Chào mừng bạn tới -‘๑’ Diễn đàn - Autinhyeu Community ‘๑’-. Click here để đăng ký
THÔNG BÁO CHUNG



Chuyên mục đã khoá Chủ đề này đã bị khoá, bạn không thể sửa những bài viết của mình hay trả lời bài viết thêm nữa.  [ 34 bài viết ]  Chuyển đến trang 1, 2, 3, 4  Trang kế tiếp
Người gửi Nội dung
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 24-12-2008, 01:55 pm 

Long Huyệt


Chương Mở Đầu



“Tiểu Long à, quyển cổ thư này là do tổ tiên chúng ta nhiều đời truyền lại, đến giờ cũng đã trải qua hàng trăm năm rổi. Hôm nay ta truyền lại cho con, con phải bảo quản cho tốt”

“Long Huyệt Bảo Điển”? Ah “hoa đáo âm , dương long huyệt , tiện năng túng hoành thiên hạ”? Phụ thân à, câu này có nghĩa gì vậy?
“ Đóng lại ngay, không đựơc đọc! Thậm chí cả đời của con cũng không được đọc”

:Tại sao không được đọc?” Sách không dùng để đọc thì để làm gì? Hừ, Không được phép đọc, vậy truyền từ đời này sang đời khác để làm gì nhỉ?

“Ai, ta cũng không biết nữa, đó là di huấn của tổ tiên. Ngày đó, gia gia con truyền cổ thư này lại cho ta cũng đã nói với ta rằng: nếu như không tuân theo di huấn của tổ tiên thì sẽ tự huỷ diệt chính mình. Ta nghe lời của gia gia con, đem gói nó lại cất đi, nội dung một chữ cũng chưa từng xem qua.

“Tự huỷ cuộc đời”? Quyển sách này ghê ghớm thế sao?

“Nghe gia gia con nói, quyển sách này là do tổ tiên của chúng ta, vốn là một kỳ tài phong thuỷ sư soạn ra, là một quyển kỳ thư. Một số hậu nhân cũng đã tò mò đọc nó, rồi học tập nội dung ghi trong đó, kết cục đã bị chết một cách thảm khốc, do đó hãy nghiêm túc tuân theo di huấn của tổ tiên. Tiểu Long, lời của ta nói, con có hiểu không?

“ Con hiểu rồi, con sẽ không xem…”


Click to Download



Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn ketractang cho bài viết này:
ngaothienqb (01-02-2010, 05:43 pm)
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 24-12-2008, 01:56 pm 
Chương 1: Xuất thủ


Một chiếc xe hơi bị tai nạn do lạc tay lái.

Nhậm Yên Nhiên lẩm nhẩm vài tiếng, vẻ mặt phiền não từ trên xe bước xuống.

Hôm nay nàng đến tham dự buổi tiệc sinh nhật của một người bạn, cùng đám bạn ngỗ ngáo quậy đến 9h đêm. Vì muốn nghỉ ngơi nên đã về sớm, nào ngờ giữa đường bị lạc tay lái.

Đây là chiếc xe hơi thể thao đời mới hiệu Ferrari, giá hiện tại gần 5 triệu tệ. Nàng mới mua nó khoảng nửa năm thôi, bây giờ lại bị hỏng, thử hỏi làm sao mà chịu được a.

Nhậm Yên Nhiên liền lấy điện thoại ra để gọi về nhà, trong lúc đó có hai thanh niên đầu hói cua đi đến.

“Người đẹp, xe bị hư à?” Có cần tụi anh giúp đỡ không?” Một trong hai thanh niên quan tâm đến trước Nhậm yên nhiên hỏi

Người thanh niên còn lại tựa vào chiếc xe, cặp mắt giống như tên trộm đảo quanh không biết nhìn gì ở bên trong xe.

“Không cần”, Nhậm yên nhiên liếc nhìn người thanh niên trước mặt rồi quay số điện thoại về nhà.

“A lô, phụ thân à, con là tiểu Nhiên đây. Xe của con hư rồi, ba mau cho người đến giúp con, con đang ở….” Nàng nói còn chưa hết câu thì bất ngờ một bàn tay to lớn chồm tới chụp lấy điện thoại của cô.

Đồng thời lúc đó, người thanh niên khác đã chồm vào xe nàng hết nửa thân người, đang cầm ví tiền của nàng.

Nhậm yên nhiên lặng người đi, một lúc sau mới hồi thần lại thì hai thanh niên đã chạy xa đựơc mười mấy mét rồi.

Ví tiền có hơn 2000 NDT, ngoài ta còn có thẻ ngân hàng nhưng Nhậm yên nhiên không quan tâm. Điều nàng lo lắng là điện thoại đã bị cướp, xung quanh lại không có điện thoại công cộng thì làm sao có thể liên lạc với người nhà bây giờ?

Cũng có nhà dân cách đây khoảng 20 dặm nhưng cô tự nghĩ làm sao có thể đi bộ đến đó được.

“Có cướp, có cướp” Nhậm yên nhiên hô to tuy nhiên tiếng của cô dường như bị âm thanh của xe trên đường át đi.

