Chào mừng bạn tới -‘๑’ Diễn đàn - Autinhyeu Community ‘๑’-. Click here để đăng ký
THÔNG BÁO CHUNG



Chuyên mục đã khoá Chủ đề này đã bị khoá, bạn không thể sửa những bài viết của mình hay trả lời bài viết thêm nữa.  [ 34 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4
Người gửi Nội dung
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 24-12-2008, 02:14 pm 

Long Huyệt


Chương 29: Dạ Đàm



"Thiền sư, ta xin lỗi không thể trị hết vết thương cho người đựơc” Mặc dù Long Dực đã đạt tới cảnh giới trung cấp linh lực, nhưng dù sao linh lực cũng còn hạn chế, nếu có thể đạt tới cảnh giới cao nhất thì linh lực có thể tự sinh ra không ngừng bổ sung cho cái đã mất. Vì muốn mau chóng chữa thương cho Từ Tâm, Long Dực đã vận xuất toàn lực, nên giờ đây tiêu hao tất cả linh lực trong cơ thể.

"Đa tạ thí chủ. Lão tăng tình trạng giờ đã ổn rồi, có thể tự mình điều tức. Long thí chủ, làm phiền thí chủ nhiều, thật ngại quá." Từ Tâm trong lòng đối Long Dực rất là cảm kích, chờ Long Dực buông tay ra khỏi lưng mình thì bắt đầu vận khởi phật gia vô thượng tâm pháp Bàn Nhược Tâm Kinh tự mình điều tức.

Đạt tới cảnh giới trung cấp linh lực, thì điều lợi lớn nhất chính là khi linh lực tiêu hao thì tốc độ khôi phục sẽ nhanh hơn. Không quá nửa canh giờ sau, linh lực của Long Dực đã hoàn toàn hồi phục như lúc đầu, còn Từ Tâm cũng đã dùng Bàn Nhược Tâm Kinh tâm pháp vận hành khôi phục lại đựơc một chút sức lực.

Hai người sau khi đìều tức xong thì cùng bứơc đến ngồi tại bàn dùng trà do Trí Thông đã chuẩn bị.

Từ Tâm nói " Ơn cứu mang của Long thí chủ, lão tăng cảm kích vô cùng. Long thí chủ có thể cho lão tăng biết sư phụ là ai không?”

Khi Long Dực sử dụng linh lực trị thương cho Từ Tâm thì lão đã phát hiện ra hơi thở của Long Dực rất khác biệt với giới võ giả, chân khí lại không giống nhau. Chân khí của Long Dực hùng hậu, phiêu hốt ẩn hàm chính khí, lão kiến thức có thể nói là uyên bác, nhưng suy đi nghĩ lại vẫn không nghĩ ra môn phái nào có nội công tâm pháp giống như vậy cả.

"Ta…ta đây chỉ học theo quyển sách của tổ tiên truyền lại mà thôi" Long Dực cười cười nói.

"Nói vậy, tổ tiên của Long thí chủ chắc phải là kỳ nhân dị sĩ a. A di đà phật, vô sư tự thông, tu vi hóa cảnh, Long thí chủ thật một khoáng thế kỳ tài đương thời”

"Thiền sư, người cũng rất lợi hại, nhất là chưởng pháp, một chưởng đánh ra thì chưởng ảnh đầy trời, không thể phân biệt. Chưởng pháp thần kỳ đó có tên là gì vậy?"

"Đó là tuyệt học của bổn tự có tên là Thiên Phật Chưởng." Từ Tâm cười nói: "Chưởng pháp này thâm ảo tuyệt diệu, uy lực cường đại, có câu 'Nhất Chưởng Thiên Phật Xuất, Kinh Thiên Khấp Quỷ Thần', nếu phối hợp với Bàn Nhược Tâm Kinh tâm pháp và tu luyện tới chí cao cảnh giới thì lúc đó sử dụng Thiên Phật Chưởng có thể nói là không gì không phá nổi. Chỉ tiếc lão tăng ngu dốt, hao phí hơn 50 năm thời gian chỉ mới tu luyện Bàn Nhược Tâm Kinh tới tầng thứ tư mà thôi. Thật xấu hổ, xấu hổ!"

"Tầng thứ tư? Vậy Bàn Nhược Tâm Kinh tổng cộng có mấy tầng tất cả?" Long Dực hứng thú hỏi thêm.

"Bàn Nhược Tâm Kinh tổng cộng có bảy tằng, chỉ tiếc cả ngàn năm nay, ngoại trừ tổ sư sáng tạo ra Bàn Nhược Tâm Kinh thì không có 1 ngừơi nào có thể đột phá đến tầng thứ sáu cả.”

"Nói vậy, việc tu luyện Bàn Nhược Tâm Kinh chắc chắn là rất khó khăn"

Lúc này đây trời đã về khuya nhưng vừa rồi trải qua một tràng chém giết, chúng tăng Từ Bi Tự vẫn chưa ngủ đựơc, tâm lý còn cảnh giác không thôi.

Không lâu sau, có hai trưởng lão bước vào phòng thăm hỏi thương thế của Tử Tâm thiền sư.

Thấy Từ Tâm cùng Long Dực đang nói chuyện với nhau, tinh thần thoải mái, hai vị trửơng lão mang theo nỗi kinh hãi cùng với sự nghi hoặc đi ra ngoài, đem tin tức của phương trượng nói cho chúng tăng biết, nhất thời cả tự vui mừng, hợp lại tụng kinh, chúc phúc cho phương trượng.

