Hoa Tinh, đã đem ba vị mỹ nữ trên Thiên Tiên phổ toàn bộ cưới tới tay, thật sự khiến người ta không dám tin tưởng .
Nhìn bốn người, Vân La nhẹ giọng nói: " Khi muội tới đây, Hoa Tinh hết thảy đều rất tốt, chàng thập phần tưởng niệm mọi người, thời khắc này chàng có lẽ đã tới Lạc Dương rồi. Khi rời đi, chàng nhờ muội đem cho các tỉ tám chữ, biểu đạt tâm ý của chàng, chàng chân chính vô cùng yêu thương các tỷ."
Trầm Ngọc Thanh mỉm cười nhìn Vân La nói: " Chàng ấy à, sợ là không phải chàng chỉ yêu thươngminhf chúng ta đâu? Chàng chẳng lẻ lại không yêu thương muội? Chàng nếu không thương muội, thì sẽ không để muội tới đây gặp chúng ta. Hoa Tinh vô cùng kỳ dị, đời này chàng nhất định sẽ có vô số nữ nhân, kể cả muội và ta." Những lời này hết sức rõ ràng đã chỉ rõ thân phận của Vân La, tỏ vẻ Trầm Ngọc Thanh tam nữ đều đã thừa nhận thân phận của nàng, Phượng Hoàng Thư Viện cũng thừa nhận thân phận của nàng. Từ nay về sau nàng chính là thê tử của Hoa Tinh, nhận được sự đồng ý của Trầm Ngọc Thanh tam nữ , thì thân phận của nàng đã được quyết định.
Săc mặt Vân La đỏ lên nói: " Cám ơn tỷ tỷ, Vân La từ nay về sau hết thảy đều nghe theo phân phó của tỷ tỷ." Sắc mặt của Vân La hồng phớt lên, trong lòng cũng có vài phần xấu hổ và vui mừng, cuối cùng đã hiểu được mục đích của Hoa Tinh khi bảo nàng tới nơi này. Trầm Ngọc Thanh nói cũng đã chỉ rõ thân phận của nàng, để nàng an tâm.
Trầm Ngọc Thanh cười nói: " Tất cả mọi người đều là người mình, Vân La không cần phải khách khí như vậy, tỷ muội chúng ta chẳng cần phải phân biệt. Hoa Tinh bây giờ vẫn còn chưa tới Lạc Dương,vẫn còn đang trên đường, bất quá cũng rất nhanh cũng sẽ tới thôi.Theo những tin tức chúng ta nhận được, ngày muội rời khỏi bọn chàng, thì nhóm bọn chàng năm người gặp phải tập kích của Ám ưng tổ chức, trong đó có hai người bị thương. Hai người bị thương là Cô Ngạo và một cô nương tên là Tiểu Tuyết, vì thế, Hoa Tinh đã nổi cơn thịnh nộ, nhất cử đem tòan bộ mười ba vị cao thủ đỉnh cấp của Ám Ưng tổ chức diệt tuyệt, không buông tha cho một kẻ sống sót." Lời vừa nói ra, vẻ mặt Lí Vân La biến đổi, trong mắt lộ vẻ lo lắng.
Liếc mắt nhìn tứ nữ, Vân La hỏi: " Hoa Tinh và bọn họ bây giờ sao rồi, không có chuyện gì chứ?" Trong ngữ khí hàm chứa chút quan tâm.
Dư Mộng Dao cười tiếp lời đáp: "Vân La, muội vẫn không hiểu về Hoa Tinh rồi. Với những am hiểu của chúng ta trong khoảng thời gian này về chàng , thì phát hiện ra một đặc điểm, đó là không cần lo lắng cho chàng. chính như chàng đã từng nói qua, chúng ta phải lo lắng chính là những người gặp phải chàng,những người đó phải cẩn thận." Nói xong nhịn không được nở một nụ cười.
Vô Song cũng cười nói: " Không sai , với võ công của chàng mà nói, thiên hạ không ai có thể làm bị thương được chàng, hơn nữa chàng lại bách độc bất xâm, người nào muốn đối phó với chàng, cũng không hề dễ dàng làm được. Ngược lại Hoa Tinh thường xuyên trêu cợt người khác, khiến người ta phải dở khóc dở cười. Giống như lần đầu tiên khi chàng giết người ở Trường An, binh khí gì cũng không cần, chỉ muốn tìm lấy một thanh sát trư đao, khi đồ đao vào tay, lợn chó cúi đầu, giết những cao thủ khiến họ phải khóc cha gọi mẹ, thật sự là buồn cười chết mất." Nói xong phảng phất tưởng nhớ lại bộ dạng buồn cười của Hoa Tinh, nhịn không được khẽ cười rộ lên. Vân La nghe được cũng phải hé môi cười thành tiếng, phảng phất như cũng nhớ tới truyền thuyết về Hoa Tinh.