Tại mặt phía bắc của con đường có một quảng trường nhỏ dành cho người bộ hành nghỉ chân, lúc này có một thanh niên mười sáu, mười bảy tuổi đang nằm tại đó.

Hắn dường như đang ngủ rất say, nhưng khi Nhậm yên nhiên kêu to thì giọng của nàng rót vào tai hắn rất rõ ràng. Hắn lập tức bật dậy, nhìn thấy tràng cảnh đang xảy ra, liền lập tức đuổi theo hai tên cướp.

Tốc độ chạy của hắn tựa như gió cuốn, nhanh chóng chặn trước mặt 2 tên cướp.

“Muốn chết hả?”

Thấy có người chặn đường, 2 tên cướp lập tức móc chuỷ thủ ra, hung hăng thét.

Thanh chuỷ thủ dài ba tấc, dưới ánh đèn đường lộ ra hàn quang sắc lạnh, thật sự là sắc bén.

“Giúp tôi với! Chúng cướp ví tiền và điện thoại của tôi” Nhậm yên nhiên thấy có người chặn 2 tên cướp, từ xa hét lớn.

“Hai vị đại ca, tiền tài là dựa vào sức lao động của mình mà kiếm, tại sao lại cướp của người khác. Trả lại đây, ta giúp các ngươi hòan lại chủ nhân của nó.” Người thiếu niên chặn trước 2 tên cướp nói.

“Con mẹ nó”, tên cướp điện thoại lúc nãy vừa chửi vừa cầm chuỷ thu xông về phía người thiếu niên.

Tuy nhiên, không làm cho thiếu niên sợ hãi. Thanh chuỷ thủ vừa chạm vào y phục người thanh niên đã bị gãy đôi. Dường như y phục của thiếu niên này làm bằng kim loại hay sao ấy.

Tên cướp giật mình, nhưng sau đó dùng tay đấm về phía mặt của thiếu niên.

Tên cướp này có luyện qua vài năm quyền anh, nên quyền đầu có lực đạo rất mạnh, thiết nghĩ nếu dụng toàn lực xuất một quyền và trúng thì mặt người thiếu niên không biết trở thành gì a.

Nhưng đáng tiếc, quyền đầu của tên cướp không trúng được đối phương mà phản ngược lại tự đấm vào ngực mình, trông như một thiết chuỳ trăm cân đập vào đá tảng, làm hắn bay ra xa khoảng hai trượng rơi luôn vào bụi cỏ ven đường.

Tất cả chỉ xảy ra trong chớp mắt, lại quá quỷ dị khiến cho tên cướp còn lại chết lặng. Ở đằng xa, Nhậm yên nhiên nhìn thấy, vẻ mặt cũng trở nên khiếp sợ, không biết suy nghĩ cái gì.

“Ngươi xông vào đánh ta, nhưng ta lại không thể chạm vào các ngươi được, dù chỉ một ngón tay.” Thiếu niên nhìn vào tên cướp đã bất tỉnh ven đường,ánh mắt dường như toát ra lời xin lỗi, sau đó tự lẩm nhẩm ”Ah, “Tụ Nguyên THuật”, ta luyện đã được hơn một năm rồi nhưng lại không thể tuỳ tâm sở dục khống chế nó a!”

Tên cướp còn lại giờ này mới hồi thần một chút, liền lấy cái ví tiền và điện thoại cướp được quăng xuống đường, sau đó nhắm hướng đông bỏ chạy. Chạy được một khoảng, hắn quay đầu lại nói “tiểu tử, ngươi giỏi lắm. Chờ đó, huynh đệ Quang đầu bang (bang hội để tóc hói cua) sẽ kiếm ngươi đó.”

Thiếu niên dường như không để ý tới những lời đó, đưa tay lượm lại ví tiền và điện thoại, sau đó đến trước mặt Nhậm Yên Nhiên.

“Cảm ơn anh” Nhậm Yên Nhiên nhận lại ví tiền và điện thoại, mỉm cười nói.

Dưới ánh sáng của đèn đường, Nhậm Yên Nhiên nhìn thiếu niên trước mặt đánh giá. Hắn đầu tóc bù xù, y phục loàng xoàng, mũi cao, hai mắt sáng như sao, cơ thể đối xứng, cao ráo. Nếu như được tắm rửa và thay quần áo, sẽ rất anh tuấn tiêu sái a.

“Không cần khách sáo”, thiếu niên cười nói, lộ ra hàm răng trắng bóng, nói xong quay đầu trở lại quãng trường.

Thiếu niên này xuất thân từ một làng nhỏ ở sâu trong núi, đến thành phố để mưu sinh, không thân không thích tại thành phố. Vì không muốn tốn tiền thuê khách sạn, hắn đã chọn quãng trường làm nơi nghỉ chân.


Mặc dù màn trời chiếu đất nhưng có hoa cỏ lại có sao trời, cảm giác thật không tệ a. (có ai thử chưa…)

“Nè anh, chờ tôi với” Nhậm yên nhiên lấy trong ví ra hai trăm tệ , chạy đến dúi vào tay thiếu niên nói “cám ơn anh đã giúp đỡ, đây là lòng biết ơn của tôi”

“Tôi không cần” thiếu niên lắc đầu nói.