Qua cuộc nói chuyện, Long Dực biết được Từ Bi Tự có 2 tuyệt học là Bàn Nhược Tâm Kinh và Thiên Phật Chưởng, và từ Long Dực, Từ Tâm cũng biết được hắn tu luyện nội khí chính là linh lực, ngoài ra còn có Ngũ Thần Thông, Tứ Dị Thuật, thật là một kỳ công cổ quái.

"Sư phụ, ngừơi thương thế còn chưa khỏi hẳn, phải nghỉ ngơi nhiều. Nếu múôn nói hãy đợi mai hẵng tiếp. Bây giờ sư phụ nên nghỉ ngơi sớm đi" Trí Thông quan tâm tới thương thế của, ở bên nhắc nhở.

"Không cần, không cần, ta cùng với Long thí chủ còn có nhiều lời muốn nói. Trí Thông, nếu ngươi mệt hãy đi nghỉ trứơc đi, thuận tiện báo cho các sư huynh đệ hãy đi nghỉ ngơi luôn. Thanh Y môn hôm nay đã tổn thất rồi, trong thời gian ngắn sẽ không trở lại đâu”

"Sư phụ, ngừơi không nghỉ ngơi , con …… con cũng không.” Trí Thông nhất quyết không chịu rời đi.

Long Dực cười nói: "Thiền sư, vị tiểu sư phụ này nói rất đúng, thương thế của ngừơi còn chưa hoàn toàn bình phục a, hãy đi nghỉ ngơi sớm. Thôi, ta không quấy rầy người nữa, hẹn gặp lại"

Từ tâm thấy Long Dực từ giã, vội hỏi: "Long thí chủ, thí chủ hiện giờ muốn đi đâu?"

"Ta ở tại một nhà trọ trong thành phố. Trời đã khuya, ta xin phép về trước, nếu ngày mai có thời gian, ta sẽ trở lại hỏi thăm thiền sư."

"Long thí chủ, nếu thí chủ không chê tệ tự đơn sơ, ta sẽ kêu Trí thông chuẩn bị một gian phòng cho thí chủ nghỉ ngơi, có được không? Ngày mai lão tăng còn có chút việc muốn cùng Long thí chủ thương lượng." Từ Tâm mặt toát ra vẻ thành khẩn nói.

"Được rồi, ta sẽ trọ lại đây đêm nay vậy" Long Dực gật đầu đáp ứng.

Sáng hôm sau, dùng xong bữa chay sáng, Từ Tâm dẫn Long Dực đi tới trước một toà tháp chín tầng trong tự.

"Long thí chủ, thí chủ có biết tối hôm qua Thanh Y môn hưng sư động chúng đến Từ Bi Tự làm gì không?" Từ Tâm đưa mắt nhìn lên đỉnh tháp nói.

"Ta hình như nghe bọn họ nói là muốn tìm một người tên là Vương Đông Thành, còn có Xích Huyết Linh Giới gì đó ……"

Từ Tâm than thở: "đúng vậy, chuyện này nói ra rất dài. Vương Đông Thành thí chủ vốn là một du hiệp, trong một cơ hội trùng hợp có đựoc Xích Huyết Linh Giới, sau đó người của Thanh Y môn phát hiện ra bảo vật trong tay y, liền ra tay cướp đoạt. Tuy nhiên Vương thí chủ biết một khi Xích huyết Linh Giới rơi vào tay bọn tà đạo Thanh y môn, sẽ gây ra một tràng sóng gió, vì vậy liều chết bảo hộ, cuối cùng thân mang trọng thương tới Từ Bi Tự này. lão tăng cũng nghe nói qua Thanh Y môn không phải là bang phái trong chánh đạo, cho nên đái lĩnh chúng tăng bức lui đệ tử Thanh Y môn, đáng tiếc là Vương thí chủ thương thế quá nặng, không lâu sau đó đã về cõi niết bàn."

Từ Tâm đối Vương Đông Thành rất kính nể, vừa nói xong lời cuối cùng, không khỏi thở dài.

Long Dực chợt nói "Ta biết rồi thiền sư, người của Thanh Y môn sau khi bị bức lui, không cam tâm, vì vậy tập hợp nhiều môn đồ đến đây đoạt bảo. Hắc hắc, cái tên gọi là Phí Lãnh phí nhiệt gì đó cũng coi như có một chút bản lĩnh!"

Từ Tâm nói "Phí Lãnh là đại đệ tử nhập thất của môn chủ Thanh Y môn, tu vi so với lão tăng chỉ kém hơn nửa trù mà thôi, tối qua nếu không nhờ Long thí chủ ra tay, chúng tăng của Từ Bi Tự có lẽ đã đi gặp phật tổ hết rồi”

"Bái kiến phật tổ hả? ha ha ……" Long Dực hiểu được, cười nói: " Các người nếu đã là đệ tử của phật môn thì tất sẽ được phật tổ phù hộ mà thôi, khi gặp nguy hiểm phật tổ sẽ thi triển pháp lực phù hộ cho các người."

Từ Tâm mỉm cười, chỉ vào toà tháp trước mặt nói " Tháp này có tên là 'Xá Lợi', là trọng địa của Từ Bi Tự, trong tháp có chứa xá lợi tử của các phuơng trượng nhiều đời, bình thường ngoại trừ lão tăng ra thì bất luận là ai cũng không được tùy ý tiến vào trong tháp. Long thí chủ, tới đây, vào tháp cùng ta."

"Nếu là phật môn trọng địa, ta không tiện vào đâu thiền sư"

"Không sao đâu, lão tăng hôm nay dẫn thí chủ đến đây là có chút chuyện cùng thí chủ bàn bạc. Long thí chủ, xin mời." Từ Tâm mở cửa tháp, đưa tay mời Long Dực.