Lúc này, Sở Thanh Tâm mỉm cười hỏi Vân La: " Có chuyện này chúng ta đang muốn hỏi muội, không biết Chiến Vân thế nào lại chết vậy? Hắn không phải vẫn cùng muội sống chung sao, muội chắc phải biết chứ?" Lời vừa nói ra ,Trầm Ngọc Thanh, Liễu Vô Song, Dư Mộng Dao tam nữ đều nhìn Vân La, tựa hồ đang nghĩ tới điều gì đó.
Vân La nghe vậy thần sắc khẻ biến, trong mắt lộ ra vẻ trầm tư. Nhìn tứ nữ, Vân La nhẹ giọng đáp: "Chiến vân duyên cớ bởi vì muội mà chết. Ngày đó muội vốn nói cho hắn biết muội phải rời đi, một mình đi tới đây, đáng tiếc trong lòng hắn có những suy nghĩ xấu xa với muội, trong rượu của muội bỏ vào Hóa Công Tán.Mà ngày đó khách điếm mà muội trọ lại rất gần với địa phương mà Hoa Tinh đã ở trọ, muội sau khi lừa Chiến Vân rời khỏi, thì từ khung cửa sổ nhảy ra, muốn chạy đến tìm Hoa Tinh, đáng tiếc ngay cửa khách điếm nơi Hoa Tinh đang trọ lại thì đã bị Chiến Vân ngăn lại. Vốn là muội muốn chết, lại bị Chiến Vân chấn bay thanh trường kiếm trong tay. Nguyên là khi đó muội nghĩ khó có thể trốn thóat khỏi tay Chiến Vân, không ngờ Hoa Tinh vào lúc thời khắc nguy hiểm nhất đã xuất hiện, cứu muội, cũng bởi vì tức giận,nhất cử giết chết Chiến Vân. Cái loại sự tình này không một ai biết, vì để tránh mang tới cho thư viện những phiền toái, bất quá sớm muộn gì cũng bị người ta phát hiện, cho nên muội nghĩ nếu muốn dẹp yên chuyện này, phải hướng tới sư phụ mà nói việc này, thỉnh sư phụ ra mặt giải quyết. Muội không thể để Hoa Tinh một mình đối mặt với Vô Song Thư Sinh Tống Văn Kiệt, chàng cũng vì muội mới giết Chiến Vân, cho nên phải do đích thân muội ra mặt giải quyết chuyện này."
Tứ nữ trong phòng bắt đầu trầm tư,không ai nghĩ đến Chiến Vân lại do Hoa Tinh giết. Bất quá cũng đã từng nói qua, ngoại trừ Hoa Tinh ra, thiên hạ này còn có ai dám giết Chiến Vân đây? Thấy Vân La có cảm giác tự trách , Trầm Ngọc Thanh cười nói: "Vân La muội đã suy nghĩ quá nhiều rồi, đi tới bên cạnh ta nào, ta nói cho muội một việc." Nói xong trong mắt hàm chứa vẻ thần bí.
Vân La nhìn nàng, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh nàng, nhẹ giọng đáp : " Tỷ tỷ muốn kể cho Vân La chuyện gì đây?" Trầm Ngọc Thanh hàm chứa nụ cười, vươn tay ôm lấy thân thể của Vân La vào trong lòng, ôm vòng eo của nàng rồi nói : "Vân La thật đẹp a,thật tiện nghi cho vị phu quân của chúng ta rồi. không cần phải nghĩ nhiều, có biết không? Chàng đã coi muội là kiều thê, thì sẽ không để cho muội chịu ủy khuất đâu, muội hãy yên tâm đi, chàng không có việc gì đâu. Muội không phải muốn biết thân phận lai lịch của chàng sao, ta sẽ nói cho muội biết. Muội có nghe qua 'một đao trong tay, ta có thiên hạ' tám chữ này chưa? Chắc đã từng nghe qua rồi."
Vân La tựa trong lòng của Trầm Ngọc Thanh, nghe nàng ta tán tụng vẻ mĩ lệ của nàng, trong lòng có vài phần vui sướng. Vân La có chút ý tứ bối rối nói: " Tỷ tỷ cứ giễu cợt Vân La thôi, tỷ tỷ mới là nữ nhân mĩ lệ nhất trong thiên hạ, Vân La so ra vẫn còn thua kém tỷ tỷ nhiều, tám chữ ' một đao trong tay, ta có thiên hạ' mà tỷ tỷ đã nói, muội đích xác đã từng nghe sư phụ nói qua. Sư phụ còn nói thêm, đó là câu nói ưa thích nhất của thiên hạ đệ nhất nhân năm đó là Đao Hoàng Bá Thiên lão tiền bối, tỷ tỷ nói lời này, muốn nói cho Vân La điều gì đây?" Vân La có chút khó hiểu.
