Chào mừng bạn tới -‘๑’ Diễn đàn - Autinhyeu Community ‘๑’-. Click here để đăng ký
THÔNG BÁO CHUNG



Chuyên mục đã khoá Chủ đề này đã bị khoá, bạn không thể sửa những bài viết của mình hay trả lời bài viết thêm nữa.  [ 161 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8 ... 17  Trang kế tiếp
Người gửi Nội dung
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 10-12-2008, 08:18 am 

HI DU HOA TÙNG. (Q_5 C_20)


Quyển 2 - Chương 11: Tình Địch.


Hừ,con trâu chết này xem ra cũng không phải là tốt lành gì cả, lần đầutiên gặp mặt mà đã thốt ra lời khó nghe. Lưu Phong nghĩ vậy bất giácsắc mặt có chút khó coi nhưng vì nể mặt tôn trưởng nên cũng không nóigì.

Trương Mỹ Nhân có chút kỳ quái, Hồng Đức lão đạo tựa như làcó ác cảm đối với Lưu Phong, chẳng lẽ trước đây hai người này đã cóhiềm khích với nhau?

Nhưng giả thiết này cũng lập tức bị TrươngMỹ Nhân gạt bỏ. Hồng Đức lão đạo tại tu chân giới địa vị cực cao, cóthể sánh ngang với chưởng môn nhân của Huyền Tâm chánh tông, ngàythường cũng rất khi xuất đầu lộ diện ra bên ngoài, làm sao có thể cùngLưu Phong có mâu thuẫn được chứ.

Mà nói đi thì cũng phải nóilại, Lưu Phong dù cho có thế nào thì cũng là đệ tử của Phiêu Hương cốc,đánh chó cũng phải nể mặt chủ nhà. Lão mũi trâu kia trước mặt ta cố ýchế nhạo Lưu Phong, nếu ta không lên tiếng nói vài câu thì họ lại chorằng Phiêu Hương cốc của ta tất không có ai chủ trì.

“Hồng Đứcchân nhân khéo nói đùa, nói về Thiên đạo thì không chỉ Phong nhi màngay cả ta cũng không dám tự xưng là thấu hiểu Thiên đạo. Nói như thếkhông khỏi có chút cuồng ngôn hay sao.” Trương Mỹ Nhân lạnh lùng cườicười mà nói.

Hồng Đức chân nhân nghe vậy, phản ứng đầu tiên là ngẩn người ra, sau đó mỉm cười:

- Tiên tử nói thật hữu lý, lão đạo nói quả thật là có chút cuồng vọng.

HuyềnTâm chánh tông vốn là đệ nhất tông phái tại tu chân giới vốn cũng khôngcần phải e ngại Phiêu Hương cốc thế nhưng Xà Hạt tiên tử nổi danh thủđoạn độc ác, là một nhân vật không nên trêu chọc vào, cho nên hắn cũngkhông muốn gây hấn. Hơn nữa lần này hắn hạ sơn chính là phụng mệnhchưởng giáo sư huynh đến đây đàm phán, hợp tác với Trương Mỹ Nhân.Đương nhiên sẽ không vì một tên đệ tử bên ngoài mà cùng Trương Mỹ Nhândẫn tới động thủ.

Trương Mỹ Nhân tự nhiên cũng hiểu được là chỉnên dừng ở đây, không nên tiếp tục làm căng thẳng vấn đề nữa, lập tứcquay sang nói với Lưu Phong:

- Phong nhi, vị này chính là đệ tửđắc ý của Huyền Tâm chánh tông chưởng giáo chân nhân Thiên Tâm. Vị nàyla cao đồ của Thủy Nguyệt đại sư Đình Nhi . Xét về bối phận thì đều làsư huynh sư tỉ của ngươi.

Lưu Phong lúc này mới để ý bên cạnhĐình Nhi còn có một vị hộ hoa sứ giả. Người này dáng người cao lớn,tướng mạo anh tuấn, nghi biểu bất phàm. Mỗi cái nhấc tay nhấc chân đềutoát lên vẻ tiêu sái ung dung, sánh vai đứng cùng Đình Nhi quả thật làmột đôi thần tiên quyến lữ.


“ Sư đệ xin ra mắt Thiên Tâm sư huynh, Đình Nhi sư tỉ.” Lưu Phong cung thân nói.

ĐìnhNhi có chút thất vọng, trước kia Lưu Phong đối với mình đều thân mậtgọi là tỷ tỷ, nay như thế nào lại làm như là mới gặp nhau, quá là xa lạ.


Lần này xuống núi vốn là chỉ cần một mình Hồng Đức chân nhân bất quá Đình Nhi cũng nhân cơ hội này đòi đi theo xuống núi.


Kỳ thực mục đích nàng xuống núi rất đơn giản, chính là để tìm Lưu Phong.


Về phần Thiên Tâm hạ sơn đương nhiên là để đóng vai hộ hoa sứ giả.


ThiênTâm đã từ Thủy Nguyệt mà biết được sự tình Đình Nhi cự tuyệt bản thânmình chính là vì tên tiểu tử Lưu Phong này. Hôm nay gặp mặt quả thật làcũng không tệ. Xem ra mị lực của hắn đối với nữ tử cũng rất ghê gớm.Cũng còn may, nếu luận về tu vi thì hắn tuyệt đối không phải là đối thủcủa mình.

“Xú tiểu tử, người dám tranh đoạt nữ nhân của ta. Đểxem ta chỉnh ngươi như thế nào nhé.” Thiên Tâm từ khi nhập môn tu luyệncho đến nay thì chưa bao giờ thất thủ, hắn lạnh lùng nhìn Lưu Phong nói:

- Lưu Phong sư đệ, nghe danh đã lâu, không bằng gặp mặt, hạnh ngộ hạnh ngộ.

“Nghedanh không bằng gặp mặt?” Lưu Phong cảm thấy nao nao trong lòng, lờinày hẳn là bao hàm thâm ý, có lẽ tên này đã sớm biết được chuyện của tavà Đình Nhi.

“Thiên Tâm sư huynh, sư tôn của người là tu chân đệnhất nhân, sư huynh có được sư phụ như vậy xem ra tiền đồ sẽ thênhthang rộng mở.” Ý tứ của Lưu Phong rất đơn giản, hắn chính là muốn ámchỉ Thiên Tâm bất quá là chỉ dựa vào danh tiếng của sư phụ mà thôi cònbản thân hắn thì chẳng có gì đặc biêt cả.

Thiên Tâm nghe vậy có chút tức giận, đang muốn mở miệng thì Đình Nhi tiến lên nhìn Lưu Phong:

-Đệ đệ, đã lâu không gặp hay là ta tìm chỗ nào hàn huyên một lát nhé.

“Hànhuyên? Chẳng lẽ ngươi định chính miệng nói cho ta biết là ngươi vàThiên Tâm đã đính ước?” Lưu Phong bất giác cảm thấy đau đầu, chuyện nàydù sao cũng không thể tránh né được. Hơn nữa trước kia tại Vân Mộngtrạch cũng chỉ là nói chuyện thân mật mà thôi, đã có gì vượt quá lễgiáo đâu, nàng cùng Thiên Tâm đính ước cũng là chuyện bình thường.

Nhớtới chuyện cũ, Lưu Phong cảm thấy rất hối hận, nếu biết có ngày như hômnay thì hắn đã tìm cách cùng Đình Nhi gạo nấu thành cơm, ván đã đóngthành thuyền thì đâu đến nỗi đau đầu như bây giờ.

“Nói chuyện thì nói chuyện, sợ cái gì cơ chứ, trước hết nghe xem ngươi nói gì đã.” Lưu Phong thản nhiên nói:

- Được rồi, nếu Đình Nhi sư tỷ yêu cầu, đệ cung kính không bằng tuân mệnh.

TrươngMỹ Nhân lúc này mới biết Lưu Phong cùng Đình Nhi đã sớm biết nhau,không trách hai người vừa thấy nhau nàng đã nhận thấy trong mắt họ cógì đó khác lạ. bây giờ đã hiểu được thì ra là đôi cẩu nam nữ này đangliếc mắt đưa tình.

Nghĩ thông suốt được điều này, Trương Mỹ Nhâncũng hiểu được vì sao Hồng Đức đạo nhân có ý bêu xấu Lưu Phong. Cũnghiểu vì sao Thiên Tâm nhìn Lưu Phong với ánh mắt thù địch.

“Xútiểu tử qua nhiên là lắm đàn bà thích. Bất quá lần này ngươi gặp phiềntoái lớn rồi đây.” Trương Mỹ Nhân âm thầm bật cười. Đình Nhi và ThiênTâm là chuyện Huyền Tâm chánh tông đã an bài hết thảy, ngươi làm sao cóthể chen chân vào được.

Mắt nhìn thấy Đình Nhi sóng vai cùng LưuPhong chuẩn bị rời khỏi, Thiên Tâm nóng lòng, thân ảnh lập tức chớpđộng đứng trước mặt Đình Nhi ngăn cản:

- Đình Nhi , muội không thể cùng một nam tử xa lạ ở chung một chỗ được.


Đình Nhi sắc mặt bình thản, khẽ nhíu mày:

- Thiên Tâm sư huynh, chuyện của ta không cần ngươi quản.

Thiên Tâm nóng lòng vội hỏi:

- Đình Nhi chẳng lẽ muội đã quên những lời dặn dò của Thủy Nguyệt sư thúc?

“Mẹnó, ngươi là cái thứ gì mà dám cản đường lão tử chứ.” Lưu Phong nhìn gãThiên Tâm mặt trắng mà trong lòng nổi giận, chẳng qua hắn đánh khônglại chứ nếu không đã dạy cho tên mặt trắng này một bài học.


Đình Nhi hừ lạnh một tiếng:

-ThiênTâm sư huynh, ngươi không nên mang sư tôn ra uy hiếp ta. Ta không phảilà một tiểu hài tử nữa. Làm như thế nào ta tự có định kiến. Còn chúngta mặc dù là sư huynh muội thế nhưng ngươi cũng nên chú ý một chút vềcách xưng hô. Sau này xin gọi ta là Đình Nhi sư muội.


LưuPhong vừa nghe như vậy trong lòng xuất hiện một chút hy vọng. Đình Nhidường như đối với vị hôn phu tương lai của mình có chút chán ghét.


Hồng Đức đạo nhân cũng lên tiếng:

Đình Nhi, ngươi thế nào lại nói chuyện với sư huynh như vậy? Dẫu sao đi nữa thì các ngươi sau này cũng sẽ trở thành phu thê.

Trướckhi hạ sơn chưởng giáo sư huynh đã dặn dò hắn phải để mắt vun đắp choĐình Nhi và Thiên Tâm. Ai mà biết được tới đây lại gặp phải một tên xútiểu tử xen vào làm cho Đình Nhi trở nên lạnh lùng với Thiên Tâm.


Lưu Phong bĩu môi:

-Hồng Đức tiền bối, người nói lời này xem ra có chút không đúng, Đình tỷtỷ và Thiên Tâm sư huynh vốn là sư huynh muội, Đình tỷ tỷ muốn ThiênTâm gọi là sư muội thì có gì sai?

Chứng kiến thấy thái độ củaĐình Nhi đối với Thiên Tâm, Lưu Phong liền chuyển đổi cách xưng hô vớiĐình Nhi sang thành Đình tỷ tỷ cho hai tên mũi trâu này tức tối mộtphen.


Thiên Tâm thấy hết lần này đến lần khác Lưu Phong gọi là Đình tỷ tỷ, xem ra tình huống quả thật là không hay rồi.


HồngĐức đạo nhân vốn là muốn cất lời giáo huấn Lưu Phong nhưng thấy TrươngMỹ Nhân đứng bên cạnh, cũng không thể làm gì hơn, chỉ hừ lạnh một tiếngmà thôi.


“Đệ đệ, chúng ta đi.” Đình Nhi thấy Lưu Phong tháiđộ đối với mình đã có chút thân thiện, lập tức muốn rời khỏi đây cùnghắn hàn huyên tâm sự cho thỏa nỗi nhớ mong.


Click to Download



Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 10-12-2008, 08:19 am 
Quyển 2 - Chương 12: Hoàng Sắc Tiếu Thoại.


Lưu Phong mỉm cười:

- Đình tỷ tỷ, chúng ta ra hậu hoa viên nhé, cảnh sắc nơi đó thật là đẹp.
Nói xong Lưu Phong lớn mật nắm lấy tay nàng kéo ra ngoài.