Nhậm yên nhiên yên lặng nhìn thiếu niên trở lại quãng trường, rồi nằm lại chỗ cũ, trong lòng nghĩ” cho tiền ngươi không lầy? Có thể là đồ ngốc hoặc cũng có thể là làm bộ ra vẻ?? Hừ, không lấy thì thôi.

Trở lại ngồi trong xe, Nhậm yên nhiên lấy điện thoại gọi cho phụ mẫu nàng lần nữa.

Tập đoàn Phong Vân có tổng bộ nằm tại thành phố này. Tập đoàn có hàng trăm chi nhánh trên toàn thế giới, hoạt động kinh doanh trên hầu hết các lĩnh vực thương mại.

Trong đại tập đoàn này, Nhậm thị gia tộc sở hữu 80% cổ phần, là cổ đông lớn nhất. Nhậm Đạo Viễn, thân là gia trưởng của gia tộc, đồng thời kiêm luôn chức vụ Chủ tịch hội đồng quản trị và Tỗng giám đốc tập đoàn. Tài sản cá nhân của ông ta khổng lồ, đã đạt mức nghìn tỷ.

Biệt thự của Nhậm Đạo Viển có tên là “Phong Vân Lục Hiệu”, toạ lạc tại phía đông thành phố. Về diện tích cũng như mức độ hào hoa thì đứng thứ hai không ai dám đứng nhất. Nhậm Đạo Viển cư trú tại đây.

“Nếu không có thiếu niên đó giúp con thì con không biết phải làm thế nào nữa”

Sau khi về đến nhà, Nhậm Yên Nhiên ngồi kể lại chuyện đã xảy ra cho phụ mẫu của cô, Nhậm Đạo Viển và Triệu mạn lệ.

“Con gái yêu, mau lại đây cho mẫu thân xem có bị gì không” Triệu Mạn Lệ rất yêu thương cô con gái bé bỏng này, sau khi nghe thuật lại câu chuyện liền khẩn trương xem xét.

“Mẫu thân à, không có gì đâu. Xem nè, con gái của mẹ hoàn toàn khoẻ mạnh đây”. Nhậm yên nhiên ôm lấy cổ mẹ cô, nhõng nhẽo nói.

“Tiểu Nhiên à, con nói hai thanh niên cướp điện thoại và ví tiền của con là người của Quang đầu bang phải không? Quang đầu bang tại thành phố không phải dễ chọc vào đâu.” Nhậm đạo viễn vừa nhâm nhi tách trà xong, đặt tách trà xuống hồng mộc trà kỷ nói.

“Bọn cướp thực sự nói vậy mà. Sau khi chúng đánh không lại thiếu niên đó thì đã bỏ chạy, sau đó nói huynh đệ Quang đầu bang sẽ tìm ngươi”

“Hưm, nói vậy thực sự là Quang đầu bang rồi.” Nhậm Đạo Viễn mắt toả hàn quang, quyền đầu đấm mạnh xuống hồng mộc trà kỷ làm cho nước trà văng tung tóe. “hừ, Quang đầu bang…Quang đầu bang… giỏi cho bọn này, dám đụng tới con gái yêu quí của ta”

Quang đầu bang là hắc bang hội có thực lực tại thành phố này. Là thành viên phải mặc trang phục của bang hội. Họ làm tất cả các việc phạm pháp, nhỏ thì trộm cướp, còn lại là mua bán ma tuý và vũ khí, không việc nào không làm.

Tuy nhiên, quang đầu bang có khả năng thành lập được bang phái trong bối cảnh nhiều bang phái hắc đạo tranh nhau, thì dĩ nhiên phải có thực lực hùng mạnh. Đó là nhờ vào bang chủ cùng mấy vị đường chủ có thân thủ bất phàm.

Về thực lực nói chung thì Quang đầu bang không phải là đối thủ của Nhậm Đạo Viễn thuộc Phong Vân tập đoàn, tuy nhiên họ cùng phong vân tập đoàn một ngoài sáng, một trong tối. Nếu xảy ra tranh chấp thì sẽ gây ra nhiều tổn thất. Tuy nhiên, con gái bảo bối bị người khi phụ, Nhậm Đạo viễn làm sao mà bỏ qua cho được.

“Phụ thân, Quang đầu bang là tổ chức như thế nào vậy ?” Nhậm yên nhiên không biết gì, liền tò mò hỏi.

“Thôi đừng hỏi nữa, trở về phòng ngủ đi. Mạn Lệ à, em cũng đi nghỉ sớm đi. Anh còn một số vấn đề phải giải quyết” Nhậm đạo viễn dựa vào sofa, nhắm mắt lại.

Triệu mạn lệ mỉm cười đứng dậy cùng với người hầu trở về phòng.

“Đã có lệnh rời đi, ai dám không nghe?” Nhậm yên nhiêm bíết tính của cha mình, rất nghiêm túc. Lẫm nhẫm mấy câu rồi cùng mẫu thân cô trở về phòng.

