Thời gian thấm thoát trôi, một tháng cũng đã qua đi. Trong cuộc đối đầu giữa Bạch Sát và Bá Việt – Tại Dã, hạn định hai buổi thao quân, tương đương với thời gian hai tháng cũng đã trôi qua một nửa.
Trong vòng 1 tháng, Bạch Sát dồn hết tinh lực tu luyện kiếm pháp, hi vọng lấy lại được chút ít thực lực so với trước đây. Song công phu bao năm đâu thể hồi phục trong ngày một ngày hai, lượng Thánh Linh Kiếm Khí mà y tích tụ được không đáng là bao, rốt cuộc cũng chỉ đạt đẳng vị sơ khởi của tầng thứ nhất. So với công lực chạm ngưỡng Tứ đẳng kiếm khí như trước đây cách xa không biết bao nhiêu lần. Đối thủ lớn nhất là Tại Dã Đại tướng theo truyền ngôn đã đạt tới giai vị Đại thành Siêu cấp, chỉ cần cố gắng một chút nữa là có thể vũ phá hư không, chuyển thể thành Bán thần, du nhập Thần giới.
Đối phó với một kẻ cường hãn như thế trong tình cảnh này thật chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ chết.
Trong kế hoạch ban đầu của Bạch Sát, y muốn cùng Tại Dã và Bá Việt đường hoàng chiến đấu. Dùng quỷ kế hạ thấp uy tín của chúng, sau đó chính diện ra mặt giao tranh, đấu một trận thư hùng phân hạ cao thấp. Lúc đó gã tự tin tuyệt đối, dù biết Tại Dã công lực quán tuyệt, kinh nghiệm chiến đấu dày dạn nhưng nếu y đối kháng với Thánh Linh Kiếm Phổ, đảm bảo không có nổi bốn phần thắng lợi.
Hiện tại, tất cả những gì Bạch Sát toan tính đều đã phải thay đổi. Tiêu chí đầu tiên cần đạt được chính là bảo toàn sinh mạng, có thể mau chóng ly khai khỏi địa phương này. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, nếu chỉ vì chút tự mãn nhất thời mà vong mạng thì quả thật không đáng. Tuy nhiên, hạ bệ Bá Việt và Tại Dã vẫn là một mục tiêu không thể bỏ qua. Bản thân Bạch Sát không đủ thực lực để tiêu diệt hai tên ác bá này, nhưng Thất Kiếm thành vẫn còn một đại nhân vật đằng sau, chỉ cần có động cơ khiến y động nộ, việc thanh toán bọn chúng chỉ là chuyện vặt vãnh.
Đó chính là Thần chủ Thất Kiếm Thành. Một chủ thần đã đạt tới Thượng đẳng Cai quản chi thần, công lực thông thiên.
Y chính là chủ nhân đích thực của thành trì này, sở hữu quyền năng tuyệt đối, cai quản mọi sinh mạng tại nơi đây. Chủ thần sát nhân, có thể nói dễ dàng như lấy đồ trong túi vậy. Kế hoạch hiện tại của Bạch Sát chính là kích nộ gã Cai quản thần đáng sợ này, khiến y phải từ Thần giới trở về nhân gian thanh lý môn hộ.
Hàng ngày, gã một mặt giữ vững vị trí Tổng giáo đầu, tâm huyết dồn vào việc luyện quân. Sau đó chỉ điểm cho Hàn Vũ về việc tu luyện Luân Xa, rèn luyện kiếm pháp. Nhưng đáng tiếc, đã một tháng trôi qua, tên tiểu đệ của gã mặc dù có thiên bẩm về võ học song đứng trước khái niệm Luân Xa vô cùng huyền hoặc hầu như không có phát triển gì. Điều này khiến Bạch Sát khá đau đầu, nếu như Hàn Vũ có thể khai mở Luân Xa, dùng nó làm bàn đạp cho việc Tu chân, đảm bảo thực lực sẽ ngày tiến ngàn dặm.
Trong lúc này, Tại Dã và Bá Việt cũng mau chóng thi hoành quỷ kế của mình. Buổi thao quân thứ nhất chính là trận cân não đầu tiên giữa hai phe đối địch.
Và ngày đó rốt cuộc cũng đã tới...
Thao trường Thất Kiếm Thành, thập vạn quân binh đã quy tụ, hàng ngũ chỉnh tề, khí thế vô cùng uy dũng. Khán đài dành riêng cho Tướng lĩnh quan sát cao vọt lên hơn mười trượng so với mặt đất, trên đó, ba đại cường địch đang trầm lặng đứng cạnh nhau.
Bá Việt tỏa ra khí chất âm sầm, khuôn mặt đanh lại đầy toan tính. Tại Dã hùng phong hiển hiện, đấu khí bành trướng dữ dội, uy thế bức nhân. Bạch Sát ngạo khí xung thiên, tư thái ung dung, oai phong lẫm liệt.
Cả ba đứng thành một hàng ngang, quan sát hiện trường.
- Hai vị Tướng quân, có lẽ chúng ta bắt đầu được rồi!? Bạch Sát lên tiếng.
- Được! Nhị tướng đồng thanh.
Bạch Sát lẳng lặng ra hiệu, Hắc Ảnh mau chóng bước lên phía trước, hướng về thập vạn quân binh, dùng âm công trác tuyệt nói lớn.