Trướckhi bước ra ngoài, hắn không quên liếc mắt khinh bỉ nhìn Thiên Tâm mộtcái, trong lòng vui sướng nghĩ: “Ngươi làm sao tranh đoạt nữ nhân vớita được chứ.”

Thiên Tâm tức giận đến nỗi dậm chân xuống đất hướng sang Hồng Đức đạo nhân cầu cứu:

- Sư thúc, người cũng nên quản Đình Nhi sư muội một chút.

Trương Mỹ Nhân nghe vậy, cười nói:

-Khôngcần lo lắng, Đình Nhi và Phong nhi chỉ là hàn huyên một chút. Phong nhicũng không phải là hạng cùng hung cực ác, không lẽ Thiên Tâm sư điệtlại sợ hắn ăn thịt mất Đình Nhi hay sao?


Thiên Tâm nghĩthầm, quả là đúng như vậy, hắn chỉ sợ Lưu Phong ăn thịt mất vị hôn thêtương lai của mình. Bất quá cũng không dám nói ra. Xà Hạt tiên tử là aicơ chứ, e là cả sư tôn của mình cũng phải e dè vài phần.

Hồng Đức đạo nhân miễn cưỡng nở một nụ cười:

-ThiênTâm, ta biết ngươi lo lắng cho Đình Nhi nhưng ngươi đừng quên nơi đâylà Phượng viên, Đình Nhi nhất định sẽ không có chuyện gì đâu.

HồngĐức đạo nhân đặc biệt nhấn mạnh hai chữ ‘Phượng viên’ nhắc nhở hắnkhông nên vì mối tư tình với Đình Nhi mà đắc tội với Trương Mỹ Nhân,phá hỏng đại sự.

Lưu Phong và Đình Nhi đi thẳng đến hậu hoa viênmới dừng lại, bất quá hai người đều có chút ngại ngùng, không biết nêncất lời như thế nào.

Hai người thực ra trong lòng đều có rấtnhiều điều muốn hỏi đối phương nhưng không sao mở miệng hỏi được.LưuPhong thì muốn hỏi Đình Nhi tại sao cùng Thiên Tâm đính ước, Đình Nhithì muốn hỏi Lưu Phong vì sao lần trước rời khỏi Vân Mộng trạch màkhông một lời từ biệt..


“Đình tỷ tỷ, ta có một vấn đề muốnhỏi tỷ, xin tỷ hãy trả lời ta” Lưu Phong cuối cùng cũng phải phá vỡ sựim lặng, lên tiếng trước tiên.


Đình Nhi thấy Lưu Phong đột nhiên nghiêm túc cất lời cũng không biết hắn muốn hỏi cái gì:

- Đệ đệ, ngươi muốn hỏi cái gì xin cứ hỏi.


“Tỷthật sự chỉ thích đệ là đệ đệ của tỷ thôi sao?” Lưu Phong vốn là muốntrực tiếp hỏi về chuyện Đình Nhi và Thiên Tâm đính ước nhưng cảm thấycó chút thất thố nên thăm dò nàng trước.


Đình Nhi không phảilà ngốc, đương nhiên hiểu được ý tứ của hắn có thâm ý, nhưng nàng làmột nữ tử ngây thơ trong trắng, lúc này cũng không biết phải trả lờihắn như thế nào.


Lưu Phong thấy Đình Nhi thủy chung vẫn không trả lời, trong lòng cảm thấy chua xót, cắn răng hỏi:

- Tỷ như thế nào không trả lời. Vậy đệ xin chúc tỷ cùng Thiên Tâm hai người ….hạnh phúc..

Rốt cuộc cũng nói ra được điều này Lưu Phong cảm thấy tâm trạng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều.


“Đệ đệ, ngươi vừa nói cái gì?” Đình Nhi nghe vậy lập tức nóng nảy, bất chấp xấu hổ, nắm chặt tay của hắn la lên:

- Ta và Thiên Tâm đính ước từ lúc nào? Ngươi nghe ai nói vậy?


Lưu Phong thấy Đình Nhi phản ứng kịch liệt, lại nghĩ đến thái độ của nàng đối với Thiên Tâm, mơ hồ hiểu được một chút:


- Đình tỷ tỷ, nói như vậy là tỷ và Thiên Tâm có đính ước hay không?


“Đương nhiên là không có.” Đình Nhi có chút tức giận nói.

- Là ai nói với ngươi chuyện ta với Thiên Tâm đính ước? Ta sẽ tìm hắn tính sổ.


Tintức này Lưu Phong biết từ đại sư tôn Tần Thủy Dao. Lưu Phong suy nghĩmột chút, quyết định không nên nói cho Đình Nhi biết, tránh cho ĐìnhNhi và đại sư tôn phát sinh mâu thuẫn.

- Đệ cũng chỉ là nghe đồn đãi như vậy thôi, bây giờ đệ đã chứng thực được đây là tin đồn nhảm. Đệ an tâm rồi.

“Hừ!” Đình Nhi dùng ngón tay mảnh dẻ của mình dí lên trán Lưu Phong :

- Ngươi thực sự tin lời đồn đãi không có căn cứ ư?


Lưu Phong cười cười, nắm tay nàng, nghiêm mặt:

- Kỳ thật đệ cũng không tin…đệ chỉ muốn biết thực tâm của tỷ mà thôi.



Sựthật đã được chứng minh, Lưu Phong hoàn toàn yên tâm nhưng trong lòngcó chút suy nghĩ, không hiểu vì sao đại sư tôn lại phải gạt hắn.


Chẳng lẽ nàng cũng không muốn hắn và Đình Nhi thành một đôi? “Ta khinh, mẹ nó, không ai quản được chuyện của ta cả.”


“Đệ đệ, ngươi đang có tâm sự gì vậy?” Đình Nhi thấy Lưu Phong nhíu mày, vội hỏi.


Lưu Phong không muốn nàng biết được suy nghĩ của mình vội vàng cười giả lả:

-Không có gì, đệ đang suy nghĩ đến Thiên Tâm sư huynh thấy tỷ cùng đệnắm tay nhau rời khỏi đại điện chắc là đang tức tối lắm đây.


Đình Nhi nghe nhắc đến Thiên Tâm không khỏi cảm thấy chán ghét:

- Đệ đệ, lâu nay ta không được nghe ngươi kể chuyện nữa, bây giờ mau kể cho ta nghe đi.


Lưu Phong cười hì hì, vuốt ve bàn tay của Đình Nhi :

- Hôm nay đệ không kể chuyện buồn mà sẽ kể cho tỷ nghe một câu chuyện tiếu lâm.


Đình Nhi gật đầu:
- Hay lắm, đệ mau kể đi.


Lưu Phong suy nghĩ một chút, bắt đầu kể:

-Có một ngày kia, con voi thấy con lạc đà bèn cười ầm lên khoái trá, chếgiễu lạc đà: “Hô hô con gì mà buồn cười thế kia? ‘Ti’ mọc trên lưng.”Lạc đà bèn chửi lại voi: “Còn đỡ hơn mày, ‘chim’ mọc trước mặt. Con rắnđi ngang qua thấy thế lăn ra cười sằng sặc. Con voi tức quá chỉ con rắnnói: “Mày là cái đồ mặt mọc trên ‘chim’, không đủ tư cách để cười tao.

Chuyện đã kể xong nhưng Đình Nhi không hề buồn cười, nàng cảm thấy mờ mịt không hiểu gì cả:

-Đệ đệ, ‘ti’ là cái gì? ‘chim’ mọc trên mặt là sao??? Tỷ không hiểu.


Lưu Phong nghe vậy, một trận buồn bực nổi lên, người cổ đại sao ngu thế không biết.


Bấtquá điều này cũng nói lên Đình Nhi thật sự là thuần khiết. Nếu cũng nóiđùa như vậy mà là nữ nhân không đứng đắn ắt sẽ hiểu ‘ti’ và ‘chim’ có ýnghĩa gì.


“Đình tỷ tỷ, tỷ muốn biết thì để đệ giải thích” Lưu Phong cười cười nói.


Đình Nhi mỉm cười:

- Đương nhiên là ta muốn biết.

Đình Nhi biết Lưu Phong một khi mở miệng ắt sẽ có thêm nhiều điều thú vị.


“Không thể nói lớn được, tỷ cúi sát đầu xuống, đệ sẽ nói cho người nghe.”


Đình Nhi nhìn Lưu Phong bộ dáng thấn bí, úp úp mở mở, trí tò mò nổi lên, lập tức ghé sát đầu vào miệng hắn.


Lưu Phong nghiêm mặt đoạn giải thích cho nàng ý nghĩa của câu chuyện.

“Phì !”

“Đệ đệ, ngươi thật là xấu. Cái này mà cũng nói ra được.” Đình Nhi khẽ cắn môi, cúi mặt xuống, khuôn mặt hiện lên vẻ thẹn thùng.


Lưu Phong cười hì hì:

- Cái này không thể trách đệ được, tỷ muốn nghe nên đệ giải thích, tỷ bây giờ đã hiểu được ý tứ của câu chuyện này chưa?




“Đáng ghét!”


Đình Nhi vung quyền đánh vào ngực Lưu Phong, giả vờ tức giận:

- Ngươi thật là.. tiểu bại hoại, nói đùa gì đâu chứ, rõ là lưu manh, vô lại.


Lưu Phong đột nhiên hai tay ôm lấy ngực, kêu lên thảm thiết: “Aaaa!”


Đình Nhi luống cuống vội vàng hỏi:

- Đệ đệ, ngươi làm sao vậy? Là ta đả thương ngươi hay sao?


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 10-12-2008, 08:20 am 
Quyển 2 - Chương 13: Xuất Khứu Liễu.


LưuPhong trong lòng cố nín cười, Đình Nhi quả thật là ngây thơ, bìnhthường thông minh như thế, vậy mà bây giờ nhẹ nhẹ đánh hắn, lại còntưởng làm hắn bị thương.

Đương nhiên đây đúng là như hắn dự liệu.

Làmbộ bị thương, chiếm chút tiện nghi, ăn chút đậu hũ. Lưu Phong tiện taygục đầu vào ngực Đình Nhi , mùi thơm từ người nàng nhất thời tiến vàomũi hắn, bộ ngực đầy đặn mềm mại, hoàn toàn tiếp xúc với hắn. Một cảmgiác nóng bỏng từ ngực Đình Nhi truyền sang mặt Lưu Phong, lửa dụctrong lòng hắn cũng như thế bắt đầu nhen nhóm lên.


Thanhniên 18 tuổi, huyết khí phương cương, trong hoàn cảnh như thế này, LưuPhong chỉ còn biết cam chịu, không thể kìm nén được, hạ thân bắt đầubành trướng nổi lên.

Đình Nhi đột nhiên cảm giác được có vật gìđó cưng cứng đâm vào bụng mình, nhìn xuống chỉ thấy đũng quần của LưuPhong có một cây đoản côn dựng đứng lên.

“A!” Đình Nhi sắc mặt sợ hãi, vội vàng bỏ hắn ra gắt giọng:


- Ngươi là tiểu bại hoại, đại sắc lang.


Lưu Phong cười hinh híc. Tay nắm chặt lấy chân của Đình Nhi không cho nàng chạy, giải thích:

- Không cần khẩn trương. Đây là vũ khí bí mật của đệ ‘nhất trụ kình thiên’.

Lưu Phong bổn cũ soạn lại, dùng cách đối phó với tam sư tôn trước kia hồ lộng Đình Nhi .
Ai ngờ Đình Nhi không phải là tam sư tôn, trừng mắt nhìn hắn, giận dữ nói:

- Đại bại hoại, ngươi nghĩ rằng ta không biết cái… cái….vật đó là thứ quỷ gì sao? Gì mà ‘ nhất trụ kình thiên’???

LưuPhong nghe vậy dở khóc dở cười.Xem ra sau này nữ nhân khác nhau cũngphải sử dụng thủ đoạn khác nhau mới được. Lưu Phong rốt cuộc nghe ĐìnhNhi kêu lên đã tỉnh ngộ.

Bất quá trước mắt phải giải thích với nàng như thế nào đây. Tránh để cho nàng có ấn tượng về mình là đại bại hoại, đại sắc lang.