Trầm Ngọc Thanh cười nói: " Một đao trong tay, ta có thiên hạ, đồ đao vào tay, thiên hạ cúi đầu, Vân La muội có hiểu được điều này ẩn dấu cái gì không?" Nói xong bèn mỉm cười nhìn nàng ta, xem ra nàng ta cũng đã gần đoán ra rồi. Mộng Dao và Vô Song bên cạnh cũng nhìn nàng, trên mặt nở một nụ cười.
Đôi chân mày của Vân La nhướng lên, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc. Nhìn tứ nữ, Vân La ngạc nhiên hỏi: " Theo lời của tỷ tỷ, Hoa Tinh chính là truyền nhân của Đao Hoàng Bá Thiên năm ấy, phải vậy không?" Vân La hiển nhiên có chút kinh ngạc, không dám tin tưởng.
Trầm Ngọc Thanh cười nói: " Đích xác là như vậy, bất quá với võ công bây giờ của Hoa Tinh, có lẽ đã đạt tới thời khắc đỉnh phong của Bá Thiên lão tiền bối vào năm ấy. Cho nên nói huynh ấy bây giờ và Đao Hoàng Bá Thiên cũng không có khác biệt. Điều này cũng chính là nguyên nhân chúng ta không hề lo lắng cho chàng. Muội cũng không cần quá để ý đến sự tình của Chiến Vân, có biết không? Để chàng đi xử lý là được rồi. Chàng muốn chiếm được kiều thê mĩ lệ như thế này, thế nào lại không phải cố gắng nỗ lực một chút mà làm việc, điều đó không phải quá tiện nghi cho chàng sao." Nói xong mỉm cười nhìn nàng ta. Tam nữ bên cạnh cũng cùng lúc hô lên đồng ý với quan điểm của Trầm Ngọc Thanh.
Sắc mặt Vân La đỏ lên, trong lòng nói không nên lời vẻ xấu hổ và hạnh phúc, một cổ ngọt ngào dâng tràn trong lòng. Nghĩ đến lời nói của Trầm Ngọc Thanh, đã khiến nàng rất là cao hứng, nhịn không được nhớ lại tình hình khi đang ở chung với Hoa Tinh. Nghĩ đến ánh mắt tràn ngập mị lực của Hoa Tinh, nhu tình lay động cung đàn trái tim của người khác, nụ hôn vừa tà dị mà lại mê người của gã, trái tim của Vân La như một chú hươu nhỏ đang chạy nhảy, đập rộn ràng không ngừng.
Ngũ nữ vui vẻ nói cười đàm luận một lúc, cũng là Vô Song trước tiên nhịn không được mở miệng, hỏi vấn đề mà tam nữ vấn muốn hỏi. Vô Song có chút ngượng ngùng hỏi Vân La: "Vân La, muội lúc trước có nói Hoa Tinh nhờ muội mang cho chúng ta tám chữ, không biết là tám chữ gì, nói lên điều gì vậy?"
Vân La nhìn tam nữ, trên khuôn mặt lộ ra vẻ tươi cười, khẽ cười nói: " Muội còn tưởng ba vị tỷ tỷ đều đã quên rồi, nguyên lai lại không quên a, ba vị tỷ tỷ có phải là là tưởng niệm phu quân của các tỷ không ? Khách Khách." Nói xong kiều mị cười rộ lên .
Sắc mặt tam nữ hồng phớt lên, Trầm Ngọc Thanh cười mắng: "Tử nha đầu ( Nha đầu đáng chết này) dám điêu ngoa sao, chàng cũng là phu quân của muội mà, còn dám cười chúng ta nữa, xem khi chàng trở lại chúng ta sẽ thu thập muội thế nào."
Vân La vội vàng cười nói: " Tỷ tỷ bỏ qua cho Vân La đi, muội không dám nữa đâu. Chàng muốn muội đem tới cho các tỷ tám chữ rất đặc biệt, rất có ý tứ, cũng tràn ngập thâm tình. Tám chữ ấy là, ' ái tại tâm gian, diêu kí triền miên ' ( yêu nhau trong lòng, dù xa vẫn quấn quýt) !"