Long Dực vốn nghĩ tháp này đựơc phong toả chắc không có ngừơi bên trong, nhưng bước vào một tầng rồi một tầng thì thấy ở mỗi tầng đều có hai lão tăng nhân khoảng 50, 60 tuổi ngồi đó, hai mắt khép hờ, giống như là mộc nhân vậy, không tầm thường chút nào”


Click to Download



Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 24-12-2008, 02:15 pm 
Chương 30: Xích Huyết Linh Giới



Long Dực cảm thấy rất kinh ngạc khi thấy các lão tăng này trên người đều phát ra đặc dị khí công, hơn nữa đều mạnh hơn Từ Tâm rất nhiều. Xem ra trong Từ Bi Tự, cao thủ chính thức là các lão tăng ẩn thế này.

Hỏi qua Từ Tâm thì mới biết, nguyên lai các lão tăng này là các võ tăng có địa vị cực cao trong tự, mỗi người đều có tu vi hóa cảnh. Trách nhiệm của họ là bảo vệ xá lợi tử trong tháp, trừ phi Từ Bi Tự gặp đại nạn như diệt tự chẳng hạn, nếu không họ sẽ không bước ra khỏi tháp nửa bước.

Tối hôm qua xảy ra kịch chiến, nếu Long Dực không xuất hiện thì nói không chừng Từ Tâm đã cho người đến thỉnh cầu các lão tăng xuất tháp hộ tự rồi.

Lên đến tầng thứ chín của tháp thì Long Dực thấy đây là tầng cất giữ xá lợi tử của cao tăng các đời, có bốn lão tăng tuổi gần thất tuần ngồi ở bốn phương vị canh giữ.

Long Dực thấy bốn lão tăng hình dáng trang nghiêm tự nhiên sinh ra lòng sùng kính, bước tới trước vái bọn họ vài cái.

Từ Tâm ở bên mỉm cười khoát tay, ý bảo Long Dực không cần khách khí.

"Long thí chủ, xin mời đến xem cái này" Từ Tâm bước tới một cái bàn rồi mở cái hộp trên đó lấy ra một vật đưa cho Long Dực xem, sắc mặt ngưng trọng nói "Đây là vật mà Vương Đông Thành thí chủ liều chết bảo vệ, Xích Huyết Linh Giới."

Long Dực đưa mắt nhìn thì thấy Xích Huyết Linh Giới (XHLG) so với giới chỉ (nhẫn) hiện tại đang bán trên thị trường có điểm bất đồng. Không biết XHLG này dùng vật liệu gì để làm ra, chỉ thấy nó toàn thân đen sì, không hề sáng bóng, trên mặt có khảm một tinh thể hình elip màu đỏ sậm nhỏ như hạt đậu.

"Bảo vật này có tác dụng như thế nào vậy thiền sư?” Long Dực hỏi.

Long Dực thật sự không nghĩ ra tại sao Thanh Y môn lại phải lao sư động chúng vì cái giới chỉ trông quá tầm thường này.

Từ Tâm nói "Nghe Vương thí chủ nói lại, chiếc linh giới này đối với các cao thủ sử dụng dị năng có lợi ích rất lớn, có thể vì vậy mà Thanh Y môn muốn cướp hay chăng?"

Long Dực gật đầu nói "bảo vật tuy tốt, nhưng bọn chúng lại gây ra thảm cảnh vì nó như vậy, thật không đáng a. Có câu 'Thất Phu Vô Tội, Hoài Bích Kỳ Tội'

Từ Tâm thở dài, ánh mắt nhìn Long Dực, nói "không dám dối gạt Long thí chủ, lão tăng hôm nay dẫn thí chủ đến đây là muốn mang XHLG này tặng cho thí chủ, hoàn thành uỷ thác của Vương thí chủ trước lúc lâm chung"

Long Dực "Ah" một tiếng, cuống quít khoát tay, cười khổ nói " Thiền sư, người đang đùa hay sao. Người không thấy rằng trên thân mang bảo vật sẽ gặp hoạ đó”

Từ Tâm nói "thiên hạ bảo vật, có đức có duyên mới có khả năng đạt được. Lão tăng thấy Long thí chủ hiệp cốt nhân tâm, là người lương thiện, XHLG này giao cho thí chủ rất thích hợp. Vương thí chủ dưới cửu tuyền biết đựơc cũng sẽ rất vui a. Lão tăng hy vọng Long thí chủ nhận bảo vật này, chúc cho thí chủ mau chóng tu luyện thành vô thượng thần công, phát dương chính đạo, cứu tế thương sanh ……"

Long Dực nghe Từ Tâm nói vậy thì cũng bắt đầu hiểu đựơc ý tứ, bất đắc dĩ nói "Ai, thiền sư , ngưới nói ta vĩ đại như vậy, ta thực sự không dám nhận. Nếu hôm nay ta không chịu nhận bảo vật thì chẳng phải bất cận nhân tình sao? Được rồi, trứơc hết ta sẽ giữ nó, bất quá ……"

XHLG nếu được giữ tại Từ Bi Tự thì khi có tin đồn truyền ra ngoài, Từ Bi Tự sẽ không có một ngày yên bình. Từ Tâm nghe Long Dực chịu nhận XHLG như trút được gánh nặng, liền hỏi: "bất quá cái gì? Xin mời Long thí chủ thuyết giáo."