“Đìnhtỷ tỷ, vừa rồi là chuyện….cũng không phải là đệ cố tình, nó chỉ là phảnứng của một nam nhân bình thường thôi.” Lưu Phong cũng cảm thấy bốirối, không biết nên nói như thế nào là tốt.


“Xấu hổ chết điđược.” Đình Nhi nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi, thân thể khẽ bủn rủn, timđập mạnh. Đối với phản ứng của Lưu Phong vừa rồi nàng hiểu rất rõ.Trước đó vài ngày Thủy Nguyệt đại sư đã giải thích với nàng về chuyệnnam nữ giao hoan cùng song tu…..như thế nào. Lúc trước còn chưa hiểu rõnhưng bây giờ nhìn thấy ‘nhất trụ kình thiên’ của Lưu Phong lập tứchiểu ngay.

“Đệ đệ, ta đi trước. Hôm nào sẽ gặp lại sau. Sợ rằngta đi thời gian quá lâu, Hồng Đức sư bá sẽ trách cứ.” Ba mươi sáu kế,tẩu vi thượng sách. Đình Nhi cố gắng quên đi cảnh tượng vừa rồi, nhưngvật nọ cứ mặc nhiên xuất hiện trong đầu nàng.

Lưu Phong biết nàng vốn ngây thơ trong trắng, nay nhìn thấy được…cũng không khỏi run sợ, mỉm cười nói:

- Hảo, vậy Đình tỷ tỷ về trước, ngày mai đệ sẽ tìm tỉ nói chuyện phiếm.

Đình Nhi cố gắng bình tĩnh:

- Được rồi, ngày mai sẽ nói chuyện với đệ.

ĐìnhNhi đi rồi, đũng quần của Lưu Phong vẫn thắng tắp dựng đứng lên, xem racòn lâu mới trở lại bình thường.Lưu Phong thầm nghĩ trong lòng, hay làmau mau kết thúc thân xử nam của mình. Nếu cứ để tình trạng này kéo dàimà không được phát tiết, nghe nói có thể bị liệt dương.
Sống tại thời đại mỹ nữ nhan nhản như thế này hắn quả thật là không cam lòng trở thành thái giám.

Chừngnào chưa kết thúc được kiếp sống trinh nguyên của mình thì hắn vẫn cảmthấy đau đầu. Lúc trước tới Giang Nam hắn đã có chủ ý, thậm chí còn tìmđến thanh lâu để giải quyết. Bất quá lần đó không thành.


Lầnđó bị Xuân Hạnh lừa gạt, sau này trở thành thiếu gia của Phượng viên,mấy tháng nay hắn đối với nữ tử thanh lâu đã không còn cảm thấy hứngthú nữa.


“Người mẹ trẻ? Không sai. Đây cũng là một giảipháp.” Lưu Phong sực nhớ đến nha hoàn của mình Liễu Thanh Nghi, thànhthục phụ nhân, ngực căng mông tròn, cũng có thể xem là vưu vật. Nếu cóthể cùng nàng vui vầy ắt là không tệ. Đáng tiếc là nàng đã có một đứacon, còn mình lại là xử nam, xem ra cũng không được công bằng cho lắm.


Trởlại Di Hồng viện. Lúc này Liễu Thanh Nghi đang giặt quần áo, Linh nhiquanh quẩn bên mẹ mình. Tiểu hài tử này mặc dù chỉ là ba tuổi chưa cóbao nhiêu sức lực thế nhưng cũng có thể giúp mẹ một chút, không có vẻgì là mệt nhọc cả.

Thấy Lưu Phong trở về, Liễu Thanh Nghi vội vàng đứng dậy, đón hắn:

- Công tử gia, người đã về, nô tỳ đã nấu canh Yến cho người. Để nô tỳ lấy cho người.

LưuPhong vốn là không muốn để cho nàng phải vất vả hầu hạ hắn nhưng ngườinày quả thật là rất quyết tâm. Hắn cũng cảm thấy có chút bất lực.

Nhưngcũng nhờ thế mà hắn phát hiện ra Liễu Thanh Nghi về phương diện quản lýnhà cửa quả thật là rất khéo. Giặt giũ, dọn dẹp, quét tước đều rấtnhanh nhẹn, không thể chê vào đâu được. Hơn nữa trù nghệ của nàng cũngđã đạt đến tuyệt đỉnh. Tại Giang Nam này hắn đã thưởng thức rất nhiềuđầu bếp nổi tiếng. Thế nhưng từ khi ăn món ăn do Liễu Thanh Nghi nấu,hắn không còn muốn ăn ở nơi khác nữa. Chỉ muốn ăn thức ăn do chính LiễuThanh Nghi nấu.

Tiếp nhận chén canh Yến, Lưu Phong bế tiểu Linh nhi lên, hắn uống một ngụm, liền cho Linh nhi uống một ngụm, thật là vui vẻ.

Liễu Thanh Nghi vẻ mặt bất an, cung kính nói:

- Công tử, cái này là nô tỳ nấu riêng cho người dùng, công tử cũng không cần phải cho Linh nhi ăn cùng.

Nghelời Liễu Thanh Nghi nói ra, Linh nhi tỏ vẻ không hài lòng, không để ýđến mẹ nữa, hai mắt to tròn nhìn Lưu Phong tựa như là muốn khóc.

Lưu Phong đưa chén nước yến cho Liễu Thanh Nghi, ôm Linh nhi vào, lòng an ủi:

- Linh nhi ngoan nào, đừng khóc, là mẹ ngươi không đúng, để ca ca thay mặt mẹ ngươi xin lỗi ngươi nhé.

Sau đó Lưu Phong quay sang nói với Liễu Thanh Nghi:

-Thanh Nghi, ta đã nói bao nhiêu lần rồi, nàng không nên xem mình là hạnhân. Chúng ta là bằng hữu. Bằng hữu nàng có biết không? Từ hôm nay trởđi chúng ta sẽ cùng ăn, ta ăn cái gì thì hai mẹ con nàng cùng ăn cáiđấy, ta uống cái gì thì mẹ con nàng sẽ uống cái đấy.

Liễu Thanh Nghi sợ hãi nói:

-Công tử, nô tỳ là nha hoàn của người, nha hoàn có quy củ của nha hoàn,công tử đã có lòng tốt thu dụng mẹ con nô tỳ. Nô tỳ dù có làm trâu làmngựa cũng chưa thể báo đáp được, nô tỳ chỉ có thể tận tâm hầu hạ người,không dám vọng tưởng như thế đâu.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 10-12-2008, 08:20 am 
Quyển 2 - Chương 14: Thích chính là ngủ cùng với nhau.


Giaicấp phong kiến quả thật là hại chết người ta mà. Lưu Phong thở dài mộttiếng, đặt Linh nhi xuống đất, đỡ Liễu Thanh Nghi đang quỳ dưới đấtđứng lên, nhân cơ hội vuốt ve bàn tay nàng. Bàn tay thiếu phụ này quảlà mềm mại không xương, trong lòng Lưu Phong không khỏi rung động,nhưng Linh nhi đang đứng một bên, hắn cũng không tiện làm gì bất hảo,lập tức nghiêm mặt đạo mạo nói:

- Thanh Nghi, ta phải nói nhưthế nào nàng mới hiểu đây? Chúng ta đều là con người như nhau. Ta khôngcó gì hơn nàng, nàng cũng không có gì hơn ta. Ta nhắc lại một lần nữa,chúng ta là bằng hữu không phải là chủ nô.

Liễu Thanh Nghi thu tay về, có chút sợ hãi nhìn Lưu Phong, thấp giọng lí nhí hỏi:

- Không phải chủ nô vậy mẹ con nô tỳ như thể nào có thể ở chung nhà với công tử?

“Nàngkhông cần lo lắng về chuyện thân phận. tương lai nếu Di Hồng viện pháttriển lên, ta sẽ phong cho nàng làm quản gia của Di Hồng viện, cũnggiống như Tố nương vậy.”

“Công tử, người nói thật sao?” Liễu Thanh Nghi tâm tình trở nên kích động pha lẫn một chút sợ hãi.

Lưu Phong cười hắc hắc:

- Đương nhiên, đến lúc đó ắt sẽ phải nhờ đến nàng.

Liễu Thanh Nghi lại quỳ xuống nói:

- Công tử, chỉ sợ nô tỳ không thể quản việc, tất sẽ là gánh nặng cho người.

Lưu Phong dở khóc dở cười, vội vàng kéo nàng dậy:

- Không phải ta đã nói là bằng hữu rồi sao? Nàng không cần phải quỳ như vậy.

Liễu Thanh Nghi khuôn mặt lộ vẻ kỳ quái, cười nói:

- Xin lỗi công tử, nô tỳ cao hứng quá nên quên mất một chuyện.

Linh nhi đột nhiên hỏi: “ Đại ca ca, quản gia là cái gì vậy?”

Lưu Phong cười giải thích:

- Quản gia..quản gia chính là sau này tất cả mọi chuyện đều sẽ do mẹ của ngươi quyết định.


Linh nhi nghe xong, suy tư nửa ngày, rồi nói:

- Hài nhi hiểu rồi, trước kia mẹ cũng đã làm quản gia.

Lưu Phong có chút kỳ quái hỏi:

- Liễu Thanh Nghi, nàng trước kia đã làm quản gia?

LiễuThanh Nghi vẻ mặt cũng đầy vẻ nghi hoặc, bản thân mình mười hai tuổilấy chồng, mười ba tuổi sinh hạ Linh nhi, cuộc sống khó khăn chật vật,nhà còn không có ở, đâu ra mà làm quản gia!

Linh nhi nheo mắt nói:

-Mẹ trước kia là quản gia của nhà ta, quản lý hết mọi chuyện. Đại ca camuốn mẹ làm quản gia có phải là muốn làm cha của Linh nhi hay không?

LưuPhong bất giác đau hết cả đầu, lời này là từ một đứa bé ba tuổi nói ra.Bề ngoài ba tuổi, chỉ e là cơ trí còn lanh lợi hơn hài tử mười tuổi gấpnhiều lần.

“Linh nhi, ngươi theo ta lại đây một chút.” Lưu Phongkéo Linh nhi sang một bên , thì thầm, đang định giải thích thì Linh nhikề sát vào lỗ tai hắn nói:

- Đại ca thích mẹ của ta phải không?

“Ài! Một đứa bé chưa tới bốn tuổi biết gì mà kêu là thích cơ chứ.!” Lưu Phong tò mò hỏi:

- Ngươi biết thích là cái gì hay sao?

“Biết !”

Tiểu Linh nhi không chút do dự nói:

- Linh nhi đương nhiên là biết. Thích chính là cùng nhau ngủ một chỗ.

Lưu Phong nghe vậy, bất giác cười rú lên, chảy cả nước mắt.

Tiểu nha đầu thấy vậy còn tưởng rằng hắn không hiểu, vội vã giải thích thêm:

-Mẹ thích Linh nhi nên cùng ngủ với Linh nhi. Trước kia cha thích mẹ nênhai người cũng ngủ một chỗ. Nếu đại ca ca thích mẹ thì hai người cũngcó thể ngủ một chỗ.

Lưu Phong chút nữa đã té lăn ra đất. Xem rahắn đã quá coi thường con bé này rồi. Tiểu nha đầu này có lẽ cũng biếthắn bị mẹ của nó hấp dẫn.

Không thể phủ nhận là đề nghị của tiểunha đầu này rất hấp dẫn, Lưu Phong cũng đã từng có ý nghĩ như vậy,nhưng quan trọng là triển khai như thế nào. Hơn nữa cả hai kiếp hắn đềuvẫn là xử nam, nay lại phải xxx lần đầu tiên với một thiếu phụ, hắnkhông khỏi cảm thấy buồn phiền.

“Linh nhi, ngươi nghe ta nóiđây, chuyện hôm nay ngàn vạn lần không được nói cho mẹ ngươi biết. Nếukhông mẹ ngươi sẽ nổi giận đấy.”Lưu Phong hiểu được mình mình cần phảinhắc nhở Linh nhi một chút. Nếu không để cho Liễu Thanh Nghi biết, tấtnàng sẽ có thể hiểu lầm bản thân mình.


Liễu Thanh Nghi mắt thấý một lớn một một nhỏ cứ thậm thà thậm thụt to nhỏ, không nhịn được sự tò mò trong lòng:

- Công tử, người và Linh nhi nói chuyện gì vậy?

“Không có gì cả, chỉ là tùy tiện nói vài câu mà thôi.” Lưu Phong cũng chỉ biết trả lời như vậy.