Tam nữ trong lòng chấn động, tràn đầy cảm động. Ái tại tâm gian, diêu kí triền miên! Tám chữ thật ngắn ngủi, nhưng lại nói lên tương tư vô tận và thâm tình nồng đậm, khiến tam nữ trong lòng rất kích động. Trong mắt Vô Song toát ra vẻ thần thánh, nghĩ tới bản thân nàng tựa hồ đã phi tới bên cạnh Hoa Tinh. Trong mắt Mộng Dao mang vẻ si mê, tất cả trong óc nàng đều là ảnh tử ( cái bóng) của Hoa Tinh. Trong lòng Trầm Ngọc Thanh cũng tràn đầy vẻ vui mừng, nhịn không được mở miệng nói : " Xem chàng cũng có chút lương tâm, cũng biết chúng ta đang tưởng niệm chàng. Chàng ấy à, miệng lưỡi thật ngọt ngào, giống như đã được bôi mật vậy, dẫn dụ khiến người ta phải quay vòng vòng, thập phần thích trêu chọc người ta."
Sở Thanh Tâm ở bên cạnh lẳng lặng nhìn tứ nữ, trong lòng nghĩ tới Hoa Tinh, hắn là một kẻ thế nào đây ? Không ngờ lại có thể khiến bốn vị tuyệt thế mỹ nữ trên Thiên Tiên phổ này vì hắn mà lo lắng trong lòng, thật khiến cho người ta nhịn không được muốn gặp gỡ hắn. Hai mươi năm qua, trên Thiên Tiên phổ tổng cộng cũng chỉ có tám vị giai nhân mĩ tuyệt nhân thế, hôm nay không ngờ đã bị hắn chiếm được tới bốn vị, thật khiến cho người ta không dám tưởng tượng. Hoa Tinh mới xuất đạo còn chưa đủ một tháng, mà đã lợi hại như vậy, hắn nếu bôn tẩu trong võ lâm hai năm nữa, còn không phải thu hết toàn bộ thiên hạ mỹ nữ sao. Nhưng chuyện này có thể xảy ra như vậy không? Có lẽ có, bằng không hắn vì sao lại được gọi là hoa tâm chứ! . ( hoa tâm : kẻ trang hoa phóng đãng)
Chương 53 : Cổ Trạch Kinh hồn ( thượng )
Khi hoàng hôn, nhóm Hoa Tinh năm người đã vào tới Tiểu Tuyền Trấn, ở giữa Linh Bảo thành và Hạp Huyền thành, cách cả hai đầu rất xa. Nhìn đám nhân sĩ võ lâm phía trước vẫn tiếp tục đi, năm người Hoa Tinh cũng đành phải tiếp tục bám theo sau họ, xem phía trước có chỗ nghỉ chân hay không. Khi màn đêm buông xuống, năm người Hoa Tinh vẫn không chưa tìm được chỗ nghỉ chân. Nhìn dòng người phía trước vẫn tiếp tục đi, Hoa Tinh cười nói: " Đêm nay đành phải để mọi người chịu ủy khuất theo ta qua đêm nơi hoang dã rồi, thật chẳng muốn như vậy chút nào." Nói xong thâm tình nhìn tam nữ . Mai Hương nhìn Hoa Tinh, nhẹ giọng nói: " Không có gì đâu,hiếm khi phải qua đêm nơi sơn lâm, có cơ hội thử một lần chắc sẽ vô cùng kích thích." Hoa Tinh nghe vậy,hữu thủ nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, động tác tương đối ôn nhu. Sắc mặt Mai Hương ửng đỏ lên, thân thể không tự chủ được từ từ dựa vào Hoa Tinh. Cô Ngạo nhìn đám nhân sĩ võ lâm trên đường, nhẹ giọng nói: " Công tử,thuộc hạ thấy hay là chúng ta cứ tiếp tục đi thêm một đoạn nữa, nói không chừng phía trước lại có chỗ nghĩ chân, bằng không bọn họ cũng chẳng liều mạng mà đi như vậy." Ám Vũ nhẹ giọng nói: " Nơi này với chúng ta chẳng chút quen thuộc, hai bên quan đạo mặc dù không có chỗ nghỉ chân, nhưng tin rằng trong số bọn họ, biết đây có người biết xung quanh đây có địa phương có thể nghỉ chân. Chúng ta chỉ cần đi theo bọn họ, tin rằng có thể tìm được địa phương để nghỉ chân." Hoa Tinh nghe vậy, nhìn những người đó,trong mắt hiện lên chút tiếu ý. Hoa Tinh nói: "Hảo, chúng ta đi thêm một đoạn nữa, xem hắn bọn họ nghỉ chân ở đâu. Đi thôi." Nói xong tả thủ ôm lấy eo nàng, từ từ mang nàng đi theo. Sắc