"Trước tiên phải nói rõ ràng, nếu sau này vạn nhất XHLG bị cướp đi thì thiền sư không đựơc trách ta" Long Dực vẻ mặt khổ não nói.

"Bị cướp?" Từ Tâm cười nói: "Long thí chủ là người thế tục, ở ngoài giống như người bình thường, vô danh vô tánh, có đeo XHLG cũng sẽ không khiến cho người khác chú ý đâu, hẳn là sẽ không có chuyện cướp đoạt xảy ra. Hơn nữa, chưa nói Long thí chủ trên người mang thần thông dị thuật, bảo vệ XHLG khả năng có thừa, cho dù có người muốn cướp đoạt, hắn có khả năng đắc thủ sao?"

Long Dực nói "Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Ta sẽ cố hết sức bảo vệ, không để bảo vật rơi vào tay kẻ xấu là đựơc"

"Như vậy lão tăng an tâm." Từ Tâm cảm thấy vui vẻ, nói "điều duy nhất lão tăng lo lắng là Thanh Y môn môn chủ Thanh Y Thần Tôn, hắn nếu tự mình xuât thủ đoạt bảo, thì sẽ không dễ đối phó đâu."

Long Dực trong tâm nghĩ "Tự mình xuất thủ thì thế nào? Ta chẳng lẻ sợ hắn?" nhưng lại nói "Ta vào trường rồi sẽ không xuất đầu lộ diện, bọn chúng sẽ không dễ dàng tìm được đâu"

Từ Tâm gật đầu tiếp lời "Thí chủ học tại trường đại học bốn năm, trong bốn năm này bọn chúng nếu tìm không được thí chủ thì sẽ bỏ cuộc thôi"

Long Dực nói: "Được như vậy thì tốt quá"

Từ Tâm đột nhiên lại nói "lão tăng tối qua đã cân nhắc kỹ càng, quyết định đem tuyệt học của bổn tự là Bàn Nhược Tâm Kinh cùng Thiên Phật Chưởng truyền thụ cho Long thí chủ. Không biết Long thí chủ có nguyện ý học không?"

"Truyền thụ?"

"Đúng vậy, Long thí chủ là một kỳ tài, chắc trong thời gian ngắn sẽ có thể thông hiểu đựơc hai môn tuyệt học này. Sau này chỉ cần chuyên cần tu luyện, tất sẽ có thể phát dương quang đại hai tuyệt học này. Hắc hắc, lão tăng lúc đầu cũng không có ý này, nhưng vì muốn Long thí chủ nâng cao bản lãnh hơn để có thể nắm chắc trong việc bảo vệ XHLG thôi." (lão này phải gọi Tư Tâm mới đúng)

Trong tháp, bốn lão tăng bảo vệ xá lợi tử vốn đang nhập định, nhưng sau khi nghe Từ Tâm nói xong liền có chút cử động.

Bàn Nhược Tâm Kinh và Thiên Phật Chưởng là hai tuyệt học trấn tự, chỉ có phương trựơng mới có tư cách tu luyện thôi, hôm nay Từ Tâm lại đi truyền thụ cho một ngoại nhân thế tục, có thể nói là sự kiện động thiên kể từ khi thành lập tự tới nay.

"Vậy thì xin đa tạ thiền sư!" Long Dực vốn trước đó đã ái mộ Thiên Phật Chưởng, nghe đựơc điều này không khỏi cảm thấy hoan hỉ.

"Long thí chủ, trước hết thí chủ hãy đeo XHLG vào đi vì khi đeo nó rất có lợi đấy, sau đó ngồi xuống đây nghe lão tăng đọc tâm pháp của Bàn Nhược Tâm Kinh và khẩu quyết của Thiên Phật Chưởng" Từ Tâm không để ý đến bốn lão tăng, bước tới chính giữa tầng tháp khoanh chân ngồi xuống.

Long Dực nghe thế liền đeo XHLG vào ngón út của bàn tay trái. Nói ra thật kỳ quái, XHLG mặc dù hình dáng tầm thường nhưng khi Long Dực đeo vào thì từ giới chỉ phát xuất ra 1 luồng khí, thông qua ngón út phát tán ra tòan thân, làm cho tinh thần Long Dực nhất thời chấn động.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 24-12-2008, 02:16 pm 
Chương 31: Bàn Nhược tâm kinh



Sau khi ngồi xuống chuẩn bị truyền thụ cho Long Dực thì một lão tăng ngồi ở phía trái bỗng nhiên lên tiếng :”A di đà phật, võ học Từ bi tự của chúng ta tuy nhiều và phức tạp nhưng chỉ có Bàn Nhược Tâm Kinh và Thiên Phật Chưởng là bất thế tuyệt học, trăm ngàn năm qua, ngoại trừ trụ trì phương trượng ra, các võ tăng khác đều không phép luyện tập hai loại tuyệt học này. Hôm nay ngươi lại ở chỗ này truyền thụ công phu, có phải là làm khó chúng ta. Hãy đợi chúng ta rời khỏi đây rồi hãy truyền”

Từ Tâm nói:” Sư thúc đừng lo lắng, kỳ thật hôm nay Từ Tâm ở đây truyền công là cũng muốn cho các vị cùng nghiên cứu tuyệt học của bổn tự chúng ta”
Lão tăng ngồi ở phía bên phải lại lên tiếng ”Chủ trì phương trượng làm như vậy nhất định phải có nguyên nhân?”