LiễuThanh Nghi trong lòng có chút buồn bực, cảm thấy kỳ lạ, một người làđại nhân, một người chỉ lả tiểu hài tử, như thế nào có thể nói chuyệntâm đắc với nhau như vậy? Sao lại không thể cho mình biết chứ?

………………………………


Sángsớm hôm sau Lưu Phong đã thức dậy sớm đi tìm Đình Nhi . Tối hôm qua hắnđã ngủ mơ thấy toàn chuyện xxx, thân thể thiếu niên 18 có khác, huyếtkhí phương cương, ‘nhất trụ kình thiên’ không có nơi phát tiết sáng naythức dậy đã thấy đũng quần ướt sũng. Lưu Phong thầm nhủ sẽ đem chuyệnnày kể cho Đình Nhi nghe xem phản ứng của nàng như thế nào.Nếu thuậnlợi thì sẽ tìm cách cho ‘nhất trụ kình thiên’ phát tiết trên người nàng.

Khôngmay cho hắn là Tố nương báo cho hắn biết ba vị khách của Huyền Tâmchánh tông đã vừa rời khỏi, cũng không biết khi nào mới quay lại.

LưuPhong lập tức buồn bực phát điên. Nếu biết sớm như thế này thì hắn đãđến sớm hơn nữa để gặp Đình Nhi. Dù sao thì bắn máy bay trong giấc ngủcũng không thỏa mãn bằng kích thích thật sự.

Đợi cho đến khi bầu trời tối đen vẫn không thấy Đình Nhi quay về. Hắn đành lủi thủi quay về Di Hồng viện..

LiễuThanh Nghi đã chuẩn bị sẵn thức ăn cho hắn, Lưu Phong tâm trạng đangbực tức liền ngồi vào bàn ăn như rồng leo hổ cuốn, ngay cả một cọng raucũng không bỏ sót.


Liễu Thanh Nghi ngồi bên cạnh ăn rất ít,chủ yếu là giương mắt, trìu mến nhìn hắn ăn uống, trong lòng nàng thậpphần vui vẻ, thầm cảm tạ mẫu thân của mình. Nếu không phải trước kiamẫu thân của nàng dạy cho nàng nấu ăn và chỉ bảo cho nàng bí quyếtchinh phục đàn ông đó là: ‘con đường dẫn đến trái tim của nam nhân phảiđi ngang qua bao tử’ thì làm sao nàng có thể báo đáp được một chút ânđức của Lưu Phong như ngày hôm nay.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 10-12-2008, 08:21 am 
Quyển 2 - Chương 15: Tự mình masage chân cho nha hoàn.


Đươngnhiên Liễu Thanh Nghi đối với biểu hiện của bản thân cũng chưa hề cảmthấy hài lòng. Nàng hiểu được Lưu Phong đối với mẹ con nàng quả thật làcó ơn tái tạo. Bản thân mình chỉ có thể giặt giũ, nấu nướng, căn bảnchưa thể gọi là báo đáp. Thật đáng tiếc nếu như nàng vẫn còn một tấmthân trong sạch thì đã đem ra báo đáp cho hắn. Lấy thân mình mà báo đápthực ra là một biện pháp tốt nhất.


“Có lẽ đợi Linh nhitrưởng thành, sẽ có thể hoàn thành được tâm nguyện này của ta.” Nhỏ đãxinh xắn, lớn ắt trở thành mỹ nhân. Nàng hoàn toàn tin tưởng rằng nữnhi của mình khi khôn lớn sẽ trở thành đại mỹ nhân. Khi đó sẽ đem congái mình báo ân Lưu Phong.


Thật ra ý nghĩ như vậy tại thờiđại này không thể xem là ác. Nữ nhân tại thời đại này căn bản không cóquyền gì cả. Chỉ mong lớn lên được một người tốt che chở. Giao nữ nhicủa mình cho Lưu Phong, Liễu Thanh Nghi hoàn toàn có thể yên tâm.


Lưu Phong nhìn thấy Liễu Thanh Nghi ngồi ngây người, trong lòng cười thầm, chẳng lẽ tiểu nương tử này đang yêu?

Đáng tiếc, nếu ta không còn là xử nam thì sẽ sẽ giúp nàng trấn áp ngọn lửa dục vọng trong lòng…

Quênđi, cố nhẫn nhịn thêm một thời gian nữa. Đợi đến khi ta thất thân vớiĐình Nhi, khi đó cam đoan tối nào ta cũng sẽ gọi nàng vào bồi tiếp.

Lưu Phong cười nói: “Trên mặt ta có dính mực hay sao mà ngươi nhìn ghê vậy?

Liễu Thanh Nghi đang suy nghĩ đến xuất thần, nghe Lưu Phong hỏi như vậy, nhất thời giật mình bối rối trả lời:

- Không có gì.

Nói xong liền đứng dậy thu dọn chén bát.

Liễu Thanh Nghi nhìn thấy thức ăn đã được Lưu Phong ăn hết sạch, trong lòng không khỏi đắc ý:

- Công tử, thức ăn ngày hôm nay hình như hơi ít, hay là để ngày mai nô tỳ nấu nhiều thêm một chút.


“Không cần, ta ăn như vậy là đủ rồi, chỉ là không muốn phí phạm thức ăn mà thôi.” Lưu Phong tùy ý trả lời.

“Côngtử gia, vào năm nay mà một người phú gia như công tử còn biết đến đạolý này thì thật đáng quý.” Liễu Thanh Nghi trong mắt hiện rõ vẻ kínhphục.

Lưu Phong trong lòng âm nhạc lại nổi lên, hắn biết hình tượng của bản thân trong lòng Liễu Thanh Nghi lại lớn thêm một chút nữa.

Lưu Phong nghiêm mặt, ngâm:

- “sừ hòa nhật làm ngọ,hãn tích hòa hạ thổ。ai niệm bàn trung xan,lạp lạp giai tân khổ。”

- Cày đồng đang buổi ban trưa.
Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày.
Ai ơi bưng bát cơm đầy.
Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần.

Liễu Thanh Nghi chấn kinh, nói:

- Thơ hay, thơ hay lắm, công tử quả thật là văn võ song toàn, kiến văn rộng rãi…

LiễuThanh Nghi mặc dù là xuất thân cơ hàn thế nhưng trượng phu của nàngtrước kia cũng là tú tài nổi tiếng ở Giang Nam, cũng đã từng nhiều lầnđược nghe ngâm thơ, đương nhiên là có thể phân biệt được đây là thơ hay.

“Haha” Lưu Phong suýt nữa đã bật cười, mặt đỏ bừng. Hắn chỉ tùy ý mượn tạmvài câu thơ của một thi nhân đời Đường mà đã có được kết quả tốt nhưvậy quả là buồn cười.

“Công tử, người đừng khiêm nhường nữa,Thanh Nghi mặc dù chỉ là nữ nhân nhưng cũng hiểu được một chút thi từ,bốn câu thơ của người vừa rồi còn hay hơn vô số văn nhân tài tử khác.Tiền đồ nhất định có thể sánh ngang với Chính Học tiên sinh.

Lưu Phong ngạc nhiên hỏi:

- Chính Học tiên sinh là ai? Người này rất nổi danh sao?

LiễuThanh Nghi có chút khó hiểu, theo lý thì công tử học rộng tài cao đươngnhiên phải biết Phuong Hiếu Nho, văn nhân đệ nhất đương triều, danh tựlà Chính Học tiên sinh chứ.


Chính Học tiên sinh là ai, LưuPhong không biết thế nhưng Phương Hiếu Nho thì hắn biết. Người này làtrọng thần của Kiến Văn hoàng đế trong triều đại Đại Minh cuối đời đãcó một kết cục vô cùng bi thảm. Phương Hiếu Nho sau khi Yến vương mưuphản thành công đã bị tru di cửu tộc.


“Quả thực là có mộtđại nhân vật như vậy ?” Hắn vốn đã nhận định Hoa Hạ hoàng triều và ĐạiMinh không có liên quan với nhau nhưng hai triều đại này lại có rấtnhiều điểm tương đồng.

Liễu Thanh Nghi không hiểu vì sao Lưu Phong lại hỏi như vậy, gật đầu trả lời:

- Đương nhiên là có, Chính Học tiên sanh vang danh thiên hạ, người người đều biết.

“Lưu Bá Ôn ngươi có biết không?” Lưu Phong đột nhiên nhớ tới một danh nhân cùng thời kỳ với Phong Hiếu Nho.

Liễu Thanh Nghi suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

“Trần Vạn Tam có biết không?” Lưu Phong vẫn có tình hỏi.

Liễu Thanh Nghi vẫn lắc đầu.

Lưu Phong thấy vậy liền khẳng định Phương Hiếu Nho chỉ là ngẫu nhiên trùng hợp mà thôi.

……………………

Đã thành tiền lệ, trước khi đi ngủ Liễu Thanh Nghi đều mang một chậu nước nóng đến hầu hạ hắn rửa chân.

Lưu Phong mấy lần đã thử nghĩ hay là mượn bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng xoa bóp cho mình một phen.

Bấtqua suy đi nghĩ lại thì hắn bỏ ngay ý định này. Trước nay trong mắtLiễu Thanh Nghi, hắn chính là hình tượng của một người anh hùng, nếuhắn đưa ra yêu cầu như vậy xem ra có chút không phù hợp. Hóa ra lại phávỡ hình tượng hoàn mỹ của hắn trong lòng nàng.

“Công tử, ngươinghỉ sớm một chút, nô tỳ rời khỏi đây, có việc xin cứ gọi.” Rửa châncho Lưu Phong xong Liễu Thanh Nghi lập tức mang chậu nước ra ngoài.

Lưu Phong chợt phát hiện ra cước bộ của nàng có chút kỳ lạ vội nói:

- Thanh Nghi, chờ một chút. Chân ngươi làm sao vậy?

Liễu Thanh Nghi khẽ mỉm cười:

- Công tử, không có chuyện gì cả, có thể là do hôm nay nô tỳ có chút mệt mỏi nên hơi tê chân một chút. Nghỉ một đêm sẽ tốt thôi.


Lưu Phong nhìn Liễu Thanh Nghi bưng chậu nước trong tay, trong đầu chợt lóe lên một ý tưởng.

- Thanh Nghi ngươi mang thêm một chậu nước nóng nữa tới đây.


Liễu Thanh Nghi còn tưởng rằng Lưu Phong muốn ngâm chân, vội vàng đi lấy cho hắn.


“ Công tử gia, để nô tỳ hậu hạ người ngâm chân.”


Lưu Phong lắc đầu nói:

- Thanh Nghi, ta không phải là ngâm chân, ta kêu ngươi mang nước nóng tới là để giúp ngươi hết tê, mỏi chân.

Nhìn Liễu Thanh Nghi vẻ mặt khó hiểu, Lưu Phong cười nói:

- Thanh Nghi, ta giúp ngươi dùng nước nóng xoa bóp chân.

Nguyên lai là hắn nghĩ tới massage. Muốn dùng phương pháp massage thời hiện đại để giúp nàng hết tê chân.


Liễu Thanh Nghi hơi kinh hãi:

- Không được, không phải. Thanh Nghi là nô tỳ làm sao dám để công rử xoa bóp..hơn nữa nam nữ thụ thụ…..

Nghĩ đến Lưu Phong nắm lấy đôi chân trần của mình, trống ngực Liễu Thanh Nghi bất giác đập thình thịch.

Lưu Phong cười hì hì, đoạn nói:

- Ngươi đã quên chúng ta là bằng hữu hay sao? Hơn nữa ta xoa bóp cho ngươi là để chữa bệnh, không có ý gì khác đâu.

“Công tử, người hiểu lầm rồi, Thanh Nghi không phải sợ… chuyện kia” Liễu Thanh Nghi vội vàng giải thích

Lưu Phong ngắt lời nàng nói:

- Được rồi, thừa lúc nước hãy còn nóng mau cởi giày ra, lát nữa nước nguội sẽ không còn hiệu quả tốt đâu.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 10-12-2008, 08:22 am 
Quyển 2 - Chương 16: Tự mình masage chân cho nha hoàn- Phần 2


Liễu Thanh Nghi vốn không dám để cho hắn làm như vậy nhưng lúc này cũng không thể nào ngăn được sự nhiệt tình của Lưu Phong.