mặt Mai Hương ửng hồng, đáng tiếc trong bóng đêm lại không thể nhìn ra. Lị đi thêm mười dặm đường nữa, năm người bám theo dòng người từ từ ly khai quan đạo, đi vào trong thâm sơn. Nhưng trong sơn lâm này, không ngờ lại có chốn nghỉ chân, đây hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của năm người Hoa Tinh. Từ xa nhìn lại, một tòa hắc sắc cự bảo nằm ẩn mình trong màn mờ ảo của sơn lâm, tựa như là một cấi đầu mãnh hổ đang ẩn mình ở nơi đây. Trên đại môn kia có treo hai ngọn đại đăng hồng( đèn lồng đỏ), trong đêm đen phát ra ánh sáng yếu ớt, như là một loại chỉ dẫn. Năm người Hoa Tinh đi tới trước đại môn, nhìn kỹ, không ngờ lại là một tòa đại trang viên. Diện tích của đại trang viên này lên tới mười mẫu, phòng ốc có trên trăm gian, xem hình dạng có thể dung nạp vài trăm người. Trước đại môn, có một đà bối lão nhân ( lão nhân lưng gù) đang đứng, lẳng lặng nhìn năm người Hoa Tinh. Cô Ngạo tiến tới nói: " Vị lão bá này, công tử gia của ta hôm nay không kiếm được khách điếm, muốn tá túc ( ở nhờ) nơi nay một đêm, mong lão bá tạo điều kiện cho." Đà bối lão nhân khàn khàn nói: "Bổn trang thập phần hoan nghênh các lộ đồng đạo tới tá túc, mời tới đây,bên trong tự có người dẫn đường cho các vị." Nói xong bèn nhìn năng người, tựa hồ đang quan sát tình huống của năm người. Tay của Hoa Tinh nắm lấy tay của Mai Hương và Trần Lan, cùng Ám Vũ bước tới. Cô Ngạo đi phía trước, để tránh phát sinh bất cứ tình huống gì. Khi vào tới đại môn, Hoa Tinh đang cẩn thận dò xet tình huống ở bốn phía. Nơi này rất rộng lớn, xây dựng tới mấy chỗ trụ túc lâu ( nơi nghỉ chân), bởi vì vị trí của Hoa Tinh rất hạn chế, nên không thể xem hết tổng thể bố cục nơi đây. Bất quá Hoa Tinh rất bội phục người phụ trách việc xây dựng trang viên này lúc trước, có thể xây dựng nơi này trở thành như vậy,người thiết kế này thật tương đối có đầu óc, xem ra sơn trang này thật không đơn giản. Bốn phía có cây có cỏ,có hoa có lá, còn có giả sơn thủy trì, bên hồ nước là tiểu đình, khung cảnh thật sự mĩ lệ, làm cho người ta lúc đến có không nỡ rời đi. Đi xuyên qua một con đường nhỏ bằng đá vụn, năm người đi tới khối kiến trúc đầu tiên. Trước của khách phòng là hai hạ nhân đang đứng, vừa thấy năm người Hoa Tinh đi tới, một trong đó tiến lên hành lễ nói: " Các vị công tử tiểu thư thỉnhh đi theo tiểu nhân, đi bên này ." Người này cũng không nhiều lời, đã đưa năm người Hoa Tinh vòng sang bên trái, hướng theo hậu diện mà đi. Cũng không lâu lắm, tên tiểu nhân kia đã đưa năm người Hoa Tinh đếnn trước một tiểu lâu, rồi dừng lại nói với năm người: "Các vị công tử tiểu thư đêm nay sẽ nghỉ lại tại đây, bởi vì hôm nay người tới tá túc bản trang rất nhiều, cho nên có điều gì chiếu cố chưa được chu đáo, mong các vị lượng thứ. Nhân thủ cuả bản trang không nhiều, tiểu nhân cũngg không quấy nhiễu các vị khách quý, nơi này có tổng cộng mười hai gian khách phòng, đã có sáu vị kháchh quý nghỉ lại rồi, thêm vào các vị công tử tiểu thư thì vừa vặn kín phòng, tiểu nhân xin cáo lui. Mặt khác, bản trang cung cấp chỗ dừng chân miễn phí, nhưng không cung cấp đồ ăn, vì để tránh phát sinh những sự tình ngoài ý muốn, mong các vị hiểu cho, cáo từ." Nói xong bèn xoay người ly khai. Hoa Tinh nhìn người nọ rời