Từ Tâm trầm giọng nói: “Từ Tâm quan sát thiên tượng mấy ngày gần đây thì thấy tinh nguyệt tuy hữu quang nhưng ảm đạm, lại có vân vụ màu đen bao quanh. Loại thiên tượng này tuy không hiểu rõ lắm nhưng theo ý tứ thì có thể hiểu được đôi chút đó là thời gian yên bình tại nhân gian sắp tiêu mất, ma môn, tà đạo lộng hành, đối với bá tánh bất lợi, do đó người chánh đạo cũng sẽ bị kéo vào cuộc chiến, gây nên trận chiến chính tà chưa từng có.

Thiên tượng? điều này có khả năng chuẩn xác sao?Long Dực nghe Từ Tâm nói đến đây trong lòng có chút phân vân.

Lại nghe Từ Tâm nói tiếp:” Một khi chánh tà lưỡng phái phát sinh xung đột, thì Từ Bi Tự chúng ta không thể nào tránh khỏi liên luỵ, và chúng ta cũng không nhẫn tâm đứng nhìn, do đó Từ Tâm hy vọng bốn vị sư thúc nhân cơ hội này tìm hiểu vô thượng thần công của bổn tự, sau này có thể bảo vệ sự bình an của tự chúng ta.”

“A di đà phật, thiện tai thiện tai,tà ma loạn thế, thương sinh thụ khổ, chúng ta quyết không thể bàng quan, vậy xin mời trụ trì truyền công.” Bốn vị lão tăng nói xong mắt mở ra, tám đạo tinh quang bạo xạ, nhất thời bên trong tháp nội khí ba động dữ dội làm cho tháp rung lên từng hồi.

Long Dực từ khi tu luyện linh lực đến nay mới cảm nhận được dặc dị khí công cường đại như thế bèn sợ hãi than thầm, đối với bốn lão tăng càng thêm phần sùng kính.

Long Dực đến bên Từ Tâm khoanh chân ngồi xuống, các lão tăng cũng theo tư thế này, lần lượt ngồi cạnh Từ Tâm.

Từ Tâm bào trì tư thế trang nghiêm, bắt đầu đem tâm pháp của Bàn Nhược Tâm Tinh và Thiên Phật chưởng chậm rãi truyền thụ.

Khi truyền dến tâm pháp của Thiên Phật Chưởng, Từ Tâm ngồi đó vung song chưởng đánh ra thật mạnh. Long Dực cùng bốn vị lão tăng đều tập trung tinh thần quan sát không dám phân tâm.

Sau khi thụ giáo hai loại tuyệt học xong. Bỗn lão tăng cùng Long Dực nhắm mắt tiềm tâm lĩnh ngộ thâm ảo của hai loại tuyệt học này.

Từ Tâm cảm thấy ngạc nhiên vì tâm pháp của Bàn Nhược Tâm Kinh có rất nhiều ngôn ngữ liên quan đến phật pháp, khô khan khó hiểu, chính mình năm đó khi bắt đầu học nhiều lần phải nhờ sư phụ giảng giải những chỗ không thông, còn Long Dực chỉ là người trần tục, một ngày học phật học cũng không có mà xem hắn nhắm mặt nhập định dường như đã thông hiểu rồi.

“A di đà phật, có lẽ Long thí chủ có duyên với cửa Phật.” Mặc dù trong lòng có nhiều nghi vấn nhưng Từ Tâm cũng không dám làm phiền, rồi vận với Bàn Nhước Tâm Kinh tự mình tu luyện.

Ngũ tăng nhất tục tại Xá Lợi Tháp ngồi suốt một ngày một đêm.

Sang ngày thứ ba thì Từ Tâm cũng với bốn vị lão tăng trước sau thu công, chỉ có một mình Long Dực vẫn ngồi yên không nhúc nhích.

"Bốn vị sư thúc thế nào rồi?" Từ Tâm hỏi.

“Bàn Nhược Tâm Kinh ta đã luyện đến tầng thứ ba, tin rằng trong vòng ba tháng có thể luyện đến tàng thứ tư, lúc đó Thiên Phật Chưởng có thể có thể đánh ra bảy tám chưởng ảnh.” Một trong ba vị lão tăng trả lời. Kỳ thật, tình huống của ba vị lão tăng còn lại tương tự như vậy.

Từ Tâm vui vẻ nói: “Bốn vị sư thúc quả nhiên công tham tạo hóa, mới có một ngày một đêm đã có tiến bộ kinh người, Từ Tâm không thể nào bì kịp.”
Bàn Nhược Tâm kinh tổng cộng có bảy tầng, muốn luyện được tầng đầu tiên tối thiểu cũng phải hao phí mất ba năm thời gian mà bốn vị lão tăng bằng chân khí hùng hậu và năng lực lĩnh ngộ của mình chỉ trong một thời gian ngắn ngủi đã đạt đến tầng thứ ba (mấy lão già biến thái quá đi)

Từ Tâm nói xong liền tự nghiệm lại mình rồi lắc đầu. Cũng đúng thôi vì ông ta ngày đêm không tiếc công sức nghiên cứu hai loại tuyệt học mà chỉ mới đạt đựơc tầng thứ tư của Bàn Nhược Tâm Kinh và Thiên Phật Chưởng phát ra mới đạt mức mười kim sắc chưởng ảnh.

“Xin hỏi trụ trì, nếu miễn cưỡng tu luyện Bàn Nhược Tâm Kinh thì có thể bị tẩu hỏa nhập ma hay không?” Một trong bốn vị lão tăng nhìn Long Dực sắc mặt biến ảo, trên mặt chảy ra lớp lớp mồ hôi như thế không khỏi lo lắng cho hắn.

