Vũ Phong theo sau Hắc Quái Lư Nhiên, khoảng cách trăm thước luôn được duy trì. Việc trinh sát vốn không cần nhiều người, chỉ cần những người có khả năng ẩn thân tốt nhất, có tốc độ di chuyển nhanh nhất. Hai người Vũ Phong và Hắc Quái Lư Nhiên chính là những người có thực lực để đảm nhận vị trí này.
Nguyên tắc di chuyển cũng được thống nhất. Hai người nếu cùng đi trinh tham sẽ không được đi cách quá xa nhau cũng không được đi quá gần nhau. Nếu một người bị lộ thì với khoảng cách đó, người kia chưa chắc đã bị lộ. Khi đó, người kia sẽ có đủ thời gian để nhận xét tình hình, đưa ra phương pháp, hoặc ứng cứu hoặc bỏ trốn.
Hắc Quái Lư Nhiên dừng lại trên một cành cây. Vũ Phong ngay lập tức dừng lại theo. Hai người vẫn duy trì trạng thái ẩn khí.
Tả thủ của Hắc Quái Lư Nhiên ra dấu. Vũ Phong hiểu ý, nhẹ nhàng tiến gần.
Một khung cảnh kinh dị hiện ra trước mắt hai người. Phía trước, trơ trọi một cái động to lớn, cách nơi hai người đang đứng tầm trăm trượng. Lấy động làm tâm, vẽ một vòng tròn có bán kính tầm trăm trượng, trong khu vực đó không có nổi một thực vật nào sinh sống. Trong phạm vi năm mươi trượng lấy cửa động làm tâm, mặt đất chỉ có một màu xám ngoét. Rải rác đâu đó là vài mảnh xương tàn đã mục, có cái rất lớn, có cái lại rất nhỏ. Một luồng tử khí từ trong động thổi ra khiến cây cối rung rinh. Luồng tử khí phả vào mặt hai người, đem lại một cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng.
"Cửu Hoàng Xà?" Vũ Phong truyền âm hỏi.
Hắc Quái Lư Nhiên lặng thinh không nói.
...
"Rốt cuộc nhiệm vụ của các ngươi là gì?" Ngạn Tiểu Kỳ tỏ thái độ hiếu kỳ, cất lời hỏi. "Liệu chúng ta có thể giúp được không."
"Nhiệm vụ đó quá sức hai ngươi. Hãy cứ nghe theo lời Vũ Phong đi." Thuỷ Linh lạnh nhạt nói.
Lâm Vinh ném cho nàng một cái nhìn bất mãn.
Tiên Nhi quay sang Lý Thiết Chân, cất lời hỏi:
"Lý huynh, theo huynh con ma thú đó mạnh đến thế nào?"
"Ta chưa bao giờ được chứng kiến sức mạnh của nó. Nhưng đã là siêu cấp, ắt sẽ rất mạnh." Lý Thiết Chân trầm ngâm.
"Đừng có đa ngôn." Thủy Linh nhắc nhở, ánh mắt liếc về hai người kia. Nếu họ biết năm người đang muốn giết Cửu Hoàng Xà, linh thú của Độc Long đế quốc thì họ sẽ có phản ứng như thế nào? Nàng thật không rõ, cũng càng không muốn biết.
Đôi mắt Ngạn Tiểu Kỳ nhíu lại. Thiên tài pháp sư dường như đã phát hiện điều gì đó.
"Chẳng lẽ... các ngươi muốn giết Cửu Hoàng Xà" Nàng chợt thốt lên.
Ba người kia chột dạ. Lâm Vinh nhìn họ bằng ánh mắt kinh dị. A Lệ ngơ ngác không hiểu gì.
Thời khắc lúng túng quá đi, Thủy Linh mang gương mặt bình thản, nhìn Tiểu Kỳ lạnh nhạt nói:
"Ngươi nhầm rồi."
"Không. Ta không nhầm." Ngạn Tiểu Kỳ quả quyết. "Ở ma ảo sâm lâm Ngọc Điền, ma thú có thực lực siêu cấp chỉ có Cửu Hoàng Xà thôi." Nàng chứng minh.