Hơnnữa nàng vốn là bán thân làm nô tỳ, đừng nói là bàn chân mà bây giờ LưuPhong có yêu cầu lên giường cùng nàng, nàng cũng sẽ không cự tuyệt.

Bấtquá Liễu Thanh Nghi đối với con người của Lưu Phong cũng cảm thấy khóhiểu, Không thể nào tưởng tượng được một thiếu gia nhà giàu lại tự taytẩy rửa, xoa bóp chân cho nha hoàn.

Chuyện như vậy có lẽ ngàn năm mới có một thuở.Thật là hi hữu!

Mắt nhìn thấy Lưu Phong giúp mình cởi giày, Liễu Thanh Nghi sắc mặt đỏ lên nói:

- Để nô tỳ tự làm.

Dứt lời tự mình động thủ cởi giày ra, đệ lộ ra bàn chân trắng muốt, ngâm vào chậu nước nóng.

LưuPhong được dịp thưởng ngoạn bàn chân của nữ nhân cổ đại quả thực làđúng với câu ‘gót sen nhỏ nhắn không quá ba thốn’. So với bàn chân củanữ nhân thời hiện đại thì đẹp hơn rất nhiều.

Lưu Phong tại kiếptrước cũng không phải là hiểu biết quá nhiều về việc xoa bóp chân nhưnghắn cũng không xa lạ gì. Hơn nữa trải qua mấy năm tu hành tại Vân Mộngtiên sơn thì gân mạch, vị trí huyệt đạo… đối với hắn cũng đã trở nênhết sức quen thuộc. Cho nên bây giờ áp dụng vào xoa bóp bấm huyệt cũngrất dễ dàng.

Đợi Liễu Thanh Nghi ngâm chân trong nước chừng nửacanh giờ, Lưu Phong ngồi xổm xuống, đưa tay nắm lấy hai chân trắng muốtcủa nàng, tìm đúng huyệt vị, nhẹ nhàng xoa bóp. Đầu tiên là huyệt DũngTuyền, sau đó cứ thế mà day day bấm bấm xoa xoa khắp bàn chân nàng.

LiễuThanh Nghi đột nhiên bị Lưu Phong nắm lấy bàn chân ngọc ngà của mìnhkhông khỏi cảm thấy thẹn thùng, đỏ cả mang tai, thân thể run rẩy, trốngngực đập liên hồi. Vài lần đã định giãy dụa lấy chân ra nhưng lại sợLưu Phong tức giận không thể làm gì hơn là cúi đầu, để cho hắn tùy ýxoa bóp.

Dần dần nàng cũng thích ứng được với việc xoa bóp củaLưu Phong, khuôn mặt từ trạng thái thẹn thùng chuyển sang trạng tháihưởng thụ, cảm giác được bàn tay người khác mân mê trên cơ thể thật làmỹ diệu.


Đang lim dim mắt hưởng thụ, chợt Liễu Thanh Nghi nghe Lưu Phong nói:

- Thanh Nghi, cảm giác của ngươi bây giờ như thế nào? Bàn chân có còn đau hay tê rần nữa không?

LiễuThanh Nghi vội vàng định thần, cảm nhận cảm giác của bàn chân. Quả thậtlà so với lúc trước, chân nàng bây giờ đã tốt hơn rất nhiều.

Lưu Phong cười cười:

-Chân bị tê rần, đau đớn là do ban ngày làm việc mệt nhọc, khí huyếtkhông thông, gân mạch sẽ đau đớn. Nước nóng có thể làm cho các mạch máukhuếch trương lớn lên, giúp máu tuần hoàn tốt hơn. Sau đó ta chỉ việcxoa bóp làm cho gân mạch, huyết khí tốt hơn.

Liễu Thanh Nghi vô cùng bội phục hắn, nói:

- Công tử, người thật là học rộng biết nhiều.

“Màphương pháp xoa bóp này người học từ đâu vậy?” Liễu Thanh Nghi tò mòhỏi, nàng quyết định nhân cơ hội này muốn học phương pháp xoa bóp thầnkỳ này để sau này mỗi ngày đều có thể xoa bóp cho công tử gia của mình.

Lưu Phong thuận miệng trả lời: “Chỉ là tìm tòi trong ký ức mà nghĩ ra thôi.”

“A!” Liễu Thanh Nghi không chút nào nghi ngờ, trong lòng bội phục càng thêm bội phục.

“Công tử, Thanh Nghi cũng muốn học…”

Sự thật thì Lưu Phong cũng đang muốn dạy cho ả thủ pháp này. Sau này mỗi ngày đều có thể hưởng thụ mùi vị được ả xoa bóp.

- Thanh Nghi, ta cũng đang có ý này, cả ngày mai cũng không có việc gì, chi bằng bây giờ sẽ dạy cho ngươi.

Liễu Thanh Nghi trong lòng cảm thấy rất vui vẻ.

Lưu Phong lúc này kết hợp kiến thức tại kiếp trước về xoa bóp và vị trí huyệt đạo…. giảng giải qua cho Liễu Thanh Nghi

-Các bộ phận trong cơ thể, lục phủ ngũ tạng đều có một vị trí tương ứngtrên bàn chân. Bàn chân vốn bắt đầu bởi tam âm kinh, kết thúc bằng tamdương kinh, 6 kinh mạch này đều được phân biệt bởi 6 huyệt vị ở bànchân. Từ mắt cá chân trở xuống có 33 huyệt vị, hai chân tổng cộng có 66huyệt vị chiếm 1/10 tổng số huyệt vị trên cơ thể. Khi xoa bóp nhữnghuyệt đạo như Dũng Tuyền, Thái Trùng, Ẩn Bạch, Côn Lôn…sẽ sinh ra nhiệtlực kích thích làm cho huyết mạch trong cơ thể lưu thông tốt hơn, điềuhòa âm dương, đả thông kinh mạch, thân thể tráng kiện…..

Sau khinói sơ qua cho Thanh Nghi về vị trí các kinh mạch, Lưu Phong bèn giảithích thêm cho nàng một số kiến thức của y học hiện đại, từ từ, tỉ mỉgiảng giải cho nàng hiểu.


Bàn chân, chỉ là một bộ phận nhỏcủa cơ thể, thoạt tiên thì có vẻ đơn giản nhưng thực ra khi tiến hànhtìm vị trí huyệt đạo thì rất khó khăn, cái này phải có nhiều kinhnghiệm mới có thể thông thạo. Lưu Phong vốn tưởng dạy cho Liễu ThanhNghi phải cả tháng nàng mới hiểu, ai ngờ đầu hắn chỉ mới nói qua mộtlần thì nàng đã lĩnh ngộ được căn bản, lập tức muốn tiến hành thực tếtrên bàn chân của hắn.

Lưu Phong đương nhiên là không ngạingùng, có một đại mỹ nữ xoa bóp cho mình dĩ nhiên là hắn không từ chối,vội vàng cởi giày, mặc cho nàng mân mê sờ mó.


Rất nhanhchóng hắn phát hiện ra Liễu Thanh Nghi ngộ tính quả thực không phải làbình thường, mặc dù chỉ lần đầu tiên xoa bóp, thế nhưng thủ pháp cũnghết sức nhàn nhã thuần thục. Lưu Phong nằm im hưởng thụ, suýt chút nữađã lăn ra ngủ.


Liễu Thanh Nghi nhìn thấy bộ dáng của hắn như vậy, trong lòng thực như nở hoa, thập phần vui vẻ…..

Saukhi Liễu Thanh Nghi rời khỏi, Lưu Phong cũng không ngủ mà lập tức tiếnhành tu luyện. Nhưng hôm nay quả thực hắn rất khó tập trung, nói chuyệnvới Liễu Thanh Nghi xong hắn có hai chuyện cứ ám ảnh ở trong đầu.

LưuPhong suy nghĩ không biết nên hay không dựa vào kinh nghiệm và tri thứcở kiếp trước để trở thành một đại văn hào. Trở thành đại văn hào thìlại có chút hơi miễn cưỡng. Mặc dù hắn nhớ rất kỹ tri thức ở kiếp trướcthế nhưng xét về tính lâu dài thì cũng không phải là kế sách hay.

Haylà mở Túc đạo quán, chuyên xoa bóp bàn chân. Xem ra cũng không ổn. Thờiđại này người bình thường phải từ ba đến năm ngày mới tẩy rửa bàn chânmột lần…. Ài, tất cả cứ phải từ từ suy nghĩ đã.

Nhưng nếu cứ tiếp tục cuộc sống như thế này thì hắn cũng không thấy thích thú lắm.

Tuynói hắn là tu chân đệ tử, hơn nữa còn là thiếu gia của Phượng viên thếnhưng suy cho cùng thì cũng chỉ là hư danh. Trước tiên nói về tu chân.Từ ngày tu luyện Thái Âm Thất Tinh Huyền cho đến nay, cho dù mỗi ngàyhắn đều khổ tu, hơn nửa năm cũng chẳng thấy chuyển biến gì. Hắn hoàntoàn không tin tưởng vào công pháp này. Chủ yếu cũng là vì câu nói củaTần Thủy Dao ‘ không tiến tất là thụt lùi’ mà hắn vẫn kiên trì tuluyện. Hơn nữa mục đích của tu chân là theo đuổi thiên đạo, cho đến lúcphá toái phi thăng. Cái chuyện này vốn Lưu Phong cũng không ham muốncho lắm. Hắn chỉ thích được tiêu dao tự tại, vui vẻ thì nổi nhạc tronglòng lên. Hoan hoan hỉ hỉ, không u không sầu. Vì tiêu chí của tu chânlà như vậy cho nên Lưu Phong cũng không có tham vọng trở thành thầntiên gì gì đó.

Về thân phận Phượng viên thiếu gia thì lại càngkhó giữ hơn. Xú ác bà Trương Mỹ Nhân hận hắn vô cùng, chỉ cần có cơ hộitất sẽ phế bỏ gã.

Lưu Phong hiểu được nếu muốn sống sót thì chỉ có thể dựa vào bản thân mình mà thôi.

“Nếulão thiên đã cho ta cơ hội sống lại, vậy thì ta phải nắm thật chặt cơhội này.” Lưu Phong quyết định ngày mai sẽ đi ra ngoài, không chừng cóthể sẽ thu được kết quả nào đó.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 10-12-2008, 08:22 am 
Quyển 2 - Chương 17: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân.


Buổisáng sau khi tỉnh giấc, Lưu Phong lập tức đi tìm Tố nương hỏi xem bangười Đình Nhi có quay trở lại hay không. Đáng tiếc là họ vẫn khôngthấy quay trở lại.

Ăn điểm tâm xong, hắn một mình ra khỏi Phượngviên nhàn hạ tản bộ, dọc đường đi hắn nhìn đông ngó tây, bất giác mộtlát đã vượt qua hai con phố náo nhiệt.

Chớp mắt đã đến giờ cơmtrưa, hắn quyết định tìm một tửu lâu ăn uống, tối sẽ về Di Hồng viện ănmón ăn của Liễu Thanh Nghi nấu sau.

Hắn cứ thế mà vừa đi, vừa nghiêng ngó, vượt qua mấy tòa tửu lâu nhưng vẫn chưa thấy chỗ nào hợp nhãn.

Bỗng nhiên một mùi hương kì dị phiêu đãng trong không khí bay đến. Lưu Phong hít hít mũi, đoạn khen:

- Thơm thật, mùi thịt thật là thơm quá.

Ánh mắt quét ra xa đã thấy phía trước xuất hiện một tòa tửu lâu.

Tiến đến xem xét, Lưu Phong phát hiện ra đúng như dự liệu của hắn, thực khách của tửu lâu này rất đông.

Lưu Phong vừa bước tới lập tức một tiểu nhị nhanh nhẩu bước đến đón tiếp:

- Vị công tử này, xin mời vào trong.

LưuPhong tìm một bàn trống, hai con mắt đảo qua đảo lại tìm thức ăn mà lúcnãy hắn đã ngửi thấy: “À, thật là thơm…cho ta một phần…. như thế trướcđã.”

“Công tử, người thật là biết thưởng thức, đây chính đặc sảncủa tiểu điếm chúng tôi chính là gà Tây Hồ nấu đông, được nấu theophương pháp bí truyền của cung đình.” Tên tiểu nhị được thế liền sổ ramột tràng khoe khoang.

Lưu Phong cười nói:

- Nhanh lên, sáng đến giờ ta đi đường đã mệt lắm rồi.