“Trước kia Long thí chủ tu luyện một môn võ công gọi là linh lực, nội khí so với Bàn Nhược Tâm Kinh còn mạnh hơn một bậc, với tu vi của hắn ta nghĩ không có việc gì xảy ta đâu.” Từ Tâm mặc dù miệng nói cứng nhưng trong lòng cũng có chút lo lắng.
Trong lúc này, sắc mặt Long Dực dần dần hồi phục lại như bình thường, đồng thời quanh thân người bao phủ một tầng khí vụ màu vàng nhạt

“Ah, khí tráo (lồng khí)……” Từ Tâm thất thanh kêu lên: “Đây là Bàn Nhược Tâm Kinh tầng thứ sáu, vì đạt tới mới có thể xuất hiện khí tráo như vầy, chẳng lẽ Long thí chú đã đạt tới cảnh giới này rồi sao” (đúng là sóng sau đè sóng trước).

Bốn vị cao tăng ở bên nghe Từ Tâm nói đều chấn kinh.

Bàn Nhược Tâm Kinh tu luyện đến tầng thứ năm thì không phát sinh hiện tượng gì kỳ lạ, nhưng khi đạt tới tầng thứ sáu thì bên ngoài cơ thể sẽ có một tầng khí vụ màu vàng bao quanh, đạt tới cảnh giới cao nhất là tầng thứ bảy thì kim sắc khí vụ ngưng kết thành pha lê khí tráo (lồng khí pha lê) bao bọc quanh thân. Bàn Nhược Tâm Kinh tu luyện đến tầng thứ bảy thì gọi là kim cương bất hoại thân.

“Hô,…” Long Dực từ trong vô ngã cảnh giới khôi phục trang thái bình thường, từ từ mở mắt.
“Các vị đại sư làm sao vậy?” Long Dực thấy Từ Tâm cùng bốn vị lão tăng nhìn mình như si ngốc mà chẳng biết xảy ra sự tình gì liền hỏi.

“Long…..long thí chủ” Từ tâm cảm thấy yết hầu nghẹn lại, sau đó hỏi: “Bây giờ ngươi cảm thấy như thế nào?”

“Như thế nào hả?” Long Dực gật gật đầu rồi trả lời “Cảm giác rất thoải mái. Thiền sư, người truyền thụ Thiên Phật chưởng ta lĩnh ngộ rồi, không có gì khó lắm, nhưng Bàn Nhược Tâm Kinh thì ta có cố thế nào cũng không thể đạt tới tầng cuối cùng, xem ra sau này phải cố hơn nữa mới được”

Long Dực nói lời này cũng không có chú ý tới năm lão tăng đã cứng lưỡi lại, ngưng một chút rồi nói tiếp: “ Còn có điều này nữa, khi ta tu luyện Bàn Nhược Tâm Kinh rồi thì trong cơ thể đồng thời sinh ra hai cỗ khí lưu, chúng nó xung đột một trận rồi sau đó mới chịu dung hợp lại, làm ta sợ quá, tưởng rằng mình tu luyện không đúng phương pháp .Thiền sư, thiền sư….”

Long Dực gọi vài tiếng thì Từ Tâm lúc này mới “Ah” lên một tiếng, phảng phất như mới tỉnh mộng ”Long thí chủ nếu đã luyện Bàn Nhược Tâm Kinh đến tầng thứ sáu, vậy thì Thiên Phật Chưởng chắc đã hoàn toàn lĩnh hội rồi”

“Đúng vậy.”

“Ha ha ha… “ Từ Tâm cười lớn một tràng dài, tiếng cười làm cho Long Dực có cảm giác khó hiểu.

“Ông ta bị sao vậy? Từ lúc ta tỉnh lại, hình như tinh thần có vè không bình thường” Long Dực thầm nghĩ.

Từ Tâm sau khi cười, ánh mắt chăm chú nhìn vào Long Dực rồi nói: “ Long thí chủ, thí chủ thực sự là thiên hạ kỳ tài, tư chất và ngộ tính đều vượt xa khả năng tưởng tượng của lão tăng.”

“Thiên hạ kỳ tài? Thiền sư, người đừng nói vậy chứ, ta không dám nhận đâu”

“Chỉ trong một thời gian ngắn thí chủ đã luyện Bàn Nhược Tâm Kinh đến tầng thứ sáu, hơn nữa còn có thể lĩnh ngộ hoàn toàn Thiên Phật Chưởng, không phải là thiên hạ kỳ tài thì là gì? Từ Tâm ánh mắt lóe ra quang mang dị thường nhưng hưng phấn, lui về phía sau vài bước nói: “ Long thí chủ, thí chủ sử dụng Bàn Nhược Tâm Kinh tầng thứ tư kết hợp với Thiên Phật Chưởng tấn công lão tăng thử xem sao”
“Được, xin thiền sư lưu ý” Long Dực cũng muốn biết Thiên Phật Chưởng của mình đã đạt đến cảnh giới nào.

Nói xong, Long Dực Lập tức vận Bàn Nhược Tâm Kinh đề tụ chân khí, sau đó đánh ra một chưởng, nhất thời kim sắc chưởng ảnh như cuồng phong quét ngang, mãnh liệt hướng về phía Từ Tâm
Từ Tâm sắc mặt ngưng trọng, không dám chậm trễ giơ chưởng lên nghênh đón.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 24-12-2008, 02:16 pm 
Chương 32: Phân Đầu Thanh Niên (Thanh niên tóc chẻ ngôi)



Từ Tâm vận Bàn Nhược Tâm Kinh đến tầng thứ tư, mà Long Dực chỉ sử dụng bốn phần công lực, theo lẽ thường mà nói, song chưởng chạm nhau sẽ không phân cao thấp được. Nào ngờ sau khi mười kim sắc chưởng ảnh gặp nhau giữa không trung, phát ra cả mười tiếng sấm trầm trầm thì thân thể Từ Tâm lại bị chấn bay.