"Hừ." Thủy Linh cười lạnh. "Ngươi đừng tự cho mình thông minh. Chẳng lẽ ngươi không biết, từ khi thiên thạch kỳ lạ đó rơi xuống, ma ảo sâm lâm đã xuất hiện rất nhiều ma thú sao. Ma thú siêu cấp tuy hiếm gặp nhưng không phải không có."
"Hừm." Ngạn Tiểu Kỳ nhìn Thủy Linh bằng ánh mắt bất phục.
Thủy Linh cũng không thèm lý đến nàng ta, quay sang lườm Tiên Nhi và Lý Thiết Chân.
"Chắc chắn là các ngươi đến vì Cửu Hoàng Xà." Lâm Vinh chợt lên tiếng.
Thủy Linh không nhịn nổi, quay người bực tức nói:
"Ngươi dựa vào đâu mà nói vậy?"
"Ngạn Tiểu Kỳ luôn đúng." Lâm Vinh không đỏ mặt nói nói.
Ngạn Tiểu Kỳ nhìn Lâm Vinh đầy cám ơn, trong tâm lại càng yêu nam nhân này.
"Hừ." Thủy Linh cười mỉm. "Chỉ là một kẻ vuốt đuôi ngựa." Mấy lời sau nàng nói rất nhỏ, chỉ để Lâm Vinh và Tiểu Kỳ nghe thấy.
"Ngươi..." Lâm Vinh cứng họng, hằn học nhìn nàng.
...
"Hắc huynh, huynh nghe thấy gì không?" Vũ Phong truyền âm nói.
Hắc Quái Lư Nhiên gật đầu xác nhận, ngón trỏ chỉ về hướng bìa rừng bên trái động.
Tiếng huyên náo to dần. Từ nơi đó, một toàn người đi tới. Đi đầu là mười tên tráng hán ăn. Mười tên này đều đeo cự kiếm sau lưng, toàn thân trang bị khải giáp hạng nặng, đầu đội thiết trụ chỉ để lộ đôi mắt sâu hoắm. Khí thế mười tên này tỏa ra thực thâm trầm mạnh mẽ. Mỗi bước đi tựa hồ đều khiến mặt đất rung chuyển.
Sau lưng chúng là một cỗ xe to lớn được trùm kín bằng vải đỏ. Tiếng huyên náo chính là phát ra từ đó. Có tiếng khóc nức nở, lại có tiếng thút thít, thậm chí còn có cả tiếng cười điên dại.
Đi kèm hai bên xe là hai hàng lính. Bọn chúng cũng được trang bị khải giáp, chỉ có điều là nhẹ hơn mười tên kia. Mỗi tên đều cầm trên tây một thanh trường mâu, bên hông dắt một đoản kiếm, đầu đeo vòng sắt. Nhìn vào trang phục, có thể đoán cấp bậc bọn chúng không bằng mười tên đi đầu. Đám lính này, ánh mắt không ngừng dáo dác quan sát hai bên, lộ rõ vẻ hoang mang o lắng.
Đi sau cùng, là một tốp chừng năm mươi người được dẫn bởi một nam nhân có gương mặt tựa như hắc thiết. Năm mươi người chia thành năm hàng, mỗi hàng mười người, đội hình rất chỉnh tề.
Nam nhân đi trước ăn mặc sang trọng ánh mắt cao ngạo, đôi mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn. Hắn hiếu kỳ ngó nghiêng bốn phương, tỏ ra không chút sợ hãi. Chốc chốc lại làm động tác hừ lạnh, tỏ vẻ coi thường nơi này. Dường như, trong đoàn người này, hắn có địa vị cao nhất.
Hàng đầu tiên là mười tên mặc trường bào màu tím, đầu đội mũ trụ dài, ống tay áo rộng thùng thình luôn giơ ra trước mặt. Nhìn vào trang phục, Vũ Phong đoán mười tên này ắt hẳn là pháp sư.