- Hỡi ba quân! Chỉ còn một tháng nữa là tới buổi thao quân lớn của toàn thành. Hiện tại các nước chư hầu của Phi Dã đế chế đang nhăm nhe tạo phản. Chúng ta vốn là quân lực chủ chốt của đại đế, do đó trách nhiệm đặt lên vai thật sự rất lớn. Buổi thao quân hôm nay sẽ là cuộc so tài giữa các chủng binh, từ đó rút ra sự ưu nhược của từng đơn vị. Việc diễn tập phải hết sức cẩn thận, thương tổn là điều khó tránh, các ngươi hãy chuẩn bị đi!
“Tuân mệnh!”, âm thanh hùng tráng vang dội, hàng trăm đội ngũ quân binh lập tức di chuyển, mặt đất rung chuyển dưới bước chân của hơn mười vạn con người. Hàng ngũ mau chóng được xắp xếp, từng chủng quân quy tụ thành những hàng ngũ riêng biệt.
Bộ binh của Thất Kiếm Thành đông đảo vô kể, vượt trội so với các kị quân khác, đứng thành một khoảng lớn, giáo dài giáp sắt, khí thế bài sơn đảo hải, trấn giữ phương Tây.
Chủng kị binh cưỡi trên kị mã oai phong, nổi bật trong đó là ba vạn Hắc giáp kị binh như Tử thần hiện thế, tỏa ra cỗ hàn khí âm sâm, cực kì khủng bố. Thống lĩnh kị binh là Cuồng Mã tướng quân ngự trên Xích thố mã, tay cầm trường thương, tư thái ngạo nghễ bất khuất, cùng cả chủng binh trấn giữ phương Đông.
Toàn bộ chủng Cung tiễn của toàn thành chiếm số lượng nhỏ nhất so với hai chủng còn lại. Song đội ngũ vô cùng gọn gàng chỉnh tề, toàn bộ Cung tiễn thủ đều vận khinh giáp, cực kỳ cơ động. Hàn Vũ mái tóc tung bay, cưỡi trên Bạch Mã phong thái anh tuấn mà oai phong, khác hẳn vẻ bộp chộp thường ngày.
“Suy”, một dàn cờ lệnh vẫy ra, tiếng trốn trận dồn dập, tù và kéo một hồi lớn. Từng hàng từng hàng quân binh đông như kiến cỏ thần tốc tiến thoái, lúc chập lại, lúc xé ra. Bày thành vô số trận pháp, sau khi di chuyển lại mau chóng sắp thành hàng ngũ chỉnh tề, trở về yên vị xuất phát. Cảnh tượng thao quân thật quá ngoạn mục, ba kẻ đứng đầu quân đội vốn thù địch với nhau nhưng chứng kiến khung cảnh hoành tráng ấy cũng đều phải mỉm cười đắc ý.
“Đấu tướng!”, Hắc Ảnh hô lớn, thanh âm cuồn cuộn như gió lốc vang khắp thao trường mênh mông.
Hiệu lệnh vừa ban ra, lập tức ba Đội trưởng ba chủng quân (chức vị vốn đạt hàng Tướng lĩnh) hùng dũng cưỡi ngựa bước ra giữa thao trường. Bộ binh tướng Nhất Kiếm mày kiếm mắt đao, khuôn mặt chữ điền, tay cầm một thanh cự kiếm lớn gác lên vai. Ánh mắt lạnh như băng, sắc như kiếm, hiển nhiên là cao thủ đẳng cấp. Cuồng Mã tướng của chủng quân kị cầm hồng sắc trường thương, ngự trên Xích thố mã oai phong, toàn thân cơ nhục rắn chắc, nhãn thần đầy hào khí, thái độ hết sức tự tin. Cuối cùng là Hàn Vũ, anh tuấn vũ dũng, khiến người ta có cảm giác thầm thán phục.
- Hôm nay chúng ta giao đấu, cốt yếu cũng là việc quân. Mong hai vị nương tay cho! Nhất Kiếm mở lời, thuần túy là xã giao sáo rỗng.
- Nhất Kiếm tướng quân quá khiêm tốn rồi. Ai cũng biết ngài thần vũ cái thế, trận này tiểu đệ xin lĩnh giáo bản lĩnh tướng quân vậy! Hàn Vũ cung tay đáp lời.
- Hai vị bảo trọng. Đao kiếm vô tình! Cuồng Mã lên cao giọng đề tỉnh.
Lúc này, Hắc Ảnh đã bước lên trước khán đài, nhìn xuống ba tướng thông báo.
- Ba vị tướng quân! Đấu tướng là việc cần thiết, song khi giao đấu ta mong ba người ghi nhớ cho một quy tắc duy nhất: “Không hạ sát thủ”. Mong các vị lấy việc quân làm trọng, dùng chân chính thực lực để chiến thắng!
“Chuẩn bị... Đấu tướng... Bắt đầu!!”
Toàn quân nín thở, cỗ đấu khí hùng mạnh như liệt hỏa vô hình cháy rực xung quanh khoảng không gian giữa ba vị tướng quân. Cả ba âm trầm như núi lớn, thận trọng như mãnh hổ rình mồi, rồi đột ngột “Rầm” một tiếng, ba cỗ ngựa thần tốc lao vào nhau, tung lên một trận bụi cát.