“Tiểu nhiên à, Dư quản gia sau khi đón con về, thiêu niên đó vẫn còn nằm tại quản trường phải không?” Nhậm đạo viễn đột nhiên hỏi.

“Dạ, vẫn còn. Con đoán hắn nhất định đến từ làng quê nghèo khó, lo lắng tiền không đủ nên không thuê khách sạn mà nằm ngủ tại đó, không tốn tiền mà lại mát mẻ nữa.” Nhậm yên nhiên mỉm cười nói.

Nhậm đạo viễn sắc mắc có chút nóng giận nói: “cười cái gì? Con không phải cũng đến từ làng quê sao? Hừm, ta nòi cho con biết, hai tổ chức đặc biết thuộc phong vân tập đòan là Phong vân và Phong hổ, phân nửa các thành viên chủ chốt đến từ làng quê đó. Còn nữa, bình thường ta dạy con cái gì? Làm người phải trọng tình trọng nghĩa, tri ân tất báo. Người ta có lòng tốt giúp con, sao con lại…?

“Ba à, ba không biết đâu, hắn có vấn đề đó. Con biếu cho hắn 200 tệ, hắn không nhận cũng không nhìn rồi bỏ đi.”

“200. Ít vậy mà con cũng gọi là tạ ơn sao?.”

“Vậy con phải làm thế nào? Nếu vậy thì phụ thân cho người mang tiền đến biếu hắn là xong. Chuyện này đâu quan trọng gì đâu.”

“Được rồi, đựơc rồi, con đi ngủ đi” Nhậm đạo viễn phất tay bảo con gái, chỉ còn lại mình ông ngồi tại sofa tiếp tục uống trà.

“Chuỷ thủ không làm hắn bị thương? Tên cướp bị văng ra xa hai trượng?” Nhiệm đạo viễn nghĩ lại lời kể của con gái, thình lình mắt sáng lên., “Nói vậy, hiếu niên này không phải là cao nhân thâm tàng bất lộ sao?”

Trầm tư một chốc, Nhậm đạo viển gọi Dư quản gia đến dặn dò.

“Dư quản gia, hiện tại là thời khắc mở rộng phát triển, tập đoàn cần có nhiều nhận tài. Không biết ông dùng phương pháp gì, nhưng đừng để lộ, nhất định phải có được thiếu niên đó. Ông hiểu ý ta không?

“ Dạ, hiểu rồi, thưa chủ tịch. Ý của chủ tịch là nếu thiêu niên đó hiện giờ không có gì, chỉ như một tờ giấy trắng thì phải thu về cho Phong vân tập đoàn sử dụng. Nếu như ngược lại, hắn nói là giúp tiểu thư lấy lại ví tiền và điện thoại không thật tâm thì hắn sẽ có mưu đồ gì đó, cần phải…”

“ Tốt lắm, ông đi chuẩn bị đi. Còn nữa, ta hy vọng trong hai ngày phải có được tin tức của thiếu niên này”

“Dạ, thưa chủ tịch”.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 24-12-2008, 01:56 pm 
Chương 2: Thi viện



Long Dực thường nằm mộng và thường thấy ác mộng, nhưng lần này lại mơ thấy mỹ mộng.

Hắn mơ thấy mình phát đại tài, mua được xe mới bóng loáng, lái xe cùng với một cặp ngân phiếu trở về cố hương, người người trong thôn ngưỡng mộ vây quanh hắn. Thẩm thúc của hắn trước đây đối hắn không tốt thì giờ đây như những con thỏ ngoan ngoãn ngồi trước mặt hắn, nói toàn những lời tốt đẹp, hướng tới hắn nói lời xin lỗi, xin hắn bỏ qua những lỗi lầm trong quá khứ.

Tuy nhiên, hảo mộng bất trường. Một trận âm thanh không biết từ đâu vang lên làm hắn tỉnh giấc.

Lúc này đầu óc hắn vẫn còn đang mông lung, chỉ thấy hoa cỏ trong quảng trường cùng hai thanh niên đang vây đánh một lão giả.

Lão giả đầu tóc bù xù, quần áo rách nát, đang sợ hãi nhìn hai người thanh niên.

“Hai vị đại ca, xảy ra chuyện gì vậy. Vị lão bá này đắc tội gì với các vị? Mặc dù không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng Long Dực không do dự vội vàng đi tới hỏi.

Hai thanh niên dừng tay lại. Một thanh niên nhìn Long Dực nổi nóng quát “ Chuyện gì hả? Con mẹ nó, thật tức chết mà. Lão ăn mày chết tiệt này thừa lúc ta không chú ý ăn cắp bánh mì của ta. Ta chỉ nói hắn một câu, hắn liền một mực chối phăng. Nói đi, hắn có đáng đánh không?”

Sau khi nói xong, liền phun ra một bãi nước vào lão giả.

“Tiểu huynh đệ, cứu ta với. Ta không có ăn cắp a!” Lão giả ngồi dưới đất, ánh mắt tội nghiệp nhìn Long Dực.

“Ông ta già cả rồi, lại tội nghiệp nữa, xin hai vị đại ca đừng đánh ông ta nữa.” Long Dực thay mặt xin dùm lão giả.