Một tiếng “Ba” vang lên, thân thể Từ Tâm phá vỡ cửa sổ bằng gỗ của Xá Lợi tháp, văng ra ngoài rớt xuống.

Biến cố này xuất hiện thật ngoài ý liệu của mọi người, bốn lão tăng trong tháp khi định thần lại, liền muốn phi thân đến cứu thì Từ Tâm đã rớt đến tầng thứ ba của Xá Lợi tháp. Trong chớp mắt chắc hẳn thân thể hắn sẽ rớt xuống bản đá xanh cứng rắn trước mặt tháp.

“Thiền sư!” cùng với tiếng thét kinh hãi, thân hình Long Dực hóa thành một làn hư ảnh mờ mờ bắn qua cửa sổ bị vỡ.

Long Dực bay xuống với tốc độ nhanh hơn gấp vài lần so với Từ Tâm, khi đến tầng thứ hai thì đã bắt kịp, đưa tay nắm lấy lão tăng, rồi lại nhanh chóng thi triển Ngự không thuật dừng ngay lại giữa không trung, giảm được hơn một nửa lực rơi xuống, thế rồi từ từ hạ xuống đất vững vàng.

“Chủ trì phương trượng, người sao thế?” Bốn lão tăng trước sau từ tầng tháp thứ chín phi thân nhảy xuống, nhanh chóng tiến đến xem xét tình hình của Từ Tâm.

“Không sao! Chỉ có nội phủ bị chấn động nhẹ thôi, điều tức giây lát sẽ khôi phục.” Từ Tâm vừa dứt lời thì thấy khí huyết trong cơ thể dâng lên, nếu không dùng chân khí mạnh mẽ đè nén thì thiếu chút nữa đã phun ra một bụm máu tươi.

“Long thí chủ!” một lão danh tăng gầy ốm trừng mắt giận dữ nhìn Long Dực, “Chủ trì và ngươi đã có giao ước trước chỉ xuất chưởng chỉ dùng tầng thứ tư của Bàn Nhược Tâm Kinh thôi, ngươi … ngươi sao lại ngầm gia tăng chân khí vậy?”

“Không hề!” Long Dực hoảng sợ lắc đầu, “ta cũng chỉ sử dụng tầng thứ tư thôi”

Từ Tâm sợ bọn họ nói qua nói lại sẽ sinh ra bất hòa, vội vàng khoát tay ngăn lại. Lão điều tức một lát, thở ra một hơi dài, rồi cười nói:”Long thí chủ, một chưởng vừa rồi của thí chủ thiếu chút nữa đã lấy đi tính mạng lão tăng rồi!”

“Thiền sư, xin người tin rằng ta vừa rồi đích xác không có …” Long Dực nói vội.

“Ha ha… thí chủ không cần phải nói, chuyện thế nào lão tăng đều hiểu rõ.” Từ Tâm cười nói:”Từ lúc thấy thí chủ vừa mới đánh ra một chưởng hoá thành mười tám chưởng ảnh, tương đương với số chưởng ảnh của ta, vì thế lão tăng biết thí chủ đích xác đã đề tụ chân khí Bàn Nhược Tâm Kinh đến tầng thứ tư.”

“Nếu đều là tầng thứ tư, chủ trì sao lại không thể chịu nổi chưởng lực công kích của hắn vậy?” Một lão tăng ngạc nhiên hỏi.

“Theo như ta suy đoán, Long thí chủ này đã dung hợp chân khí củaBàn Nhược tâm kinh với linh lực tự thân tu luyện, hai luồng nội khí hợp nhất lại, hỗ trợ qua lại cho nên uy lực tăng lên nhiều lần.” Từ Tâm trầm ngâm nói.

Long Dực cũng có cảm giác giống vậy, mở miệng nói: ”Đúng thế, tại hạ vừa mới xuất chưởng thì phát hiện hai luồng khí lưu trong cơ thể đồng thời vận chuyển.”

Từ Tâm cười hân hoan nói :”Long thí chủ lúc này thân đã hoài nhiều loại dị thuật tuyệt học, thực lực to lớn, không dám nói là vô địch thiên hạ nhưng cũng khó gặp được đối thủ rồi. Ây dà, lão tăng không dám cầu xin, chỉ mong Long thí chủ có thể sử dụng thần công để cứu nhân độ thế, làm nhiều việc tốt.”

“A, lời này của thiền sư ta sẽ ghi tạc cẩn thận trong lòng, vĩnh viễn không dám quên đi.” Long Dực gật mạnh đầu.

Ngày nhập học càng lúc càng đến gần, mặc dù Từ Tâm và mọi tăng chúng toàn lực giữ lại, nhưng Long Dực lại không dám chậm trễ. Một ngày nọ, giữa trưa, sau khi dùng bữa tiệc cám ơn, liền từ biệt tăng chúng, rời khỏi Quan Âm sơn, quay về quán trọ tại Thành phố Tây An.

Sau khi thanh toán tiền phòng, lấy lại hành lý , Long Dực đến thẳng bến xe, đáp chuyến xe khách đường dài đi từ Thành phố Tây An đến thẳng Bắc Kinh.

Ngồi kề bên Long Dực là một người thanh niên tóc chẻ ba bảy, vẻ mặt tuấn tú nhưng côn đồ, tuổi cỡ Long Dực, trên mình hắn mang đồ hiệu màu kem giá trị không nhỏ, da giày bóng loáng, điều kiện gia đình nhất định không tồi.