Nhất Kiếm tâm tư vốn dễ động nộ, chiến ý trong mắt y tỏa ra mãnh liệt, y hét một tiếng lớn, hai tay vung cự kiếm dài quét mạnh một chiêu theo thế Hoành Tảo Thiên Quân. Luồng kiếm khí hiện hóa thành một dải xích sắc quang mang hai trượng lao tới hai kẻ còn lại. Ánh sáng đỏ rực như xé rách không khí, đất đá dưới chân bị cang phong cuồn cuộn đánh bạt đi, bốc lên gió bụi mờ mịt. Ngay chiêu đầu tiên, y đã tung ra thực lực chân chính, khả năng muốn chấn nhiếp đối thủ, “tiên hạ thủ vi cường”.
Hàn Vũ trước dải kiếm khí cường bạo của đối thủ tuyệt đối không dám chủ quan. Y ghì cương, tuấn mã hí một tiếng lớn, hai chân trước vung cao, sau đó chuyển thân lùi lại. Tả thủ y nắm bảo kiếm, vận lực triệt để chém mạnh vào đạo kiếm khí của Nhất Kiếm, liên tục cắt giảm mãnh lực của nó. Cận chiến vốn dĩ không phải sở trường của y, xông vào địch thủ vốn chỉ là hành động mang tính khoa trương. Hiện tại, Hàn Vũ chú tâm vào phòng ngự, chờ cơ hội thể hiện bản lĩnh thật sự bằng cung tiễn mà thôi.
“Hừm... Trò mèo!”, Cuồng Mã tính như ngựa hoang, cười khẩy một cái khinh thị, thúc Xích thố mã hùng dũng lao tới. Y vận dụng hồng sắc trường thương tới đẳng cấp lư hỏa thuần thanh, trường thương sử ra vô số chiêu pháp, linh động như mãng xà, kì dị biến ảo. Chỉ một kích toàn lực, hồng sắc quang mang va chạm với dải xích quang kiếm khí tạo ra chấn động mãnh liệt, ba âm vang vọng, cát bụi bị đánh văng về tứ phía.
Tướng soái giao chiến, thật như long tranh hổ đấu, vũ lực cái thế khiến phàm nhân phải kinh hãi. Toàn thể quân lính Thất Kiếm thành sau một chiêu vừa rồi đều bị chấn nhiếp triệt để.
Bộ binh tướng và Kị binh tướng như song hổ cuồng chiến, cả hai lao vào nhau, dùng chiêu thức, kình lực chân khí tranh đấu. Cự kiếm đúc bằng tinh thép của Nhất Kiếm xả từng nhát như khai sơn phá thạch vào địch thủ. Y bẩm sinh man lực, vận dụng thanh kiếm lớn nặng trăm cân nhưng linh hoạt như người thường dùng đũa vậy. Xích sắc quang mang chính là chân khí bản thể của Nhất Kiếm, hiện tại đã tạo thành một đạo hào quang bao bọc thanh cự kiếm. Mỗi kiếm y vung lên hiện tại đều hàm chứa lực phá hoại kinh người, chém đá đá vỡ, chém vàng vàng tan.
Uy lực của cự kiếm là vậy song khi đối đầu với một kẻ đã quá thành thạo trong việc tác chiến trên kị mã như Cuồng Mã tướng quân thì xem ra đã giảm tới bốn phần sức mạnh. Xích thố mã vốn là tọa kỵ thân thuộc của Cuồng Mã, đã cùng y vào sinh ra tử không biết bao nhiêu trận. Vốn là loại ngựa cực phẩm trong các bảo mã, trí tuệ và thể chất đều phát triển hơn hẳn so với những chiến mã thông thường.
Chiến đấu trên lưng Xích thố mã, bản lĩnh của y gia tăng không chỉ một hai lần. Hồng sắc trường thương được y truyền vào chân khí sáng rực quang mang, tỏa ra khí thế sát tuyệt, nhanh như chớp điện liên tục nhắm vào các vị trí sở hở của Nhất Kiếm kích phá. Xích thố mã được y sử dụng như có linh trí liên thông, liên tục di chuyển tiến thoái, vừa né tránh từng chiêu cự kiếm hung bạo, vừa tạo thế thượng phong cho chủ nhân.
Cả hai giao chiến đã quá trăm chiêu vẫn chưa rõ thắng bại, một kẻ nắm thượng phong nhưng kẻ kia lại có man lực cuồng bạo, dùng sức mạnh áp đảo giành lại thế bất phân.
Hàn Vũ thúc ngựa đứng cách nơi hai tướng giao chiến một quãng, bình tĩnh quan sát diễn biến. Tả thủ y nắm chặt bảo kiếm, song tinh thần luôn sẵn sàng sử dụng tới cung tiễn đeo sau lưng. Lối chiến đấu của xạ thủ, so với võ giả khác biệt rất nhiều.
Bạch Sát vẫn giữ tư thái ung dung từ xa quan sát, ngầm đánh giá thực lực của hai mãnh tướng đang kịch liệt giao đấu phía dưới. Cả hai đều đã đạt mức Cao cấp đại thành cường giả, riêng về phần Nhất Kiếm có lẽ đã chớm ngưỡng cửa Siêu cấp giai vị. Hai người này mới chỉ trong khoảng ba mươi tuổi nhưng đã có thành tựu đáng kể trong võ học, tương lai chắc chắn sẽ có tiền đồ lớn.