“Ngươi nói đúng, thế nhưng bánh mì của ta trị giá đến mấy mươi tệ đó. Tên tiểu tử ngươi muốn quản chuyện này hả, vậy thì bồi thường cho ta là xong.”

“Vậy… cái này bao nhiều tiền?” Long Dực đưa tay chạm vào ngân khố cạn kiệt của hắn, hắn biết túi của hắn chỉ còn lại khoảng 80 tệ thôi.

Đây là số tiền hắn dành dụm nhiều tháng qua để làm lộ phí lên thành phố mưu sinh. Trong tình cảnh hiện tại, hắn chỉ mong đừng rút sạch hết tiền của hắn thôi.

“30 tệ. Giá này chỉ là lấy lại vốn thôi”

“30 thì 30, đây” Nhìn thấy lão giả như vậy, Long Dực cắn răng đưa tiền cho người thanh niên.

Đưa mắt nhìn hai thanh niên lấy tiền rồi bỏ đi, lão giả an tâm thở một hơi. Lão giả tựa hồ rất đói, nhặt bánh mì lên cắn một miếng lớn, quên cả việc nói cảm ơn Long Dực.

“Lão bá à, ăn từ từ thôi, cẫn thận kẻo mắc nghẹn a. Còn nữa, nhớ nói lời tốt đẹp khi đi xin đồ ăn, đừng ăn cắp nữa.” Nhìn thấy lão giả ăn như lang hổ, Long Dực mỉm cười, sau đó xoay người đi.

“Tiểu huynh đệ, hôm nay không có cậu cứu, mạng ta đã xong rồi. Tiểu huynh đệ thất tốt bụng” Lão giả sau khi ăn xong, xoa xoa cái bụng thoả mãn nói.

“Ah, không có gì đâu” Long Dực đau khổ cười nói.

Lão giả nhìn vào túi tiền của Long Dực, vẻ mặt khổ sở nói “ Ai, người ta ăn cơm, ta cũng ăn cơm, thế nhưng lại không được ăn đàng hoàng, thật là…. Tiêu huynh đệ, cậu là người tốt, giúp người thì giúp cho trót, cho ta một ít tìền nữa đi. Cậu còn trẻ, thiếu gì cơ hội kiếm tiền. Trông ta như thế này, làm sao còn có thể mưu sinh đây? Không sớm thì muộn, ta cũng phơi thây giữa đường mà thôi”

“Ah, điêu này…” Long Dực do dự, rồi thở dài, cậu chỉ còn lại 50 tệ mà thôi, sau đó cười nói “Lão bá, ta chỉ còn lại bấy nhiêu thôi. Ai, như lão nói, ta còn có nhiều cơ hội kiếm được tiền. Nhưng sau vài ngày không kiếm đựơc thì so ra ta và lão bá cũng là cùng cảnh ngộ rồi.”

“Cậu còn gia đình mà. Tại sao không trở về?”

“Phụ mẫu của ta đã mất rồi, làm gì còn gia đình để mà về nữa?”

“Còn người thân, họ hàng của cậu đâu, sao không tìm họ?”

“Người thân?” vừa nhắc đến ánh mắt Long Dực lộ ra sự phẫn hận “Thúc thẩm của ta, sau khi ba mẹ chết, ta đến ở cùng với họ, Họ đối với ta còn thua người dưng nữa, thử hỏi làm sao mà ta chịu được. Ah, ta không tin rời khỏi họ, ta sống không được”

“Đừng nói vậy, thân thích tái thân, cũng là phụ mẫu ah. Đúng rồi, nhà cậu ở đâu?”

“Long gia thôn”

“Long gia thôn? Cậu nói cụ thể đuợc không?”

Long Dực cười nói “ Ha ha.. lão bá không phải nghĩ là đến nhà ta xin vài bữa cơm chứ? Nói cho lão bá biết, Long gia thôn cách đây hai trăm dặm đường, xung quanh toàn là núi. Mọi người trong thôn, đều nghèo khổ giống như ta đây, không biết lão bá muốn xin gì ở đó vậy”

“Ha ha..” lão giả cười tới nỗi ho sặc sụa, nói” nơi nghèo như vậy không đi, không đi a”

“ Ta phải đi rồi, lão bá.” Long Dực đứng lên vẫy tay từ biệt lão giả, nhắm hướng thành phố đi tới.

Lão giả nhìn hình bóng của Long Dực từ từ xa khuất, ánh mắt lộ ra vẻ tán thưởng “ không tệ a, tiểu tử nhân phẩm rất tốt, có thể làm hài lòng chủ tịch”

Nghỉ chân tại một quán ăn, Long Dực vừa ăn vừa phóng ánh mắt vào thành phố xa hoa.

Từ trong quán ăn có thể nhìn được hai bên đường treo nhiều bảng quảng cáo việc làm. Long Dực nhìn qua một bảng, trong lòng cảm thấy thất vọng và chán nản.

Quảng cáo tuyển dụng với các điều kiện nếu không là học vấn bằng cấp cao thì cũng là chuyên môn giỏi, hai điều này thật không phù hợp với Long Dực a.