Hàng thứ hai là mười tên mặc trang phục gọn nhẹ, đầu dắt lông chim, một tay đeo găng, tay kia cầm cung, lưng đeo ống tên, hiển nhiên là cung thủ.
Hàng thứ ba là mười nam nhân mặc hắc y. Mười tên này không để lộ vũ khí, dáng đi thâm trầm, ánh mắt luôn liếc nhìn xung quanh. Dáng vẻ bọn chúng giống như đang canh chừng nghe ngóng hơn là sợ hãi.
"Sát thủ." Trong đầu Vũ Phong thầm nghĩ.
Hàng thứ tứ là mười tên ăn mặc quái dị. Vũ Phong không thể đoán được chúng có khả năng gì.
Hàng cuối là mười nữ nhân mặc bạch y. Gương mặt ai cũng trắng bệch lên vì sợ hãi. Nhìn họ, Vũ PHong có cảm giác có gì đó rất giống Tiên Nhi.
"Y sư?" Cậu tự vấn.
...
"Ta chắc chắn mục tiêu của các ngươi là Cửu Hoàng Xà." Ngạn Tiểu Kỳ đột ngột nói. Từ nãy đến giờ, nàng liên tục suy nghĩ, cố gắng tìm ra luận điểm chứng minh mình đúng.
Thủy Linh chả buồn nhìn nàng ta. Tiên Nhi ném cho nàng ta một cái nhìn nghi hoặc. Lý Thiết Chân thì lim dim như đang ngủ.
Thấy không ai chú ý đến mình, Tiểu Kỳ có chút không vui. Nàng nhìn sang A Lệ, thấy nàng ta đang hờ hững nhìn về phía trước. Tiểu Kỳ đành quay sang Lâm Vinh, tìm sự ủng hộ. Lâm Vinh thực xứng là một lang quân tốt. Hắn ngay lập tức tỏ vẻ hào hứng, lắng nghe từng lời nàng nói.
Tiểu Kỳ trong lòng rất vui, bèn hướng tới ba ngươi kia, cất lời:
"Nhiệm vụ của các ngươi thực có liên quan tới Cửu Hoàng Xà. Theo tập tục của hoàng gia Độc Long đế quốc, năm nay chính là năm dâng lễ vật cho Cửu Hoàng Xà, cũng chính là thời gian duy nhất mà Cửu Hoàng Xà rời động."
"Rời động? Ngươi nói là thời gian duy nhất nó rời động? Thế thời gian còn lại nó làm gì?" Tiên Nhi không kiềm chế nổi, tò mò hỏi.
"Nó..." Ngạn Tiểu Kỳ lộ rõ vẻ đắc y. "Vậy là ngươi đã thừa nhận."
"Ta không..." Tiên Nhi lúng túng.
"Đúng, chúng ta đến đây vì Cửu Hoàng Xà." Thủy Linh đột ngột lên tiếng. Nàng hướng tới Ngạn Tiểu Kỳ và Lâm Vinh, lạnh lùng nói:
"Nhiệm vụ của chúng ta chính là giết Cửu Hoàng Xà. Nếu các ngươi tiết lộ việc này... đừng có trách ta." Thủy Linh dứt lời, ánh mắt đầy đe dọa.
"Ngươi dám..." Lâm Vinh phẫn nộ.
"Nếu các ngươi đe dọa đến..." Nàng vội ngừng lại, ánh mắt liếc về Tiên Nhi chốc lát rồi nói tiếp:
"Nếu các ngươi nhiều chuyện, ta sẽ không ngần ngại đâu." Nàng chặt mạnh tay vào không khí, tỏ rõ thái độ.
"Cửu Hoàng Xà tuy là linh thú của Độc Long đế quốc nhưng chỉ quan trọng đối với hoàng gia Độc Long thôi. Với bá tánh ở Độc Long đế quốc, nó sống hay chết không quan trọng. Thậm chí, nhiều người còn mong nó chết đi." Ngạn Tiểu Kỳ nói.