Lúc này chiến trường đã mù mịt bụi khói, không ai rõ hai Tướng soái đang giao đấu chiêu thức thế nào. Hàn Vũ dù đứng gần nhất nhưng cũng không thể quan chiến rõ ràng được, chỉ nghe thấy tiếng binh khí va vào nhau chát chúa, hiển nhiên là một trường ác đấu.
Đột nhiên một tiếng hét lớn vang lên, rồi tiếng ngựa hí dài, từ trong cát bụi mờ mịt, Cuồng Mã ngửa cổ hét to, vũ động trường thương bất ngờ xông ra, nhắm Hàn Vũ đâm tới. Mũi thương mang hồng sắc quang bao bao phủ như lôi điện thần tốc xuất ra, thanh thế kinh nhân, không khí xung quanh bị gia tốc tác động hóa thành một cơn lốc xoáy cuộn lấy trường thương đánh tới.
Hàn Vũ chấn kinh nhưng không hoảng loạn, vội vàng thúc ngựa tháo lui, đoạn liên tục vung trường kiếm chém tới. Song Cuồng Mã dụng thương thật quá tài tình, y rướn người lên trước, khẽ lắc nhẹ cổ tay, trường thương được đúc bằng kim loại bỗng biến ảo như mãng xà, uốn mình cong vút, lách khỏi bảo kiếm của Hàn Vũ, đâm thẳng vào mạng sườn y.
“Hự”, trường thương kích phá, đau đớn không phải bàn. Chưa kể Hàn Vũ mặc khinh giáp, khả năng phòng ngự vật lý là không cao. Nếu không phải do thân thủ y cực kì mẫn tiệp, trong thời khắc sinh tử lắc mình tránh được mũi thương hiểm ác, e rằng lúc này đã không còn sinh mạng để mà sợ hãi được nữa.
- Cuồng Mã tướng quân, chúng ta chỉ là Đấu tướng giao hữu, sao ngài lại dùng sát chiêu như vậy? Hàn Vũ thúc ngựa ra xa, nuốt búng máu đang trào lên khỏi cổ gặng hỏi.
- Haha, tiểu tử, Đấu tướng giao hữu hay Đấu tướng sinh tử thì vẫn cứ là giao chiến. Đã chiến thì phải độc, ngươi nếu sợ hãi thì có thể tùy tiện rút lui. Bản tướng sẽ nương tình mà tha cho! Cuồng Mã thiên tính cao ngạo tự đại, sau khi đắc thủ lại càng bộc lộ rõ rệt.
Trên khán đài, các Tướng lĩnh còn lại sau khi mục kích Kị mã tướng dùng nhất kích tàn ác đánh trọng thương Cung tiễn tướng thì tâm thần đều chấn động. Đấu tướng vốn là hoạt động luyện tập của các tướng soái Thất Kiếm Thành, mặc dù có khốc liệt nhưng chưa bao giờ lại xảy ra hiện tượng Tướng lĩnh dùng sát chiêu để đối phó với nhau như vậy, cơ hồ như đối mặt với cừu địch mà ra ác chiêu hiểm độc.
Bạch Sát tâm thần kích động. Phẫn nộ. Y thực sự động nộ. Cuồng Mã vốn là Kị mã chủ tướng, trước đây tuy không phải là tâm phúc của gã nhưng cũng không phải là kẻ đứng về phe Tại Dã – Bá Việt. Đấu tướng diễn ra, Bạch Sát vốn đinh ninh Cuồng Mã sẽ vì nể mặt gã đã xây dựng một đạo Hắc Giáp Kị Binh mà không triệt để hạ thủ với tên đệ đệ của mình. Song không ngờ y đã phản trắc lật mặt, không những không nương tay mà còn dám dùng ác chiêu sát tuyệt, chỉ thiếu chút nữa là Hàn Vũ đã lìa đời.
“Điêu nhân to gan! Dám phản trắc trọc giận ta!!”
Môi mím lại, ánh mắt xạ ra sát khí bạo liệt, khuôn mặt đanh lại như đá, một cỗ nộ khí bùng phát từ trong thân thể y. Nộ hỏa bừng bừng, sát khí xung thiên, chúng nhân bên cạnh Bạch Sát hết thảy đều cảm nhận thấy cơn thịnh nộ dữ dội của vị Tổng giáo đầu. Cường giả chân chính, dù công lực có tiêu thất nhưng cỗ bá khí bản chất hoàn toàn không thể tan biến. Áp lực y tỏa ra tuyệt đối bức nhân, có kẻ không chịu nổi đã lùi lại vài bước.
Nhất Kiếm lúc nãy đã chui ra từ đám bụi đất, thúc ngựa tiến vào chiến trường. Song y chưa kịp xuất thủ đã cảm nhận được cỗ khí tức đáng sợ của Bạch Sát, không chỉ y mà cả hai đối thủ đều nhất thời dừng tay, quan sát tình hình trên khán đài.
- Đấu tướng quả có chút ít khốc liệt, Tổng giáo đầu, theo ngài có nên tiếp tục chăng? Bá Việt miệng như miệng rắn, nhân cơ hội này không ngần ngại đả kích đối thủ.