đi, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc, tựa hồ cảm giác được điều gì đó. Nhìn những người bên cạnh, Hoa Tinh trầm giọng nói: " Tối nay mọi người phải cẩn thận một chút, nơi này có chút quái lạ, có lẽ sẽ xảy ra chuyện." Cô Ngạo cũng đồng cảm, mở miệng nói : " Tên hạ nhân này rất quái lạ, trong lời nói của hắn lộ ra vài phần kỳ lạ, đối với chúng ta cũng là không nghe thấy không hỏi đến, một chút cũng không lo lắng chúng ta tới có mục đích gì, điểm ấy rất đáng hoài nghi. Cho dù chủ nhân của trang viên này có rộng rãi haòo hiệp, thịnh tình hiếu khách thế nào, cũng sẽ không đối với thân phận khách nhân chẳng nghe chẳng hỏi tới, nơi này nhất định có vấn đề, phải cẩn thận." Ám Vũ nhìn quanh bốn phía, vẻ mặt nghi trọng nói: " Nơi này rất quái lạ, muội có thể cảm giác được khí tức của tử vong, nơi này chắc hẳn đã có rất nhiều người chết rồi. Chúng ta nhất định phải cẩn thận, sợ rằng bất an sẽ sớm xảy đến." Mai Hương thì một chút cảm giác cũng không có, liếc nhìn bốn phía đầy vẻ khó hiểu, không có gì a, thật rất yên tĩnhh mà. Còn Trần Lan chỉ liếc mắt nhìn Hoa Tinh, trong lòng cũng bắt đầuu lưu ý, bởi vì nàng biết bình thường những lời nói của Hoa Tinh đều rất chuẩn xác. Hoa Tinh bảo Cô Ngạo đi xem xét sáu gian phòng còn lại,còn hắn nói với tam nữ: " Tối nay chúng ta chuyển giường tới trong một phòng, năm người chúng ta ở chung, tránh phát sinh điều ngoài ý muốn. Đến lúc đó có sự tình gì, tất cả mọi người không được kinh hoảng, nhớ rõ hết thảy phải nghe theo lời ta, sẽ không có việc gì đâu." Tam nữ từ từ gật đầu, tỏ vẻ biết rồi. Cô Ngạo rất nhanh đã trở lại, hắn nói : "Hồi bẩm công tử, trong sáu gian phòng bên cạnh chúng ta , thì có Trương Tuyết của Hoa Sơn phái cùng nha hoàn của nàng ta. Bốn người khác, có lẽ cũng là người của Hoa Sơn đã dịch dung cải trang. Bọn họ vừa lúc chiếm cứ sáu gian phòng phía bên trong , chúng ta nghỉ lại ở sáu gian phía bên ngoài." Hoa Tinh vừa nghe Trương Tuyết cũng ở đây, trong mắt hiện lên vẻ kỳ dị, trong lòng tựa hồ nghĩ đến chuyện gì đó. Liếc mắt nhìn Cô Ngạo, Hoa Tinh nói: " Chúng ta tới nghỉ trọ ở gian phòngg trung gian, đợi sau khi chúng ta chuyển toàn bộ số giườngg từ các phòng khác tới đó , chúng ta sẽ ở chung." Nói xong bèn đi tới. Đợi khi vừa tới trong phòng và xem xét xung quanh, Hoa Tinh mới biết được phòng này tịnh không lớn, không thể nào chứa được năm cái giường. Nhìn một chút, nơi này nhiều nhất cũng chỉ có thể để đượcc ba cái giường, Hoa Tinh nói với Cô Ngạo: "Ngươi đi chuyển hai chiếc giườngg nữa tới đây, Hương nhi cùng ta ngủ chung, Tiểu Tuyết và Ám Vũ ngủ chung, ngươi ngủ một mình." Sắc mặt của Cô Ngạo nghi hoặc nói: " Công tử, thuộc hạ thấy mình ngủ ở cách vách cũng được mà, cho dù có việc gì, cũng không có ảnh hưởng gì cả, có thể lập tức phản ứng được." Hiển nhiên Cô Ngạo hiểu được hắn không thể ở chung với Hoa Tinh được, như vậy sẽ khiến cho Hoa Tinh hắn rất bất tiện. Hoa Tinh trầm giọng nói: " Ta biết ngươi đang nghĩ gì, nhưng ngươi cứ làm theo lời ta nói đi, nơi này không phải là chỗ an toàn, phải cẩn thận." Trong lòng Cô Ngạo rất cảm động, Hoa Tinh làm như thế, hiển nhiên là vì lo cho hắn, Hoa Tinh sợ rằng hắn sẽ xảy ra chuyện. Người như vậy, cũng thật sự đáng để hắn cả đời đi theo làm tùy tùng.