Xe khách rời bến không lâu, thanh niên này dường như cảm thấy buồn chán, co hai chân lên, mắt hơi nhắm lại, bắt đầu ngâm nga một ca khúc đang lưu hành.

Giọng hắn mặc dù trong và trầm, nhưng ca đến gần nửa bài, âm điệu bỗng cao lên như hát opera, khách trong xe bởi không chịu nổi “tiếng ồn” của hắn, ai nấy đều nhức đầu đến cau mày.

“Đại huynh này, ta cầu xin ngươi đừng hát thêm nữa, ngươi nhìn hai đứa nhỏ của ta sợ đến phát khóc …” Một đại tẩu vừa dỗ dành đứa trẻ ôm trong lòng vừa cầu khẩn.

“Hừ, không biết thưởng thức chút nào, không hiểu nghệ thuật chút nào!” tên thanh niên tóc chẻ đang phấn chấn ca hát đến cao trào lại bị người cắt ngang, không khỏi cảm thấy mất hứng, liếc đại tẩu một cái, quay đầu nhìn ra ngoài xe.

Long Dực hiểu các tên thanh niên như vậy đa phần là sống trong vòng tay êm ái, con nhà giàu chưa từng phải tranh đấu với đời, trong lòng coi loại này không đáng đồng xu, nhích người xa ra một chút, giữ khoảng cách với hắn.

“Hây, huynh đài, đến Bắc Kinh làm gì vậy?” Xe chạy được khoảng mười phút, tên thanh niên tóc chẻ tự nhiên chủ động lên tiếng kết giao với Long Dực.

“Đi học”

“Trường nào vậy?”

“Đại Học Quang Long”

“Vậy à? Trùng hợp thật, ta cũng học ở đại học Quang Long đây. Xin hỏi huynh đệ học năm nào? Thuộc hệ nào vậy? Ngành nào?”

“Năm nhất, hệ kinh tế, ngành quản lý xí nghiệp.”

Long Dực thuận miệng trả lời, bất ngờ nhớ đến Nguyệt Nhã Nhu, người thiếu nữ với khuôn mặt thanh lệ thoát tục, xinh đẹp tuyệt trần, nụ cười khiến người phơi phới lòng xuân. Tất cả khiến Long Dực muốn đến trường thật sớm.

“Ồ, thật là “thiên lý hữu duyên nhất tuyến khiên”, thật không ngờ chúng ta lại học cùng một ngành, ha ha ha…” Tên thanh nhiên tóc chẻ vẻ mặt vui mừng đưa tay hướng về Long Dực tự giới thiệu: “Ta là Tiễn Như Vũ, nhà tại Thành Phố Tây An, còn huynh?”

“Long Dực, đến từ Trùng Khánh. Huynh thật tốt, rất mừng được biết huynh, sau này xin giúp đỡ nhiều!” Có dịp gặp được tân sinh viên cùng hệ cùng ngành, Long Dực cũng cảm thấy rất cao hứng, những chuyện vốn khó chịu với Tiễn Như Vũ cũng mất đi.

“Nếu như chúng ta được xếp vào cùng một lớp, từ nay về sau sẽ là đồng học rồi, giúp đỡ lẫn nhau là đương nhiên, không cần phải nói. Hắc … Hắc … Tốt nhất là được phân vào cùng phòng ngủ, bốn năm sau này đệ sẽ lo lắng cho huynh.” Tiễn Như Vũ vươn vai cùng với nhịp đập “bá bá” hưởng ứng từ trong lòng ngực, đầy chánh khí hiên ngang nói.

“Vậy phải đa tạ rồi”. Long Dực hơi cười nói.

“Không dấu gì huynh, ta tuy nhà ở tại Tây An, nhưng cơ sở kinh doanh của ông già đệ lại có mặt trên toàn quốc, tại Bắc Kinh cũng có khá nhiều cơ sở. Ông già đệ khi tuổi còn trẻ có qua lại giang hồ khoảng vài chục năm, kết giao với nhân vật giang hồ hai đạo hắc bạch nhiều vô số kể, chỉ cần nhấc tay hô một tiếng, sẽ có ngàn vạn tiểu đệ bán mạng làm việc cho ông! Thế nào, ngẩng cao đầu chứ!” Tiễn Như Vũ nước bọt tung tóe, dương dương đắc ý.

“À, đúng là ngẩng cao đầu! Ông già huynh thật là lợi hại!” Long Dực ra vẻ kinh sợ, rồi hỏi tiếp: “Tiễn Như Vũ, gia đình huynh có cơ sở kinh doanh nhiều như vậy, chắc hẳn phải có nhiều tiền, sao huynh lại đi học bằng loại xe này vậy?”


Click to Download


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn ketractang cho bài viết này:
ngaothienqb (01-02-2010, 06:30 pm)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Chuyên mục đã khoá Chủ đề này đã bị khoá, bạn không thể sửa những bài viết của mình hay trả lời bài viết thêm nữa.  [ 34 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4


Related topics
 Chủ đề   Người gửi   Trả lời   Xem   Bài viết mới nhất 
Không có bài viết mới. BÀN LONG CHI GIỚI (Q_3 Chương 2)

[ Chuyển đến trangChuyển đến trang: 1 ... 6, 7, 8 ]

ketractang

70

1760

24-10-2008, 10:34 am

ketractang Xem bài viết mới nhất vừa gửi

 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB || Vietnamese language
phpBB SEO