- Chút ít khốc liệt. Hay, nói hay lắm! Vậy thì thuận ý Phó đại tướng, chúng ta cứ để các tướng tiếp tục rèn luyện! Lãnh khốc trả lời, thần tình Bạch Sát mang tới bảy phần sát tâm, nhưng lại hiện ra ba phần cao ngạo.
Y hướng xuống Đấu tướng chiến trường, vận hết chân lực, hét to như sấm vang sét đánh.
- Đấu tướng tiếp tục! Các tướng hãy dốc toàn lực cho quân sĩ được thưởng lãm uy phong!
Thái độ khác thường của gã hiển nhiên khiến hai tên gian đảng bên cạnh nghi ngờ. Chẳng lẽ y còn quân bài chiến lược chưa sử dụng? Trận chiến này hung hiểm hiển nhiên thấy rõ, vốn là ván bài phân định lợi thế cho cuộc đại chiến sắp tới. Nhất Kiếm chính là quân bài của Tại Dã, không ngờ Cuồng Mã cũng đã bị thu phục. Khả năng hai tên này liên thủ đối phó với Hàn Vũ là rất rõ ràng, việc chúng lợi dụng Đấu tướng sát hại Cung tiễn chủ tướng nhằm hạ bệ Bạch Sát khó có thể xảy ra, song nếu đánh y trọng thương, phế bỏ công lực thì rất là chắc chắn. Luận về thực lực, hiển nhiên một trong hai binh chủng chủ tướng kia đều hơn hẳn Hàn Vũ, nếu liên công hợp lực, chắn chắn tên tiểu tử đó không có cửa sống.
Vậy gã giáo đầu kia dựa vào điều gì để có thể an nhiên ngạo mạn như vậy?
Lệnh truyền của Bạch Sát tựa hồ như có ý đồ nào đó muốn nhắn nhủ với Hàn Vũ. Ngay sau khi âm ba vừa tắt, cả ba tướng đã lập thành một hình tam giác, lạnh lùng gườm nhau. Hàn Vũ chậm rãi quăng trường kiếm đi, rút cây cung lớn sau lưng cầm lấy, nhìn thẳng vào hai đối thủ, chiến ý bất khuất.
- Tiểu tử lớn gan lắm! Hôm nay bản tướng nhân từ đại lượng sẽ không lấy mạng của ngươi, song chỉ xin ngươi một cánh tay phải!
Cung tiễn thủ bị phế đi hữu thủ có khác nào phế nhân, Nhất Kiếm quả thật quá tà ác.
- Haha. Lão Nhất ngươi thật quá dã man vậy mà cũng mở mồm nói câu nhân từ. Phải như lão đại ta độ lượng từ bi, chỉ cắt hết gân tay gân chân hắn mà thôi. Sau này ít ra y vẫn còn hữu dụng trong một chuyện. Ha ha ha!
Tàn nhẫn, giả trá. Hai kẻ thân làm Tướng nhưng lại không có chút khí phách quân tử hào kiệt, tâm tư tà độc vô cùng, thật khiến người ta kinh tởm.
Hàn Vũ nãy giờ im lặng, song mục hiển hiện chiến ý, tư dung không hề chấn động, chỉ khẳng khái trả lời.
- Hai vị tướng quân, cung tiễn không có mắt, chỉ xin hai vị lượng thứ cho!
“Láo!”, hai Binh chủng Tướng quân cùng hét lên một tiếng, phát nộ thúc ngựa đánh tới. Cuồng Mã ngự trên Xích thố mã oai phong lẫm lẫm, khi động nộ càng dữ tợn cuồng bạo, hồng sắc trường thương của y điên cuồng x** ra, hướng vào Hàn Vũ xuất đủ mọi sát chiêu. Nhất Kiếm thúc ngựa chạy vòng sang bên trái, cự kiếm vung lên bổ xuống, nếu chưa chặt bay đầu Hàn Vũ hiển nhiên sẽ không dừng lại. Cả hai đều một thân danh tướng, bị một tiểu bối coi thường, tự trọng bị thương tổn, sát tâm từ đó đại thịnh. Lúc này cả hai như hai gã điên, cuồng bạo ra chiêu, không màng đến quan hệ hay kế hoạch của các đại nhân vật trên cao.
Nền đất của thao trường bị tàn phá triệt để, từng đạo quang mang hàm chứa tàn phá năng lượng cuồng loạn đánh ra. Hàn Vũ thân thể mẫn tiệp, thúc ngựa thoát lui, liên tục né tránh từng đợt cang phong kình lực dữ dội đánh tới.
“Ầm... Ầm... Ầm”, mặt đất vỡ tung, bụi đất mù mịt. Chiến trường đã quá dữ dội khốc liệt, hết thảy quân binh đều lùi lại hàng chục trượng.
“Tiểu tử đứng lại cho ta!!” Cuồng Mã lúc này đã phát cuồng, thật đúng như con ngựa điên. Hai mắt y hằn huyết chỉ, trường thương như mãng xà linh động, điên cuồng thúc ngựa đuổi theo. Luận về tọa kỵ, hiển nhiên tuấn mã của Hàn Vũ không thể so sánh được với Xích thố mã trứ danh, trong thoáng chốc khoảng cách của cả hai đã rất gần. Kị binh chủ tướng thống khoái cười vang, y giơ cao trường thương, chuẩn bị ra sát chiêu thì Hàn Vũ đột ngột xuất thủ.