“Đợi khi có tiền rồi, ta sẽ đi học. Hoàn tất phổ thông, sẽ tới đại học” Long Dực tự thề với lòng.

Học đại học, đây không những là tâm nguyện của phụ mẫu Long Dực, mà còn tâm nguyện duy nhất của hắn. Sau khi phụ mẫu của Long Dực qua đời, hắn cũng bỏ học luôn, giấc mộng tan như mây khói.

Công phu bất phụ hữu nhân tâm. (cố gắng sẽ được trời thương...)

Cuối cùng, tại một quán ăn nhỏ, lão bản sau khi nghe qua bài giới thiệu của Long Dực cùng với hoàn cảnh của hắn, nhìn hắn thành thật và đáng tin cậy nên đã thuê hắn làm nhân viên quét dọn.

Đây là một công việc bình thường, nhưng đây là công việc đầu tiên của Long Dực. Làm công việc này đựơc bao ăn ở, lương một tháng đựơc 300tệ, Long Dực cũng cảm thấy hài lòng.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 24-12-2008, 01:57 pm 
Chương 3: Tiểu Diệp bị xâm phạm



Hai ngày sau, tại biệt thự Phong Vân Lục Hiệu.

“Chủ tịch, đã điều tra xong. Thiếu niên đó tên là Long Dực, là người thuộc khu vực trung sơn, năm nay 16 tuổi, phụ mẫu chết vào hai năm trứơc, sau đó sống với thúc thẩm. Vì bất hoà mà rời khỏi đó, hiện tại làm công việc quét dọn tại Đào gia diện quán ở phía bắc thành phố. Chủ tịch, ta thấy Long Dực phẩm tính rất tốt, hắn giúp đỡ tiểu thư hoàn toàn là tự nguyện, không hề có ý đồ gì cả.”

“Còn gì nữa không, có tra xuất ra hắn đã từng học qua võ công không? Hoặc là có dị năng đặc biệt gì không?”

“Không có…” Hắn sau khi bỏ học, lúc thì giúp thúc thẩm trông em, lúc thì làm việc nhà, không có gì đặc biệt. Chủ tịch, Long Dực chỉ là một thiếu niên 16 tuổi, quá trẻ, ta nghĩ hắn không có dị năng gì đặc biệt đâu. Hay là… để tôi cho người thử hắn?”

“Không đựơc. Dư quản gia, đã làm khổ ông trong 2 ngày qua, hãy nghỉ ngơi cho tốt đi. Công việc tiếp theo ta sẽ sắp xếp.”

“Dạ, Chủ tịch”

Mấy ngày này là ngày nghỉ thuộc tuần lễ vàng, vì vậy Đào gia dịện quán phải bận rộn đón tiếp một lượng lớn khách đến đây. Lão bản còn bận rộn suốt ngày, nói chi nhân viên, với Long Dực thì không có một chút thời gian nào nghỉ ngơi nữa.

Hôm nay là thứ bảy, trời đã về chiều. Mặc dù trời sắp đổ mưa nhưng vẫn nhiều khách đến quán gọi thức ăn.

Với lượng lớn khách hàng, mọi người làm việc cật lực. Diện quán lão bản hiện đang đứng tại bàn số 8 tiếp hai vị nam khách chu đáo, tự thân rót rượu cho khách.

Lão bản đúng là người có con mắt làm ăn. Hắn nhớ rõ hai vị nam khách này lần đầu tiên tới quán là 4 ngày trước và hiện đã tới đây liên tiếp cho đến hôm nay. Lão bản tiếp đãi khách hàng tốt như thế, thử hỏi muốn cho quán không đông khách cũng không đựơc a.

Bỗng có bốn năm quang đầu thanh niên (lại băng hói cua) bước vào quán, ngồi xuống bàn kêu lớn “ông chủ, mang bia đến, cho chút ít đồ nhấm luôn, anh em chúng ta hôm nay phải uống một bữa cho đã”.

Trong quán lúc này lượng khách rất đông, nghe đựơc tiếng gọi lớn của tên quang đầu thanh niên liền có thái độ khác thường, không ít khách khó chịu, lão bản thấy vậy đành mau mau đón tiếp để giảm bớt sự khó chịu của khách hàng.

“Có ngay, có ngay” lão bản thấy một số người không có thiện cảm, trong lòng cảm thấy không thoải mái, vội vã kêu cháu gái là tiểu Diệp mang ra mấy đĩa thịt bò, thịt gà cùng với vài món nguội đến cho bọn thanh niên.

Tiểu Diệp năm nay 14 tuổi, là cháu gái của lão bản, vì thành tích học tập không lý tưởng nên sau khi tốt nghiệp sơ trung bị cha mẹ mang đến đây, hy vọng làm việc kiếm được ít tiền.

Tiểu Diệp mang thức ăn đến cho bọn quang đầu thanh niên, sau đó xoay lưng quay đi thì bị một quang đầu thanh niên dùng tay chạm vào mông, hắn cuời nói “ hiện đang tuổi lớn, mông thật đàn tính a.”