Mười năm một lần, theo lệnh của quốc vương, quần thần lại tuyển chọn một trăm mỹ nữ để dâng lên Cửu Hoàng Xà. Những nữ nhân này, đa số đều được lựa chọn từ các gia đình thường dân, chỉ một số ít có xuất thân quý tộc. Những nữ nhân có địa vị quý tộc bị tuyển chọn, chủ yếu là do gia thân đã đắc tội với ai đó trong triều đình. Vì vậy nữ nhi mới phải gánh chịu tai họa đó.
"Ta không quan tâm. Ta chỉ cần biết, nếu chuyện này lộ ra, hai ngươi chết chắc." Thủy Linh tàn nhẫn nói. "Đúng, nếu các ngươi dám gây hại đến người đó, dù các ngươi là ai, ta sẽ không tha cho các ngươi." Thủy Linh nghĩ thầm. Phải chăng đó là yêu?
...
Chiếc xe đã được đưa tới trước cửa động. Một luồng gió lạnh thổi ra khiến chúng nhân kinh hãi. Mười tên tráng hán đi đầu cũng không khỏi rùng mình ớn lạnh.
"Nơi này thật nhàm chán, nhạt nhẽo, vô vị." Tên nam nhân dần đầu năm mươi người đột ngột lên tiếng.
Mười tên pháp sư đi sau hắn lộ rõ vẻ bất mãn nhưng không tên nào dám cất lời.
"Mau đi làm việc của mình đi, ta thấy chán ngấy nơi này rồi." Hắn ra lệnh.
Tức thì mười tên ở hàng thứ tư lập tức tách ra.
Đám lính ở hai bên cỗ xe cũng ngay lập tức kéo tấm vải đỏ xuống.
Ở bên trong cỗ xe, một trăm nữ nhân, đa số lộ rõ vẻ hoang mang lo sợ. Một vài người cố tỏ vẻ bình tĩnh, ánh mắt nhắm nghiền, đôi môi khẽ mấp máy lẩm bẩm những từ vô nghĩa.
Mười tên ở hàng thứ tư đã bắt đầu thực hiện nhiệm vụ của mình. Chúng đứng trước cửa động, không ngừng niệm nhưng dòng chú ngữ, thỉnh thoảng hai tay lại giơ lên rồi toàn thân cúi gập người xuống.
Tử khí từ trong động thổi ra ngày càng nhiều. Một vài nữ nhân trong xe ngửi thấy mùi này đã nôn thốc nôn tháo, đa số đều đã rét run, tâm trí hoảng loạn sợ hãi.
Mười tên tráng hán bị luồng tử khí thổi vào, ko tự chủ thối lui vài bước.
Đám linh hai bên xe thì đã run cầm cập. Trường mâu trong tay không ngừng lay động, hai chân cứ từ từ lùi lại.
Tên nam nhân đứng đầu lộ vẻ hoảng sợ nhưng vẫn cứng giọng nói:
"Ta... ta không có sợ."
Vũ Phong cười lạnh. Cái loại người này chẳng đáng bận tâm. Theo Vũ Phong, mười y sư đi cuối cùng còn can đảm hơn hắn.
Tràng dài chú ngữ đã kết thúc. Mười tên đó lập tức trở lại đội hình.
"Nhị hoàng tử, tế tự đã xong. Việc dâng lễ vật đã hoàn tất. Chúng ta đã có thể trở về." Mười tên đồng thanh nói.
Từ trong động vang lên chín âm thanh khác nhau. Chín tiếng gào thét vô cùng đáng sợ.
Những nữ nhân trong xe không ngừng kêu khóc, gào thét, run rẩy, sợ hãi. Đám lính sợ đến bĩnh ra quần. Mười tên tráng hán cũng không ngừng run rẩy. Gã nam nhân đứng đầu mặt cắt không còn giọt máu.
"Mau... mau rời khỏi đây." Hắn hoảng sợ nói.
Đám người đó nhanh chóng cút khỏi nơi này. Chỉ còn lại trước cửa động là một cỗ xe. Trong cỗ xe, một trăm mỹ nữ không ngừng run rẩy, sợ hãi.