Gã ngả nghiêng nửa người trên thân ngựa, một tư thế cực kỳ phức tạp khi đang thần tốc thoái lui, giương cung lắp tên, nhắm thẳng vào tâm thất địch thủ xạ tiễn.
“Pằng” một tiếng, dây cung rung bần bật, mũi tên xé gió lao đi, tựa hồ sinh ra cả tiếng rít khi ma sát với không khí. Đạo tốc tiễn mang theo chân lực linh khí của Hàn Vũ tỏa ra quang mang sáng chói, như lưu tinh lao đến Kị binh tướng. Tên ác tướng không ngờ Hàn Vũ có thể hành động thần kì tới vậy, tâm thần hiển nhiên chấn động. Song y vốn là danh tướng kinh qua sinh tử, kị binh vốn dĩ là khắc tinh của xạ thủ, đối phó với mũi tốc tiễn, y hoa vũ trường thương, lập tức che kín môn hộ. “Bang” một tiếng lớn, mũi tên khi chạm vào màn hoa thương lập tức gãy tan. Song bản lĩnh Hàn Vũ đâu phải kẻ tầm thường!
“Pằm... Pằm... Pằm”, ba mũi tốc tiễn chia làm ba hướng bắn tới. “Pằm...Pằm..”, lại thêm năm đạo xạ tiễn xuất ra. Trong một thời gian chớp nhoáng như điện quang hỏa thạch, Hàn Vũ thần tốc bắn ra tám tên, tu vi có thể khiến các xạ thủ trứ danh cũng phải kinh ngạc.
Cuồng Mã điên cuồng như ngựa hoang nhưng trước tám đạo tốc tiễn bắt tới, phương vị kì quái, tốc độ chênh lệch cũng phải úy kị bảy phần. Y vội vã ghìm cương, tận lực thi thố hết bản lĩnh chân chính, dùng trường thương đông chỉ tây điểm, vất vả hóa giải tám đạo tốc tiễn.
Tiễn pháp vốn dựa trên gia tốc mà tạo kình lực, nếu gặp vật di chuyển ngược hướng, dĩ nhiên sẽ gia tăng vượt trội sức công phá. Hàn Vũ lợi dụng điểm này để công kích Cuồng Mã tướng, thu được thành quả bất ngờ. Gã ác tướng vốn hơn hẳn địch nhân về giai vị cường giả, song bị rơi vào quỷ kế vất vả chống đỡ với tám đạo xạ tiễn cực mạnh, sau khi phòng thủ được trọn vẹn thì cổ tay cũng tê rần. Tạm thời coi như chưa thể phát huy cực điểm sát lực của hồng sắc trường thương.
Hàn Vũ lạnh lùng giương cung, khoảng cách giữa y và Cuồng Mã vô cùng lý tưởng. Đủ xa để y có thể đào thoát, đủ gần để phát huy hết uy lực của xạ tiễn. Y vận lực giương cung, nguyên khí cuồn cuộn vận chuyển, phút chốc mũi thiết tiễn đã sáng rực như sắt nung trong lò, tỏa ra thanh thế bức nhân.
- Cuồng Mã tướng quân, lượng thứ!, Hàn Vũ cao giọng, anh tuấn uy phong.
“Dẫn Nhi Bất Phát”, bí kíp vô thượng của xạ thủ mà Hàn Vũ lĩnh ngộ được nay đã xuất ra. Kéo dây mà không bắn, đó là nguyên lý của tuyệt học này. Dây cung được kéo căng tới mức tối đa, hàm chứa phá hoại lực vô biên, một khi xạ tiễn thì thần tốc bất ngờ, địch nhân không kịp phòng bị, không thể chống đỡ.
“Giết!!!”, đột ngột từ bên cạnh Hàn Vũ, một thanh âm như hổ gầm vang tới. Nhất Kiếm hữu thủ nắm chặt cự kiếm, uy thế như chiến thần hung hãn phạt xuống một đường. Y từ nãy vẫn bám sát địch thủ, chờ cơ hội khi Hàn Vũ và Cuồng Mã giao đấu bộc lộ sơ hở sẽ ra tay sát nhân.
Cang phong xé gió, kình lực bài sơn, xích quang như lưỡi thái Tử thần lia tới. Một chiêu dốc trọn thực lực của Bộ binh chủ tướng, toàn bộ Thất Kiếm thành sợ rằng ít ngươi có thể ngang nhiên ngạnh tiếp.
Đúng thời khắc đó, Hàn Vũ bất ngờ chuyển mục tiêu. Dẫn Nhi Bất Phát lập tức quay sang hướng vào Nhất Kiếm. Luồng xích quang tàn phá cũng đã ào tới, đất đá dưới chân bị bắn tung tóe, một trận cuồng phong quét tới dữ dội.
“Khai”, Hàn Vũ hét to, hữu thủ buông dây, mũi cường tiễn cuối cùng cũng phát xạ, mang theo tàn phá năng lượng cực lớn.
Hóa ra địch thủ mà y nhắm tới không phải là Cuồng Mã mà chính là Bộ binh chủ tướng, kẻ có thực lực mạnh nhất trong các binh chủng tướng soái Thất Kiếm thành.
Liều mạng hay dũng cảm?
Phản xạ hay toan tính?
Thành hay bại?
Sống hay chết?