Sáng nay Lưu Phong tâm tình không tốt, ăn điểm tâm rất ít, bây giờ đã cảm thấy đói meo.

“Công tử chờ một chút, ta đi vào bảo nhà bếp chuẩn bị thức ăn cho ngài.”

Một lát sau lại thấy một tên tiểu nhị đến đem cho hắn xem một tờ thực đơn.

- Công tử, người xem qua thực đơn của bổn tiệm chưa?

Lưu Phong tiếp nhận thực đơn liếc thoáng qua chỉ thấy trong đó liệt kê:

- Vịt nấu chao, đậu hũ bát trân, tổ yến ngào đường, bàn tay gấu nhồi hạt sen, bồ câu nướng ống tre…..

Tiểu nhị nhìn sắc mặt Lưu Phong không có biểu hiện gì, vội vàng nói:

-Công tử, tất cả những món ăn này đều là những món đặc sắc nhất tại bổntiệm. nếu như người muốn dùng thử, để tiểu nhân đi bảo nhà bếp chuẩn bị.

Lưu Phong thản nhiên nói:

- Có gì ngon cứ mang hết ra.

Dù sao thì tiền bạc của hắn cũng là của Trương Mỹ Nhân cấp cho, thuận tay hắn còn thưởng cho tiểu nhị thêm một thỏi bạc vụn.

Cótiền quả thật là mua tiên cũng được, trong chốc lát rượu thịt đã đượcdọn ra đầy trên bàn. Lưu Phong ăn thử một miếng gà Tây Hồ nấu đông, quảnhiên là mùi vị thật đặc biệt.

“Ngon lắm.” Lưu Phong tán thưởng, không ngừng gắp thức ăn cho vào miệng.

Lúcnày đột nhiên từ cửa truyền đến vài tiếng ồn ào. Hắn nhìn lại chỉ thấycó một người cầm đầu một toán người, tiến vào tửu lâu, đám người nay aicũng đeo đao vác kiếm. Theo những bộ phim cổ trang mà hắn đã xem thìnhững người như thế này chính là nhưng vai phản diện, không phải tốtđẹp gì.

Quả nhiên là đám người này không vào ăn uống mà đứng giữa đại sảnh ngó nghiêng tìm kiếm.

Cuốicùng người thủ lĩnh của nhóm người đó, ánh mắt dừng lại trên người mộtnữ nhân đang ăn cơm. Lưu Phong cũng theo thế mà nhìn nữ tử. Chỉ thấy nữnhân này dáng người thon thả, mắt ngọc, mày ngài, da dẻ trắng nõn, tócdài chấm lưng, khuôn mặt đẹp như tạc…. Thực là một vưu vật.


“Đạica, có phải nữ nhân này đã lừa gạt đại ca hay không?” Một người lùn mậpdáng vẻ hèn hạ, ăn mặc như khất cái quay sang nói với hán tử cầm đầu.

Người thủ lĩnh lạnh lùng trả lời:

- Không sai, tiểu tam tử, nhãn lực của ngươi thật tốt, chuyện này thành công , ngươi cũng có công lớn.


Gã tiểu nhân dáng người hèn mọn nghe nam tử nói vậy liền cung kính gật đầu rồi đi ra ngoài.

Nam tử nọ trực tiếp đi thẳng đến bên cạnh bàn của nữ nhân, cung tay lễ phép hỏi:

- Vị tiểu thư này, nếu không ngại có thể cho tại hạ ngồi chung bàn không?

Nữ tử lúc này mới ngước mặt lên, khẽ liếc nhìn hắn, có vẻ bực tức, hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ không đồng ý.

“Tạihạ là Bạch Thiên Kiệt ngoại hiệu Tiểu Bạch Long, ta thấy cô nương dungnhan diễm lệ, nghi biểu bất phàm, muốn cùng nàng kết giao, không biết ýtiểu thư như thế nào?”

Nữ nhân không nghĩ ra lại có kẻ mặt dày như vậy, giọng nói lạnh tanh cất lên:

- Các hạ thân phận cao quý, ta e rằng mình không có vinh hạnh đó.

Gãnọ thấy mỹ nhân cự tuyệt, trong mắt xuất hiện vẻ giận dữ, mặc dù làkhông công khai, thế nhưng tại địa phận của Giang Nam hắn quả thật làcũng có chút danh tiếng. Ngày thường đi chơi tán gái, không ai dámthẳng thừng từ chối như vậy. Hôm nay đã hai lần bị nữ nhân này cựtuyệt, nhất thời trong lòng nổi cơn thịnh nộ.


Lưu Phongchứng kiến cảnh tượng này cũng cảm thấy kỳ lạ, từ tiểu nhị cho đếnkhách nhân trong quán, ai cũng im lặng, ngay cả ăn cơm cũng không dámphát ra tiếng động, còn có một ít người nhát gan, lẳng lặng rời khỏi…


LưuPhong lập tức suy đoán gã này chắc là có một chút thân phận, ngàythường ngang tang hống hách lắm đây, cho nên mọi người đối với hắn mớikinh sợ như vậy.


“Lão thiên lại ban cho ta cơ hội anh hùngcứu mỹ nhân.” Lưu Phong vừa ăn vừa quan sát sự việc, chờ khi thích hợpsẽ ra tay cứu giúp nữ nhân kia.

Nữ nhân thấy gã nọ cứ mặt dàymày dạn, tặc nhãn giương lên nhìn chằm chằm vào bộ ngực của mình, nhấtthời giận dữ, mắt phượng trợn tròn, nói:

- Ta đang ăn cơm, xin ngươi để yên cho ta, ta không muốn bị quấy rầy.

“Xúnương môn, ngươi có biết ta là ai không? Tại thành Giang Nam này ai màkhông biết ta là Ngọc Diện Tiểu Bạch Long. Nói thật cho ngươi biết, hômnay lão tử thấy ngươi mặt mũi xinh xắn cho nên muốn mời ngươi cùng hoanhảo một ngày, không ngờ ngươi lại cự tuyệt.” Người nọ thấy thiếu nữchống đối lại hắn, lại thêm thấy nàng thân cô thế cô. Không có hộ vệcũng không có nha hoàn theo hầu.
Lưu Phong liền gọi tiểu nhị lại, thấp giọng hỏi: “ Người kia lai lịch như thế nào?”


Tiểunhị nguyên là cũng không muốn lắm chuyện thế nhưng hắn nhớ tới thỏi bạcLưu Phong đã thưởng cho lúc nãy, vội vàng hạ giọng nói:

- Côngtử chẳng lẽ không phải là người ở đây? Người này tên là Bạch Thiên Kiệtngoại hiệu là Ngọc Diện Tiểu Bạch Long, hắn cùng công tử con trai Tuầnphủ đại nhân là huynh đệ kết bái. Thường ngày hoành hành bá đạo đã chàđạp không biết bao nhiêu thiếu nữ nhà lành. Vị tiểu thư này hôm nay xemnhư là xui xẻo…Quả thật là tạo nghiệt, tạo nghiệt..”

Hừ, Vương Bảo Nhi còn bị ta dạy cho một bài học. Bạch Thiên Kiệt thì là cái thứ gì chứ. Xem ta chỉnh hắn như thế nào nhé.

Bấtquá xem ra cũng phải cảm ơn hai tên lưu manh này. Nhờ thế mà Lưu Phongmới có nhiều cơ hội thể hiện bản lãnh anh hùng cứu mỹ nhân.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 10-12-2008, 08:23 am 
Quyển 2 - Chương 18: Thái giám, thỏ gia.


“Banngày ban mặt mà ngươi dám buông lời đại nghịch bất đạo như thế, trongmắt ngươi còn có Vương pháp hay không?” thiếu nữ trợn mắt nhìn, tronglòng không khỏi cảm thấy buồn phiền, chẳng lẽ tại vùng đất Giang Namthịnh vượng này lại không có ai chủ trì công đạo hay sao?

Bạch Thiên Kiệt cười tít mắt nói:

-Vương pháp? Lão tử chính là vương pháp đây. Ngươi chưa nghe đến TiểuBạch Long ta hay sao? Được ta để mắt đến còn là phúc khí của ngươi đấy.

“Lưu manh… cút ngay.”

Thiếu nữ không còn nhịn được nữa.

Bạch Thiên Kiệt cười lạnh, đưa tay lắm lấy bàn tay của thiếu nữ, thô bạo kéo nàng ra khỏi tửu lâu.

Thiếunữ lập tức chống trả quyết liệt nhưng đáng tiếc, Bạch Thiên Kiệt quảcũng có chút bản lãnh, ngay cả nam nhân bị hắn kìm chế còn không thoátđược, huống chi đây chỉ là một thiếu nữ yếu đuối.

Thiếu nữ tronglòng hoảng hốt, mắt nhìn bốn phía cầu cứu nhưng chỉ thấy người ngườigiương mắt đứng nhìn, không ai dám ra tay trượng nghĩa.

Tên kiathật to gan dám trước mặt ta mà bỡn cợt nữ nhân. Lưu Phong cuối cùngcũng ăn xong miếng thịt gà cuối cùng, hắn đứng lên quát một tiếng:

- Cuồng đồ lớn mật, còn không mau ngừng tay.


Thiếunữ nghe vậy, trong lòng mừng rỡ, cuối cùng cũng vẫn còn có người tốt,bất quá khi nhìn kỹ thì nàng lại chùng xuống, cứ ngỡ kẻ vừa lên tiếnglà ai, thì ra chỉ là một vị thư sinh công tử, mặc dù phong lưu anh tuấntuy nhiên dáng vẻ thư sinh như thế làm sao có thể cứu thoát nàng khỏitay của tên vô lại này .


Bạch Thiên Kiệt cười lạnh, nghĩthầm. Hôm nay lại có kẻ không sợ chết. Nhìn tên thư sinh kia xem racũng đồng dạng như ả tiểu nương tử này, yếu đuối như nhau, Không nghĩra lại muốn đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân. Thật là quá sức buồn cười.


“Tahôm nay chính là muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân đây.” Lưu Phong tựa hồnhư hiểu được ý nghĩ trong đầu của Bạch Thiên Kiệt, ánh mắt thân thiệnhướng về thiếu nữ mỉm cười.

“Lão nhị, không phải ngươi rất thích‘thỏ con’ hay sao? Tiểu tử này…không sai, bắt hắn về đêm nay hầu hạ chongươi xem ra rất tốt đây.” Bạch Thiên Kiệt khóe miệng lộ ra một nụ cườimập mờ, quay lại nói với một người hán tử sau lưng hắn.

Hán tử kia lúc mới bước vào tửu lâu đã chú ý đến Lưu Phong, bây giờ thấy lão Đại lên tiếng thì cao hứng lắm:

- Lão Đại, ngươi cứ yên tâm đối phó với tiểu nương tử, con ‘thỏ nhỏ’ này để ta thu thập.

Hảo, con thỏ nhỏ này phải là của ta.

LưuPhong thấy vậy không khỏi thấy buồn phiền, không nghĩ ra tại thời cổđại này, đẹp trai cũng bị làm phiền như thế giới trước kia của hắn.

BạchThiên Kiệt căn bản không thèm để ý Lưu Phong vào mắt, hừ một tiếng, matrảo không hề thương tiếc đặt lên thân thể ngọc ngà của thiếu nữ lôi đi.

Thiếu nữ kinh hãi kêu lên, hai tay ôm khư khư lấy bộ ngực sữa của mình, hai mắt thể hiện sự tuyệt vọng đến cùng cực.

Lúcnày, một tiếng hét thảm thiết vang lên, chỉ thấy Bạch Thiên Kiệt đã ngãlăn ra đất. thiếu nữ kinh ngạc phát hiện ra mình đang nằm trong vòngtay của vị công tử xinh đẹp từ lúc nào không biết.

Bạch Thiên Kiệt lăn lộn mấy vòng rồi đứng lên, quay về đám đồng bọn rống lên:

- Các ngươi…con mẹ nó, chết hết rồi à? Mau đánh chúng nó cho ta, cả hai đứa cẩu nam nữ này đều phải trừng trị.

BạchThiên Kiệt hoành hành tại Giang Nam đã từ lâu, chưa bao giờ bị thê thảmnhư ngày hôm nay, tự nhiên xuất hiện một tên mặt trắng đánh ngã lăn rađất. Hắn đã thực sự nổi giận, ngay cả nữ tử kia cũng không còn tâm tưthưởng thức nữa.