Vũ Phong đánh mắt nhìn Hắc Quái Lư Nhiên. Hắc Quái Lư Nhiên hiểu ý, hai tay lập tức thi triển ấn thuật. Một làn khói đen phân khai khỏi cơ thể hắn, nhanh chóng thông tri cho ba người kia.
...
"Nhìn kìa..." Tiên Nhi đột ngột nói.
Ba người lập tức rời đi.
Trước khi đi, Thủy Linh nhìn về phía ba người kia, lạnh lùng nhắc nhở:
"Ba ngươi ở đây. Các ngươi vào đó chỉ làm vướng chân vướng tay chúng ta."
...
Khí lạnh từ cửa động không ngừng thổi ra. Một trăm nữ nhân đã co cụm về một phía. Tất cả đều sợ hãi, tất cả đều run rẩy. Trong đầu mỗi người đều hiện lên một ý niệm "Chết"
Mặt đất rung chuyển mạnh. Từ trong động, Cử Hoàng Xà xuất hiện.
Chín tiếng "phì phò" đầy hỗn loạn cất lên.
Chín cặp mắt hướng về phía lễ vật. Những ánh mặt đầy thèm thuồng.
Chín cái mồm đỏ lòm há ra. Mùi hôi thối bốc ra nồng nặc.
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Cửu Hoàng Xà, thoạt nhìn không khác một con Cự Long là mấy. Điểm khác biệt chỉ là, nó có chín cái đầu, mỗi cái đầu có mầu khác nhau. Mỗi cái đầu sở hữu một cái cổ, rất dài, phải đến mười trượng. Chín cái cổ có chung một thân thể vô cùng to lớn.
Cửu Hoàng Xà có bốn chi, mỗi chi phải mười người ôm mới xuể. Toàn thân nó được bọc bằng vảy cứng. Mỗi chiếc vảy to tựa một người. Điểm duy nhất không được vảy bọc chính là đôi mắt của chúng. Tất nhiên, nếu nơi đó được bọc vảy, không hiểu nó sẽ nhìn bằng cách nào.
Một trăm nữ nhân đã không còn kêu nổi nữa. Giọng của họ đã lạc hẳn đi. Ánh mắt đầy kinh hãi nhìn con quái vật. Thực ra, họ chỉ nhìn thấy chân nó mà thôi.
Thời khắc này, họ mới cảm thấy sinh mạng mình thật nhỏ bé.
"Ta đã thông tri cho họ. Ba người đó sẽ tới ngay bây giờ." Hắc Quái Lư Nhiên đã thi triển xong ấn thuật. Hắn dần định thần, đôi mắt dần mở ra.
Không có tiếng đáp lại.
"Vũ Phong?" Hắc Quái Lư Nhiên kinh dị gọi.
...
Cửu Hoàng Xà đã tiến đến gần lễ vật. Chín cái đầu cúi xuống.
Chín đôi mắt thích thú nhìn con mồi đang tỏ rõ sự sợ hãi. Mùi hôi thối tỏa ra đã khiến đa số nữ nhân ngất lịm. Chỉ còn lại một người vẫn chống chịu được.
"Phụ thân. Dung nhi vô dụng, không thể báo thù cho gia tộc." Nàng đau đớn nghĩ.
Phan Mị Dung, một gia tộc nhỏ ở Độc Long đế quốc, do đắc tội với đại công chúa mà phải chịu họa diệt tộc. Đầu tiên, nàng bị tuyển chọn vào vật phẩm. Sau đó, nàng được biết phụ thân mình vì quá đau đớn nên đã hý ngôn, kết quả toàn gia đều chết thảm. Và giờ... đến lượt nàng.
"Siêu cấp ma thú Cửu Hoàng Xà?"
Một thanh âm vang lên khiến Mị Dung sực tỉnh. Mười tám đôi mắt đã không còn nhìn nàng nữa.
"Chuyện gì xảy ra?" Mị Dung mơ hồ. Nàng chợt thấy một tia sáng, một tia sáng cuối con đường tăm tối.
"