Có quá nhiều câu hỏi được đặt ra khi cường tiễn được bắn đi. Dẫn Nhi Bất Phát, căng dây mà không bắn, vậy tới khi tên được bắn ra sẽ mang theo lực lượng như thế nào?
Đáp án hiển nhiên là: cực đại!
Quá nhiều câu hỏi, song chỉ có một câu trả lời hiện tại. Đó là toàn lực nhất kích của Hàn Vũ triệt để khiến đối phương phải huy động một thân bản lĩnh để đối phó. Hai cỗ năng lượng khổng lồ lao vào nhau, không khí như bị xé toạc, mặt đất rung chuyển trước nguồn lực khổng lồ.
Chiêu mà Nhất Kiếm sử ra, đó là Thiên Phạt Phá Sơn, là sát chiêu hàng đầu của bộ kiếm thuật mà y tu luyện. Rất rõ ràng chính là công phu của Nam phương Kiếm thuật, lấy sức mạnh là nhân tố chủ đạo.
Hàn Vũ đốt hết chân nguyên khí lực, thi triển Dẫn Nhi Bất Pháp, là kì công mà vị Lão tướng từng dạy dỗ y sử dụng. Thật ra đây cũng là sát chiêu bá đạo nhất của phần đông các Xạ thủ cường giả, dù tên gọi khác nhau song nguyên lý đều có điểm tương đồng.
Kiếm – Tiễn giao tranh, khó phân thắng bại.
“Vụt.......t..t....”, âm thanh xé gió rít lên rồi “Uỳnh” một tiếng kinh thiên động địa. Hai đạo tàn phá năng lượng đã tiếp xúc, bạo phát một vụ nổ khủng khiếp. Mặt đất thao trường rung chuyển, ánh sáng chói lòa phát ra rực rỡ hơn cả mặt trời, làn sóng ba động năng lượng truyền đi trong không khí thổi tung đất đá, đám quân binh quá sợ hãi đều ôm đầu cúi xuống.
Cuồng Mã đứng gần nhất, vội vàng đề khí hộ thể, liên tục hoa vũ trường thương đánh tan loạn thạch đang bay tứ tán về mình. Xích thố mã của y vốn là chiến mã lừng danh, kinh qua vô số trận sinh tử chiến song đứng trước trận ba động quá dữ dội của vụ nổ cũng không dám khinh khi, vội vàng lùi về sau ba trượng.
Bụi mù tứ tán, ba âm như thiên lôi cuối cùng cũng tan đi, hiện trường tĩnh lặng tới cực điểm. Chúng nhân quan chiến không ít kẻ nín thở hồi hộp.
Ai thắng ai bại?
Khói bụi từ từ tan đi, khung cảnh chiến trường dần dần hiện rõ trước mắt những người chứng kiến. Nhất Kiếm, thân thể bám đầy bụi đất, hữu thủ nắm chặt cự kiếm gác lên vai, ánh mắt cơ hồ rất đắc ý, hiên ngang cưỡi trên cự mã to lớn. Hàn Vũ, tay nắm chặt cung, song ánh mắt đã ánh lên sự hư nhược, không kìm hãm được bụm miệng úa ra ba bốn búng máu.
Rốt cuộc giai vị cường giả vẫn là thứ không thể xóa mờ!
Nhìn thấy kết cục trước mắt, Tại Dã không nhịn được cười lớn một tiếng, âm thanh như gấu khùng khục nơi cổ họng.
- Haha, Nhất Kiếm tướng quả nhiên thần lực cái thế, uy dũng bất khả bại! Bạch Sát giáo đầu, ngài xem ta nói có đúng không?
- Hừ, vẫn chưa tới kết thúc, Đại tướng nên bình tĩnh quan sát! Thờ ơ và lạnh lùng, Bạch Sát hồi đáp.
- Còn kết thúc nào nữa đây? Trận này dừng ở đây được rồi, ta thấy các Tướng đấu với nhau cũng đã lâu, nên dừng tay dưỡng sức thì hơn!
- Đa tạ hảo ý của Đại tướng! Song trên thao trường, ta là người nắm quyền quyết định tất cả. Đấu tướng đại chiến vẫn chưa ngã ngũ. Tất cả tiếp tục!!
Khi Bạch Sát nói ra hai chữ “Tiếp tục”, toàn thể hiện trường đều chấn kinh tuyệt đối. Y điên hay là kẻ mặt chì tim sắt, không màng tới sinh tử của gã đệ đệ thân thiết của mình?
Hàn Vũ lúc này đã lấy lại thần thái anh vũ, hai mắt sáng như sao, chiến ý vẫn không hề giảm sút dù đã nội thương không hề nhẹ. Y quay lên khán đài, mỉm cười với gã Tổng giáo đầu.
- Tổng giáo đầu! Ta vẫn có thể tiếp tục thi đấu! Xin hãy cho Đấu tướng được bắt đầu!
- Được! Câu nói này từ miệng gã phát ra, nhưng áp lực của nó khiến hơn mười vạn con người tại thao trường phải kinh tâm động phách.
Bạch Sát quả thật là kẻ lãnh khốc tuyệt tình, cực điểm tàn nhẫn. Dù biết đệ đệ bị trọng thương vẫn đẩy y rơi vào tuyệt cảnh, quả thật là kẻ mang trái tim bằng sắt!