Đợi hết thảy mọi thứ đã bó trí xong, Hoa Tinh và Mai Hương ngủ ở trong cùng, Cô Ngạo nằm ở phía ngoài, còn Ám Vũ và Trần Lan nằm ở giữa. Hoa Tinh nhắc mọi người lấy ra lương khô mà ăn, ăn nhiều nhiều một chút, đợi lát nữa nếu phát sinh sự tình gì sẽ không phải đói bụng.
Chân khí của Hoa Tinh từ từ chuyển động, trong nháy mắt đã nắm bắt rất rõ ràng tình huống của các phòng còn lại. Trương Tuyết cùng nha hoàn ở chung một chỗ, xem ra nàng cũng đã nhận ra điều gì đó. Nàng ở Hoa Sơn có danh xưng là trí nữ, nên chắc hẳn phải là người tương đối có mưu lược, tự nhiên cũng cảm giác được sơn trang này có chút tà môn. Trương Tuyết cũng ở tại gian phòng trung gian, hai bên đều có người ở. Xem ra nàng ta cũng chuẩn bị rất tốt.
Hoa Tinh nhìn bốn người bên cạnh, trong mắt lộ ra chút tiếu ý, khẽ cười nói: " Cô Ngạo, Trương Tuyết kia có phải ở đại phương cách chúng ta bốn gian không ?"
Cô Ngạo suy nghĩ một chút rồi đáp: " Công tử nói rất chính xác, nàng ta đích xác là ở chỗ đó. Không biết công tử như thế nào lại biết được?" Trong lòng Cô Ngạo có chút khó hiểu, tam nữ cũng có chút không giải thích được, chỉ có Ám Vũ tựa hồ như ý thức được cái gì đó, chỉ là nàng không dám khẳng định mà thôi.
Hoa Tinh cười nói: " Cái này không có gì cả, nam nhân và nữ nhân có rất nhiều địa phương bất đồng. Kết cấu thân thể của nữ nhân so với chúng ta bất đồng, lộ tuyến chân khí vận hành cũng bất đồng,tiết tấu hô hấp, nhịp tim cũng như mạch đập cũng bất đồng, chỉ cần lưu tâm, có thể dễ dàng phát hiện ra. Chờ công lực của ngươi đạt tới một trình độ nhất định, thì tự nhiên sẽ hiểu được." Giải thích như vậy khiến Cô Ngạo và tam nữ thập phần ngạc nhiên, tựa hồ cho tới bây giờ cũng chưa hề nghe qua. Thấy vẻ mặt của bốn người thì biết bọn họ không hiểu gì, Hoa Tinh chỉ cười nói: " Không nói tới chuyện này nữa, hôm nay tất cả mọi người đã mệt mỏi rồi, cũng nên nhân lúc bây giờ thời gian vẫn còn sớm,nghỉ hơi thêm một hồi nữa đi, đợi lát nữa có lẽ mọi người có muốn ngủ cũng chẳng ngủ được đâu. Được rồi, mọi người nghỉ ngơi đi." Nói xong bèn nằm trên giường, vẫn giữ nguyên y phục mà ngủ.
Cô Ngạo nằm trên giường, thân thể nghiêng hướng ra ngoài. Ám Vũ và Trần Lan cũng để y phục mà ngủ,đều hướng ra bên ngoài, tựa hồ như vì Hoa Tinh và Mai Hương mà lưu lại một chút không gian. Hoa Tinh mỉm cười nhìn vẻ thẹn thùng của Mai Hương, nhẹ nhàng vẫy tay với nàng, gọi nàng lên giường. Trong lòng Mai Hương xấu hổ cực kỳ, tuy nói là để nguyên y phục mà ngủ, nhưng trước mặt người khác mà ngủ chung trên một giường với Hoa Tinh như vậy , thẹn thùng cũng khó tránh khỏi.
Nhẹ nhàng nằm trên giường, Mai Hương và Hoa Tinh vẫn bảo trì khoảng cách vài tấc, nàng sợ rằng ba người Ám Vũ sẽ cười nàng. Hoa Tinh nhìn Mai Hương đang thẹn thùng,trong mắt hiện lên một chút đùa cợt, tả thủ ôm lấy Mai Hương vào trong lòng. Nhìn bộ dạng thẹn thùng không dám lên tiếng của nàng, trong lòng Hoa Tinh thập phần cao hứng. Tiểu khẩu của Mai Hương khẻ nhếch lên,nhưng cũng không dám phát ra tiếng, ánh mắt chỉ u oán nhìn Hoa Tinh, tựa hồ như đang cầu xin hắn, không nên như vậy, bọn họ sẽ phát hiện ra đó.