Trong khi đám lưu manh hùng hổ xông vào thì Lưu Phong vẫn bình thản quay sang nhìn thiếu nữ, nở nụ cười đặc trưng của hắn.

Ây da…nụ cười đó thực là hấp dẫn, thiếu nữ kia thẹn thùng, trống ngực đập liên hồi, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng.

Thiếu nữ đỏ mặt, cúi đầu xuống, cũng quên mất là mình và vị công tử đang ôm nhau.


“Chát, chát..”

Vàiâm thanh vang lên, mấy tên lưu manh lần lượt bị Lưu Phong thuận tay tátmột cái, thuận chân đá một cái, cứ như đồ chơi bay ra ngoài.

Trong tửu lâu mọi người nhất thời ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, không hiểu Lưu Phong đã động thủ như thế nào nữa.

“Mộtđám rác rưởi, bản lãnh như vậy mà cũng dám trêu hoa ghẹo nguyệt, hoànhhành bá đạo.” Đối mặt với đám lưu manh, Lưu Phong thu hồi lại nụ cườicủa mình, chuyển sang vẻ mặt đằng đằng sát khí, lạnh lẽo như băng.

“Tiểuthỏ tử, ngươi quả là không muốn sống nữa. Ngươi có biết sau lưng ta làai hay không?” Bạch Thiên Kiệt mặc dù vô lại, thế nhưng cũng không phảikẻ ngu, thấy Lưu Phong ra tay như vậy, ắt không phải là nhân vật tầmthường, hắn cũng đang tò mò, không biết người này lai lịch ra sao.

Mẹkiếp ngay cả huynh đệ của ngươi là Vương Bảo Nhi ta còn không xem làgì, huống chi loại cầm kê dê ngỗng như ngươi. Lưu Phong chửi trong lòngnhư vậy, đoạn lạnh lùng nói:

- Để ngươi nhớ đời, trừ phi hôm nayngươi có hoàng đế lão tử đứng ra can thiệp, còn không thì ta nhất địnhsẽ biến ngươi thành thái giám.

Lưu Phong ánh mắt lúc này săm soi nhìn vào vùng không gian giữa hai chân của Bạch Thiên Kiệt.

BạchThiên Kiệt cảm giác được ánh mắt người kia quét đến đâu, hàn khí lậptức đi theo đến đấy, hắn cảm nhận được một loại khí tức lạnh lẽo từ từnổi nên lên ở đũng quần của mình, hai tay tức thì bịt chặt hạ bộ nói:

-Ngươi…. đừng có động thủ, công tử của Tuần phủ đại nhân chính là huynhđệ của ta, ngươi…ngươi nếu….nếu làm ẩu, huynh đệ ta sẽ không buông thacho ngươi.

Lưu Phong buồn cười nói:

- Ta nói tiếng ngườimà ngươi không hiểu sao? Trừ phi là ngươi có hoàng đế chống lưng, bằngkhông hôm nay sẽ là ngày ngươi trở thành thái giám.

Bạch Thiên Kiệt tưởng tượng đến lúc mình trở thành thái giám, không khỏi kinh hãi, cất tiếng kêu gào:

- Ngăn hắn cho ta, mỗi một người ta sẽ thưởng 100 lạng bạc.


Trọngthưởng tất sẽ có dũng phu. Đám lưu manh vẫn còn đau đớn dưới đất, nghenói có cơ hội kiếm được 100 lạng bạc, tức thì dựng đứng lên, lao vềphía Lưu Phong.

“Một đám chẳng còn thiết sống nữa rồi.”

Lưu Phong hừ một tiếng, tung ra một chưởng, chỉ thấy tiếng kêu la vang lên, kẻ ngã trái, người đổ phải la liệt nằm dưới mặt đất.

“Cácngươi mặc dù là đi theo giúp sức cho ác bá tuy nhiên cũng chưa đến mứcphải chết.” Lưu Phong dù sao cũng mang theo ý thức của người hiện đại.Tùy ý giết người không phải là việc mà hắn ưa thích.

Tiền bạcđương nhiên là quan trọng, tuy nhiên mạng sống còn quan trọng hơn. Đámhạ nhân dưới tay Bạch Thiên Kiệt lúc này kêu khóc đồng loạt chạy mấtdạng. Không còn ai có đủ dũng khí tiếp thêm một chưởng của hắn nữa.

Lưu Phong chắp tay sau lưng, nhìn đám vô lại chạy đi, quay về nhìn thiếu nữ mỉm cười an ủi nàng.

Mỹ nữ ái anh hùng, đây chính là chân lý từ ngàn xưa truyền lại.

Thiếu nữ này cũng không ngoại lệ, lúc này qua thật là như rớt vào lưới tình.

“Đa tạ công tử đã ra tay cứu giúp.” Thiếu nữ ấp a ấp úng cả nửa ngày, cuối cùng mới nói ra được câu nói này.

Lưu Phong nghiêm mặt nói:

-Gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ vốn là việc làm bình thường củangười quân tử. Tiểu thư không cần khách khí.” Cảm tạ Bạch Thiên Kiệt,cảm tạ đám lưu manh, các ngươi lần này đã ban cho ta cơ hội làm anhhùng cứu mỹ nhân.

Thật là người tốt, nam nhân như vậy mới chínhlà nam nhân. Thiếu nữ trong lòng lại càng tôn sùng hắn. Đang muốn nóitiếp thì thấy hắn đã đi đến trước mặt Bạch Thiên Kiệt.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 10-12-2008, 08:24 am 
Quyển 2 - Chương 19: Yêu Chính Là Hy Sinh.


Bạch Thiên Kiệt nghĩ đến lời đe dọa của Lưu Phong lúc nãy, sắc mặt trắng bệch, không ngừng cầu khẩn:

-Công tử, tiểu nhân có mắt mà không nhìn ra núi Thái sơn, mạo phạm đếnlão nhân gia. Cầu xin người buông tha cho tiểu nhân. Tiểu nhân còn cómẹ già đã gần trăm tuổi không ai chăm sóc, cầu xin người buông tha chotiểu nhân…sau này nhất định sẽ có hậu lễ đáp tạ.

Mẹ ngươi trăm tuổi? Ngươi chưa tới 30 tuổi. ngươi cho ta là ngốc tử à?Nói láo cũng phải cho hợp lý chứ, thật sự là quá ngu ngốc.

LưuPhong lạnh lùng hứ một tiếng, không thèm để ý đến lời nói của BạchThiên Kiệt, nhấc chân lên tung một cước vào hạ bộ của hắn, một tiếngkêu như heo bị cắt tiết vang lên, Bạch Thiên Kiệt ngày hôm nay chínhthức trở thành thái giám.

“Hay lắm, hay lắm.” cũng không biết là ai đó đột nhiên kêu lên, thực khách cũng lập tức hưởng ứng vỗ tay ủng hộ.

LưuPhong thấy cảnh tượng này bất giác ngao ngán lắc đầu, hắn chợt nhớ tớimấy vị anh hùng tại thời đại trước mỗi khi thấy việc bất bình đều cốgắng ra tay nghĩa hiệp mặc dù không có thực lực nhưng tấm lòng thì cóthừa. Đám thực khách đang vỗ tay hoan hô hắn, mới ít phút trước cònlặng thinh nhìn một cô gái bị ức hiếp, không ai dám ra tay ngăn trở.Bây giờ lại như thể thấy Bạch Thiên Kiệt bị trừng trị mà hả hê. Thậtchán nản cho cái thế thái nhân tình này.

“Đa tạ công tử đã ratay cứu giúp. Không biết công tử đã ăn xong hay chưa, hay là tiện nữxin mời công tử lên gian phòng trên lầu đối ẩm được không?” Thiếu nữlắc lư kiều đồn tiến lên thẹn thùng mời hắn.

Lưu Phong đã đóng kịch thì phải đóng cho đạt, chưa vội trả lời nàng mà đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh, nói:

-Hành vi của các vị có mặt tại đây làm tại hạ vô cùng thất vọng. Tại saolại để cho đám lưu manh vô lại này hoành hành như vậy? Trong khi cácngười nhẫn tâm chứng kiến, không ai biểu lộ gì cả. Chỉ cần mỗi ngườitương thân tương ái một chút thì thế giới này có phải tốt đẹp hơn rấtnhiều không?

Mọi người bị Lưu Phong thẳng thắn phê bình, khôngkhỏi cảm thấy xấu hổ, hối hận. Xấu hổ vì chính mình không xuất thủtương trợ. Hối hận vì mất đi cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân.


Thiếunữ giương mắt nhìn phong thái của Lưu Phong, từ đáy lòng xuất hiện mộtsự hâm mộ vô cùng đối với hắn: “ Đây chính là người tốt, nam nhân chânchính, lại anh tuấn nữa chứ.”

Lưu Phong nhìn thấy biểu tình củamọi người, tỏ vẻ hài lòng. Cuối cùng ánh mắt chuyển sang nhìn thiếu nữcao giọng hát một bài hát mà hắn khi đi học hay hát cùng một người bạn:

- Đây là đánh thức lương tâm mọi người…….tình yêu chính là sự hy sinh, dâng hiến……

“Chỉcần mỗi người chịu bỏ ra chút công sức, thế giới sẽ tươi đẹp hơn…”thiếu nữ và toàn thể mọi thực khách trong đại sảnh đều cảm thấy sữngsờ. Hai câu cuối cùng của bài hát thật là cảm động. Một bài hát thậttuyệt vời, từ giai điệu, nhịp điệu đến ca từ đều làm xúc động lòngngười.

“Công tử tùy ý có thể hát một tiểu khúc giai điệu, nhịpđiệu cho đến ca từ đều tuyệt diệu, thật là làm cho người ta khâm phụckhông thôi.” Thiếu nữ vẻ mặt càng thêm hâm mộ hắn.

Lưu Phong ôm quyền nhìn bốn phía bình thản nói:

- Vừa rồi tức cảnh sinh tình, hát một khúc hát, mong mọi người đừng chê cười.

LưuPhong nhìn vẻ mặt của thiếu nữ đối với mình, trong lòng không khỏi cườithầm, không khỏi cảm tạ bạn đồng học của hắn tại kiếp trước. Hôm naylàm anh hùng cứu mỹ nhân nếu thiếu đi lý tưởng của nam nhân thì làm saomà hoàn hảo được.

“Công tử, trên lầu đã chuẩn bị xong một tiểuphòng thanh tĩnh dành cho hai người, thỉnh hai người thượng lầu.” Tiểunhị cất tiếng cắt đứt luồng suy nghĩ của hắn.

“Công tử xin mời.” Thiếu nữ cung thân nói.

Lưu Phong gật đầu, cũng không khách sáo, bước lên lầu, thiếu nữ bước theo sau.

Cănphòng trên lầu quả thực là cảnh trí thanh nhã, bàn ghế được bố trí sátcửa sổ, ánh sáng chiếu sáng khắp gian phòng, không khí trong lành, còncó thể quan sát cảnh náo nhiệt bên dưới.

Trên bàn thức ăn đã được chuẩn bị sẵn, đợi cho tiểu nhị rời khỏi, hai người liền ngồi xuống hàn huyên.

Thiếu nữ lúc này tự nhiên là muốn biết tôn tính đại danh của ân nhân mình.

- Xin hỏi đại danh của công tử?

LưuPhong đang định nói tên mình ra nhưng lại nghĩ nếu như nói là Phượngviên thiếu gia, e là tán gái sẽ bất lợi có chút bất lợi, tâm cơ chợtlóe lên:

- Tại hạ tên Văn Sơn, chỉ là một tên thư sinh quèn, maymắn từ nhỏ được cao nhân truyền thụ cho một ít võ nghệ, hôm nay may mắncó thể giải nguy cho tiểu thư, kỳ thật chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

“Văn Sơn” thiếu nữ âm thầm ghi nhớ cái tên này vào đầu, sau đó tự nhiên mỉm cười giới thiệu:

- Tiểu nữ Ân Phượng, công tử nếu không chê xin gọi một tiếng Phượng nhi.

Thiếunữ này vốn là thiên kim tiểu thư của Tổng đốc đại nhân, vốn cũng địnhnói ra thân phận thật của mình. Nhưng nghĩ lại sợ rằng nói ra thân phậnthật của mình sẽ ảnh hưởng đến sự chân thành khi kết giao nên tùy ý sửatên mình một chút.