- Hảo tiểu tử!! Ngươi giai vị kém ta mà có thể bắn ra một tên đáng sợ như vậy, quả thật cũng khiến lão đại ta mở rộng tầm mắt. Song thực lực chúng ta chênh lệch quá xa, rốt cuộc ngươi cũng chỉ làm xước được trán của tọa kỷ ta mà thôi! Haha, giờ thì ngươi có thể giơ tay chịu chết được rồi.
Nhất Kiếm cuồng ngạo cười lớn, Cuồng Mã thúc ngựa tới bên y hỏi han vài câu. Hàn Vũ đứng trước hai cường địch, lại lâm vào tử cảnh song hoàn toàn không thể hiện tư thái run sợ nào. So với hình ảnh một nam tử bộp chộp ngày thường, hiện thời y như biến thành một con người khác. Anh tuấn, thần vũ, can đảm phi thường, dù tuổi đời còn trẻ nhưng cũng khiến người ta phải thầm thán phục.
Một tài năng như vậy mà phải chết, thật là quá đáng tiếc.
Nhưng liệu Hàn Vũ có chắc chắn tử tận hay không? Câu trả lời không phải nằm trong tay hai tên ác tướng.
Mà thuộc về bản thân y, và một kẻ nữa đang quan chiến, thái độ lãnh ngạo phi thường.
Bạch Sát Ma Liệt, đệ nhất kì nhân Thất Kiếm thành.
- Nhất Kiếm... Ngươi nghĩ ta thật tâm muốn nhắm vào ngươi ư?
- Tiểu tử hư nhược, đừng làm trò nữa. Ngươi không nhắm vào ta chẳng lẽ lại nhắm vào cự mã của ta ư? Thật đúng là khiến ta buồn cười.
- Không sai! Vốn dĩ ta muốn nhắm vào tọa kỵ của ngươi!
- Điên! Ngươi điên rồi! Cuồng Mã dã tính như ngựa hoang, không ngờ cũng phải lớn tiếng mắng kẻ khác là điên.
- Điên hay không, chỉ chút nữa thôi là ngươi sẽ biết. Nhất Kiếm, ta hỏi ngươi một việc, cự mã ngươi cưỡi có phải là giống Tây phương bát hoang cự mã nổi tiếng không?
- Chính là nó! Lão đại ta năm xưa phải mất bao công sức mới...
- Loại ngựa này vốn không ăn cỏ, mà ăn thịt như dã thú đúng không?
- Tiểu từ hỗn láo, dám ngắt lời ta. Đúng! Ngươi còn hỏi gì hỏi nốt đi, trước khi chết bản tướng đại phát từ bi cho ngươi thỏa mãn mọi tò mò!
- Loại cự mã này trong thiên nhiên vốn hung tợn cực điểm, muốn thuần phục thì phải mất rất nhiều thời gian, chưa kể phải dùng chế phẩm đặc biệt làm giảm man tính của nó, có đúng không?
- Đúng! Ngươi điên rồi hả?
- Haha, không! Ta không điên, ngươi mới là kẻ sắp điên. Ta lại hỏi tiếp một câu cuối cùng, loại ngựa này sau khi được thuần thục nếu bị ngấm phải độc của Hoang Dã quả, vốn là thứ quả không độc hại ở Tây phương nhưng khi vào máu sẽ biến chúng trở nên cuồng loạn khát máu đúng không?
- Đúng vậy, không ngờ tiểu tử ngươi kiến thức cũng không tồi. Tây phương bát hoang cự mã tối kị Hoang Dã quả. Ngươi lảm nhảm nãy giờ rốt cuộc là điều gì vậy tiểu tử?
- Không có gì. Chỉ là... mũi tên ta vừa bắn có tẩm độc của Hoang Dã quả mà thôi. Vừa hay tọa kỵ của ngươi đã vận động khá lâu, huyết dịch đang vận hành cực nhanh, độc tính sẽ phát tác tức thời.
Hàn Vũ cười anh tuấn, bộ dạng vô cùng thoải mái hứng khởi. Câu nói cuối cùng của y vừa phát ra, Nhất Kiếm khuôn mặt tối lại, thần sắc kinh dị cực điểm. Gã vội vàng nhìn xuống cự mã, trong mắt nó chợt ánh lên huyết quang kì dị.
Rồi đột ngột không ai ngờ được, Bát hoang cự mã to lớn dị thường ngoác rộng miệng, lộ ra hàng răng lởm chởm điên cuồng đớp vào cổ Xích thố mã bên cạnh.
Xích thố mã ***g lên đau đơn, cự mã thân thể cường bạo vượt trội, nhai nghiến cần cổ của con ngựa xấu sổ. Máu huyết từ cổ Xích thố mã bầy nhẩy tung tóe, nó điên cuồng hất đạp tứ chi. Cự mã cũng ***g lên như bị điên, vừa nhai nuốt, vừa tung người điên cuồng. Hai tên ác tướng đang ở thế thượng phong phút chốc rơi vào cảnh ngộ không thể tưởng tượng được. Một mặt vừa cuống cuồng đẩy hai con ngựa tránh xa nhau, một mặt triệt để giữ thăng bằng cho bản thân.
Trước tình cảnh đó, Hàn Vũ bình tĩnh rút tên khỏi bao, vận lực giương cung, chiến ý lại tỏa ra ngùn ngụt.
- Hai vị tướng quân! Xin hãy bảo trọng!