“Đồ lưu manh” Tiểu Diệp cảm thấy bực mình chửi thầm, sắc mặt khó chịu quay đi.

Hai thanh niên ngồi tại bàn số 8 thấy được tình cảnh như vậy, ánh mắt lộ quang mang, một người liền đứng lên định bước tới bên bọn thanh niên quang đầu thì bị người kia kéo lại nói” Tiểu Lý, chúng là Quang đầu bang, đừng có sanh sự không cần thiết, mục đích của chúng ta là hắn”. Nói xong đảo ánh mắt về phía Long Dực đang làm việc.

Thanh niên quang đầu nghe xong khinh khỉnh hừ một tiếng, rồi cầm ly bia đang uống để xuống, vẻ mặt không hài lòng.

Hiện còn thiếu món canh cá cho bọn thanh niên, tiểu Diệp sợ lần nữa mang đến sẽ bị quấy rối nên đi loanh quanh chưa đặt xuống.

“Tiểu cô nương, đại ca của ta hỏi cô nương năm nay bao nhiêu tuổi, sao không lên tiếng vậy, trả lời mau?” Một tên thanh niên khác trong bọn đến bên tiểu Diệp trừng mắt hỏi.

Tiểu Diệp nhìn thấy ánh mắt hắn lộ hung quang, sợ hãi trả lới lắp bắp “ Mười… mười bốn”

“Mười bốn? Ha ha…như đã đoán. Đại ca, anh không phải là luôn thích những cô gái trưởng thành sao? Sao hôm nay lại quan tâm đến cô bé này vậy?”

“Mày thì biết gì!” Tên thanh niên được gọi là đại ca nói “ nếu như ta bảo bọc cô bé này hai hoặc ba năm thì sẽ có tư vị lắm đây”

Tiểu Diệp tay mang thức ăn chuẩn bị đặt xuống bàn thì tên quang đầu thanh niên dùng cặp mắt tà đạo của hắn nhìn vào ngực của cô, sau đó dâm đảng cười nói “tiểu cô nương, nàng như vậy mà là mười bốn tuổi sao, ta không tin. Nàng cho ta kiểm tra thử ngực của nàng, sau đó ta sẽ đoán được tuổi của nàng thôi” (hừ, làm như khám sức khỏe không bằng….)

“Á” Tiểu Diệp đột nhiên bị xâm phạm hét một tiếng, hai tay theo bản năng thu lại che chắn.

Tay cô đang cầm món canh cá, đột nhiên rút lại làm cho canh cá đổ vào tên thanh niên mặt sẹo đang ngồi làm hắn ướt hết.

Trông thấy cảnh này, đồng bọn của hắn cười lớn.

“Hừ” Tên thanh niên mặt sẹo đại nộ, đứng lên hung hăng chụp lấy tay tiểu Diệp nói “con quỷ nhỏ, mắt để đâu vậy hả, làm ướt hết quần của tao rồi, mau bồi thường đi”

Tiểu Diệp sợ hãi, run rẩy nói “ tôi.. tôi…”

Lão bản thấy tình thế không ổn, lập tức chạy đến nói “ vị đại ca này, xin bớt giận. Cháu gái của lão tuổi còn nhỏ, không biết chuyện. Đại ca là người lớn đừng chấp nhất trẻ nhỏ. Để tôi giúp đại ca lau chỗ bị ướt nha. Lần sau nếu có đến đây dùng bữa, lão sẽ miễn phí hết”

“Con mẹ nó, không được, hãy kêu nó giúp ta cởi quần ra và lau ngay tại đây. Khi xong, ta sẽ đi khỏi đây.” Tên thanh niên mặt sẹo tức giận nói.

“Cửu cửu (bác), hắn… hắn làm con đau tay quá. Tay con… ui.” tiểu Diệp bị tên thanh niên mặt sẹo dùng lực siết chặt tay làm cô đau buốt, nước mắt lăn xuống trên má, kêu lên.

Một số khách trong quán trông thấy bọn quang đầu thanh niên gây sự, không biết suy nghĩ gì, sau đó đặt tiền lên bàn rồi từ từ rời khỏi quán.

Hai nam khách ngồi tại bàn số 8 không có động tĩnh, vẫn bình thản vừa ăn uống vừa quan sát bọn quang đầu thanh niên.

“Đại ca à, hà tất phải làm khó trẻ nhỏ” Lão bản vẻ mặt cầu xin nói.

“Trẻ con??” tên thanh niên mặt sẹo đột nhiên cười nói “ ngực to như thế mà gọi là trẻ con à??”

Đột nhiên, tiểu Diệp thừa lúc tên mặt sẹo không đề phòng, dùng miệng cắn vào cánh tay của hắn làm cho hắn kêu “ai da” một tiếng thất thanh. Hắn đưa mắt nhìn chỗ bị cắn trên cánh tay đã in rõ 2 dấu răng, máu tươi đang chảy xuống.

“Dám cắn ta” tên mặt sẹo tức giận liền dùng tay còn lại tát vào mặt tiểu Diệp.

Cú tát quả là mạnh làm cho má tiểu Diệp lập tức sưng lên.