Hoa Tinh cười thầm, không để ý tới cầu xin của nàng, hữu thủ vuốt ve khuôn mặt mĩ lệ của nàng, đem đôi môi hồng diễm kia từ từ kéo sát tới môi hắn. Nhìn bộ dạng thẹn thùng của Mai Hương, dục vọng nam tính trong nội thể của Hoa Tinh lại càng thêm mãnh liệt. Nhẹ nhàng, không tiếng động, Hoa Tinh hôn lên môi thơm của Mai Hương, nhẹ nhàng nhấm nháp sự thơm tho ngọt ngào kia. Trong lòng Mai Hương vừa thẹn vừa mừng, chỉ sợ mọi người kia phát hiện ra sẽ cười nhạo nàng, nhưng lại muốn Hoa Tinh yêu thương nàng. Đôi môi đỏ mọng hé mở, Mai Hương nhẹ nhàng đáp lạ Hoa Tinh.
Trong lòng Hoa Tinh rất kích động, có lẽ ở đây , dưới loại tình huống này , tư vị của thâu tình so với bình thường càng mãnh liệt hơn, càng làm cho lòng người say mê. Tả thủ của Hoa Tinh từ dịch chuyển xuống dưới, nắm lấy ngọc nhủ cao vút tròn trịa trong tâm thủ, dùng sức mà xoa bóp. Cho dù cách một lớp y phục, nhưng cảm giác khi nắm trong tay ngọc nhũ của người thiếu nữ vừa mềm mại lại tràn ngập đàn tính này,cũng mĩ hảo lắm. Hoa Tinh nhịn không được lộ ra sự say mê.
Thân thể của Mai Hương run lên, nhất thời toàn thân vô lực, trong mắt truyền ra vẻ kiều mỵ. Rất muốn vặn vẹo thân thể, rồi lại sợ phát ra âm thanh, bị Ám Vũ và Trần Lan phát giác ra , chỉ đành tùy ý để Hoa Tinh ôn tồn. Cái loại cảm giác kích thích này, khiến trái tim của Mai Hương phát run, có loại cảm giác rất khác thường không thể nói nên lời. Hoa Tinh sau một phen tận tình vuốt ve, sớm đã không hề thỏa mãn với tình trạng hiện tại. Chỉ thấy tả thủ của Hoa Tinh luồn vào trong áo của Mai Hương,cứ thế mà tiến lên, hướng tới sơn phong kia mà tới. Sắc mặt của Mai Hương đỏ lên, thân thể nhịn không được run rẩy nhè nhẹ, muốn trốn tránh ma thủ của hắn, đồng thời trong mắt lộ ra vẻ cầu xin, cầu xin hắn hắn buông tha cho nàng, nếu như bị phát hiện thế này, đến lúc đó xấu hổ chết mất.
Hoa Tinh ngậm lấy đôi môi thơm, tận tình ngao du trong miệng của nàng, tả thủ không chút do dự xuyên qua cái yếm bó ngực kia , nắm lấy ngọc thố ấm áp như ngọc, bóng loáng trơn nhẵn, nhún nhảy không thôi trong tâm thủ. Cái loại tiếp xúc thân mật xác thịt này, nắm trong tay nhũ nhục mềm mịn kia,thật chẳng còn gì sảng khóai hơn. Trong mắt Hoa Tinh hàm chứa chút tiếu ý mà âm mưu đã đắc thủ, hưng phấn xoa bóp hình trạng mĩ lệ kia, thủ cảm vẻ mĩ lệ hơn ngươi của ngọc nhũ xử nữ kia, thỉnh thoảng còn xoa nắn ngọc châu cao vút kia, trêu chọc khiến Mai Hương toàn thân mềm nhũn ra, trong mắt bắn ra ánh mắt ua oán.
Mai Hương cảm thấy từ ngực truyền đến từng trận mĩ cảm khiến trong lòng run lên, có loại cảm giác vừa khó chịu vừa tuyệt vời khó nói nên lời, khiến cho nàng cực lực muốn vặn vẹo thân thể. Nhưng tưởng tượng đến bộ dạng bây giờ, trong hoàn cảnh cũng như vị trí này, nàng chỉ có thể cố nén khoái cảm trong lòng, hết sức không phát ra âm thanh. Đồng thời đối với thâu tình dưới cái loại tình huống này, trong lòng cũng có một phen tư vị.
Click to Download
|
|
 |
|
 |
Sửa lần cuối bởi ketractang vào ngày 03-10-2008, 05:31 pm với 1 lần sửa trong tổng số.
|
|