Mối nhân duyên này xem ra thật là xảo hợp, cả hai người đều tự nhiên dấu đi thân phận thật của mình.

Đương nhiên là song phương không hề biết thân phận của nhau, nếu không e là bao nhiêu ý nghĩ tốt đẹp sẽ tan biến hết.

“Anhhùng cứu mỹ nhân tất sau này sẽ lấy thân báo đáp, cái này hình như đãlà một quy trình được soạn sẵn….” Lưu Phong trong lòng như nở hoa, nếuđược chọn lựa thì Ân Phượng cũng là một đối tượng thật tốt.

Phượng nhi? Cách xưng hô này xem ra là có ý tứ khác đây. Lưu Phong cười hắc hắc, cũng không khách khí, mặt dày nói:

- Phượng nhi, cái tên này thật là hợp với tiểu thư.

“Công tử quá khen…” Thiếu nữ khiêm tốn nói.


Ăn uống một hồi, Lưu Phong khéo léo nói lời từ biệt, một mình quay về Phượng viên.

Quamấy ngày sau, hai người lại gặp nhau tại tửu lâu, đàm đạo mọi chuyện.Bất quá là Lưu Phong vẫn giữ lễ nghĩa, tuyệt không động chân động tay.

Ân Phượng cũng từng thử xem con người hắn có đoan chính không, nhưng không hề thu được kết quả nào khác.

Quả thật là đối với phong độ của Lưu Phong, nàng ngày càng thêm có hảo cảm.

Mỗilần trở về phủ Tổng đốc, mỗi đêm nàng đều mơ tưởng, nhớ nhung đến hắn.Đương nhiên là nàng không biết thân phận của hắn chính là thiếu gia củaPhượng viên.
Lưu Phong cũng đồng dạng như vậy, không hề biết đối tượng của mình chính là Tổng đốc thiên kim tiểu thư .


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 10-12-2008, 08:24 am 
Quyển 2 - Chương 20: Thanh lâu.


Đãnhiều ngày, cuộc sống của Lưu Phong quả thật quá mãn ý, ban ngày cùngPhượng nhi ra ngoài gặp gỡ, buối tối trở về kể chuyện thần thoại choTiểu Linh Nhi nghe. Đợi nó ngủ xong, Lưu Phong liền bắt đầu cùng thị nữthiếu phụ xoa bóp, mát-xa cho nhau…

Trải qua nhiều ngày cố gắngvà siêng năng như vậy, tay của Lưu Phong dần di chuyển đến khu vực đùi,chân của thiếu phụ, làm cho nàng ta tâm tình mỗi ngày đều nhộn nhạo.Sau mỗi lần Lưu Phong làm như vậy, nàng phải lặng lẽ cởi tiết khố ra đểgiặt sạch…

Đương nhiên cũng có chuyện để cho Lưu Phong buồn bực.Từ sau ngày Hồng Đức chân nhân rời đi, đã gần một tháng không thấy mộtbóng người quay lại, hỏi Tố nương cũng không biết, Trương mỹ nhân cũngkhông biết …

Trời đã dần tối, Lưu Phong sau khi ăn tối cùng LiễuThanh Nghi, hắn quyết định ra ngoài để đi dạo. Nhưng tiểu Linh Nhi cứbám lấy chân của Lưu Phong không cho đi, quấn quýt lấy hắn đòi kểchuyện thần thoại.

Liễu Thanh Nghi thấy con của mình ngày càngbất lễ, có chút tức giận, vội vàng kéo nó lại. Khi Lưu Phong vừa rangoài, Liễu Thanh Nghi vội vàng thấp giọng nói với nhi nữ của mình:“Linh nhi, không được gây rắc rối, đại ca ca là chủ nhân, chúng ta lànô tỳ, ngươi như vậy sẽ làm đại ca tức giận”.

Tiểu Linh nhi nghexong mẹ nó nói, có chút ủy khuất, chớp mắt vài cái, sau đó òa khóc nứcnở nói “Ta không muốn đại ca là chủ nhân, ta muốn đại ca ca làm cha…”

LiễuThanh Nghi sợ run, thầm nghĩ con gái tốt của ta, ngươi thật là cả nghĩ.Người ta đường đường là đại thiếu gia, như thế nào coi trọng mẹ ngươi,vốn là hoa tàn bại liễu.

“Linh nhi, nghe mẹ nói đây, đại ca LưuPhong trên đời đích thị là người rất tốt, hắn có thể thu dụng mẫu tửchúng ta cũng là đại phúc khí rồi. Đừng có ý niệm đó trong đầu. Nếungươi muốn có cha, vài ba năm nữa đợi Lưu Phong đại ca ngươi thànhthân, ta sẽ xin chuộc thân, rồi sẽ ra ngoài lập gia đình, lúc đó sẽ chongươi một người cha” Đứa nhỏ ba bốn tuổi, đúng là phải quan tâm đến nó,Liễu thanh Nghi cũng nghĩ đến phải cho Linh Nhi một người cha. Nhưngbây giờ chưa phải là lúc nghĩ đến chuyện đó.

“Không được, takhông muốn người khác làm cha, ta muốn là Lưu Phong đại ca ca cơ. Conphải nghe người kể chuyện cổ tích, còn có chuyện tiếu lâm nữa” TiểuLinh Nhi dẩu môi , nói với vẻ cầu khẩn.

Liễu Thanh Nghi thở dàimột tiếng “hài tử, ta biết ngươi thích Lưu Phong đại ca ca, nhưng cómột số việc ngươi không hiểu được, ở chỗ này mẫu thân chỉ là một thị nữmà thôi. Hơn nữa, ta có nói ngươi cũng không hiểu, tóm lại con phải nhớkỹ lời mẫu thân, từ nay về sau, không được làm cho Lưu Phong đại ca catức giận”

Linh nhi mặc dù không hiểu được lời mẹ nó nói, nhưng là thấy mẹ nó nghiêm túc như thế, vội vàng nhu thuận đồng ý…
GiangNam không thể so sánh với địa phương tầm thường được, mặc dù trời đãkhá tối, nhưng mọi nơi vẫn nhộn nhịp, đặc biệt là khu vực gần đổtrường, thanh lâu lại càng đông người, so với ban ngày, xem ra còn náonhiệt hơn vài phần.

Lưu Phong âm thầm lắc đầu, sắc dục & cờbạc từ xưa tới nay, bất luận là tại xã hội nào cũng đều phồn vinh,cường thịnh. Mặc dù ở kiếp trước, xã hội bình đẳng, nhưng vào ban đêmthì sắc dục & cờ bạc cũng là những thứ đứng đầu…

“Lưu huynh, thật là ngươi đó chứ?”

Mộttiếng kêu cho làm Lưu Phong giật mình, hắn ngước đầu lên nhìn thì thấymột người đang đi đến, một vị hoa phục công tử, hắn mặc một bộ trườngbào màu xanh nhạt, hông đeo đai lưng bạch ngọc, tóc dài buông xõa, chỉkết một cái bím ở giữa đỉnh đầu, thoạt nhìn rất dễ gây thiện cảm vớingười khác.

Lưu Phong thầm nghĩ người này nhìn thật quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ ra nổi đã gặp ở hắn ở đâu?

“Vị huynh đài này, huynh biết ta sao?” Lưu phong có chút hồ nghi hỏi.

Hoaphục công tử đầu tiên a lên một tiếng, sau đó mỉm cười nói “Lưu huynhquả thật là người hay quên? Huynh thật sự không nhớ tiểu đệ sao?”

LưuPhong cẩn thận quan sát vài lần nữa, trong mắt hiện ra vẻ vui mừng “Làngươi, chính là nguơi?” Lưu Phong nhớ lại khoảng nửa tháng trước, rangoài tình cờ gặp một diệu nhân? Vì sao gọi hắn là Diệu Nhân? Lưu Phongnhớ kỹ lúc ấy người này gặp chuyện bất bình, vì bênh vực một lão đầukhoảng 50 tuổi, mà lên tiếng, kết quả chưa nói dứt lời đã bị mấy tên ácbá đánh té xuống đất. Ai ngờ hắn đứng dậy, như một thánh nhân, đối vớilũ ác bá này khuyên nhủ, tên ác bá giận dữ, đập cho hắn một trận. Đúnglúc Lưu Phong đi ngang qua, đánh tên ác bá chạy mất, người này mới cóthể thoát thân. Bất quá lúc đó Lưu Phong không để ý, thậm chí ngay tênhọ của hắn cũng không hỏi. Không nghĩ tới hôm nay lại gặp lại…

“Ha…ha…” Hoa phục công tử mỉm cười: “Lưu huynh cuối cùng cũng nhớ ra ta rồi”

“Hạnhngộ…hạnh ngộ!” Lưu Phong nghĩ, người này ngoại trừ một chút cổ hủ rathì cũng là người tốt. Chắp tay nói vài câu khách sáo vậy.


Lưuhuynh, tiểu đệ đã nhiều ngày khổ sở tìm huynh, không nghĩ tới cho đếnhôm nay mới gặp được… Ân người giúp đỡ lúc trước, tiểu đệ xin cúi đầucảm tạ” Nói xong hắn quay đầu, hướng về Lưu Phong cung kính bái một lễ.

LưuPhong cười nhẹ, tiến lên đưa tay ngăn hoa phục công tử nói: “Chút việcnhỏ, hà tất phải đại lễ như vậy, huynh đài thật là khách sáo. Được rồi,còn chưa thỉnh giáo đại danh của huynh đài?”
Hoa phục công tử vội nói: “Tại hạ họ Bạch, tính danh Thiên Hành, Lưu huynh, nếu không chê, có thể gọi ta một tiếng Thiên Hành”.

Tuycũng là một nam nhân, Lưu Phong cũng không muốn gọi thân mật như vậy,mỉm cười nói: “Thiên Hành, tức thay trời hành đạo? Chẳng trách huynhđài vẻ mặt đầy chánh khí như vậy”.

Nhắc lại chuyện nửa thángtrước, nghĩ lại bộ dạng chật vật, quẫn bách của mình lúc đó, bây giờcũng có chút xấu hổ. Tự trách mình có ít kinh nghiệm, vọng tưởng thánhnhân chi đạo có thể cảm hóa được ác bá, lại không nghĩ tới có thể bịngười ta hành hung, thật là văn hóa bại suy…

“Lưu huynh, sau sựviệc đó, mỗi lần nhớ đến, tiểu đệ lại cảm thấy thật xấu hổ” Thiên Hànhcảm khái thở dài một tiếng, lại nói “Lưu huynh, việc ngày đó tại hạ vẫncòn cảm kích, hôm nay hân hạnh gặp lại ân nhân, ta muốn mời ngươi điTúy Xuân lâu để đáp tạ, không biết Lưu huynh có đồng ý không?”

Lưu Phong nghĩ thầm hiện cũng không có việc gì, cười gật đầu nói: “dĩ nhiên là được”
ThiênHành thấy Lưu Phong đáp ứng, trong lòng không khỏi cao hứng, đi trướcdẫn đường. Một đường thẳng tiến, chẳng mấy chốc hai người đã đến mộtnơi đèn hoa rực rỡ…

Kỹ viện? Lưu Phong hơi kinh hãi, không nghĩđến nhìn Thiên Hành như văn nhân lại đến một nơi như thế này. Bất quáhắn nhanh chóng đổi ý niệm, nam nhân đến thanh lâu vốn là sự việc rấtbình thường, chẳng phải kiếp trước tại những quốc gia tân tiến thì kỹviện cũng đã chính thức được thừa nhận đó sao?


“Bạch huynh,nơi này có phải là sản nghiệp của Phượng viên? Trải qua lần chuyện XuânHạnh lần trước tại Phong Nguyệt lâu, Lưu Phong đối với thanh lâu cóchút sợ hãi, sợ lại một lần nữa rơi vào độc kế của Trương Mỹ Nhân.

BạchThiên Hành mặc dù không biết vì sao Lưu Phong hỏi vấn đề này, nhưng vẫngiải thích: “Túy Xuân lâu không phải là sản nghiệp của Phượng viên”


Click to Download


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Chuyên mục đã khoá Chủ đề này đã bị khoá, bạn không thể sửa những bài viết của mình hay trả lời bài viết thêm nữa.  [ 161 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8 ... 17  Trang kế tiếp


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB || Vietnamese language
phpBB SEO