“Các ngươi là đồ lưu manh” Tiểu Diệp ôm mặt sưng húp khóc nói.

Tên thanh niên mặt sẹo quơ tay chụp lấy chai bia đã được khui trên bàn, đè tiểu Diệp xuống rồi đổ bia xuống đầu nàng, hung hăng chửi “mẹ kiếp, dám đụng tới lão gia à”

Lão bản tạm thời không biết làm sao, đứng chết trân tại chỗ, sắc mặt trắng bệch. Ông biết nếu đến cản lại sẽ làm cho đối phương thêm nộ khí, còn như dùng điện thoại báo cảnh sát thì có thể giải quyết tạm thời nhưng có thể bọn chúng sẽ trở lại trả thù thì tiệm của ông cũng kể như xong.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 24-12-2008, 01:59 pm 
Chương 4 : Phong đích lực lượng



Bia trên bàn nhanh chóng tiêu hết, chỉ còn lại chai không do tên mặt sẹo vừa uống vừa dùng bia đổ lên người tiểu Diệp.

Môt nam khách ngồi tại bàn số 8 không chịu nhẫn nại được nữa, liền chuyển thân đứng lên, quyền đầu nắm chặt, cơ hồ chuẩn bị xuất thủ.

Người khách trung niên ngồi chung bàn cũng không có ngăn cản nữa, trong mắt cũng nổi lên một tia phẫn nộ.

Ngay lúc đó, một cỗ sát khí không biết từ đâu đột nhiên ập tới. Người khách trung niên cảm giác được liền quay đầu lại nhìn, rồi vẫy tay bảo người thanh niên “ngồi xuống đi, chuyện này để hắn giải quyết”.

Người thanh niên hiện tâm lực đang dồn về bọn quang đầu thanh niên, nghe được người trung niên nói vậy lập tức di chuyển mục quang nhìn về phía người trung niên chỉ tay, thấy có một thiếu niên đằng đằng sát khí đang đi đến, lập tức quay về chỗ ngồi xem kịch.

Thiếu niên đó chính là Long Dực, sắc mặt đầy sát khí và lãnh khốc không phù hợp với tuổi tác của hắn, từng bước từng bước hướng tên mặt sẹo đi tới.

Trên thân thể của hắn phát xuất ra một cỗ sát khí kinh nhân, cỗ sát khí này dường như từ từ khuếch tán rộng ra cả quán, làm cho 2 người nam khách ngồi tại bàn số 8 bất đắc dĩ phải dùng tới dị năng lực lượng của họ trấn áp luồng sát khí kinh khủng này.

Đồng thời, bọn quang đầu thanh niên đang ngồi cũng cảm thấy có chuyện không ổn, liền xoay người lại nhìn về phía Long Dực đang đi đến, chỉ có tên mặt sẹo vẫn còn đứng tại đó uống bia và đổ bia, không thèm quan tâm.

Hắn vẫn như cũ, vừa uống bia vừa đổ xuống người tiểu Diệp, trong hắn dường như xuất hiện khoái cảm vì ngược đãi người khác nên có người đi đến bên hắn mà hắn không hề hay biết.

“Ah, là hắn” Một tên quang đầu thanh niên đột nhiên chỉ Long Dực la lên “đúng là hắn, tên tiểu tử đã đả thương lão bát của chúng ta”

Long Dực đã nhìn ra tên này, đó là một trong những tên đã cướp ví tiền và điện thoại hôm trước.

“Hừ, ngươi đám đả thương lão bát huynh đệ của chúng ta? Con mẹ nó, chết đi” tên mặt sẹo đưa mắt nhìn Long Dực, chửi 1 câu sau đó cầm vỏ chai bia nhắm đầu Long Dực đập xuống.

Ánh mắt Long Dực xuất hiện quang mang, hữu thủ liền động, phất một cái làm cho chai bia trên tay tên mặt sẹo phản lại đập vào mặt hắn làm hắn ngã xuống.

Hắn ngã xuống bên cạnh chân của tiểu Diệp, gương mặt đầy máu. Tiểu Diệp nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng như vậy, bất giác theo bản năng hét một tiếng.

Mấy tên còn lại nhìn thấy đồng bọn bị thương liền khởi phát hung tính, từng người cầm lấy ghế, nhắm hướng Long Dực chuẩn bị báo thù.

Ngay lúc đồng bọn cùng với Long Dực chuẩn bị khai chiến thì tên cướp điện thoại lúc trước chạy ra khỏi quán, móc điện thoại ra không biết gọi cho ai.

Long Dực là người có tính cách nội liễm “ngươi không phạm ta thì ta không phạm ngươi”, đây là nguyên tắc đối nhân xử thế của hắn, nhưng lân này hắn thực sự tức giận.

Không đề cập đến việc bọn chúng hí lộng vũ nhục cháu gái của lão bản, chỉ riêng việc nhỏ xảy ra trên đuờng thôi thì hắn cũng ra tay rồi.

Bọn quang đầu thanh niên với ghế trong tay từ bốn phương đánh tới, Long Dực nhất động bất động, trên mặt lộ ra vẻ cười quái dị.

Bên ngoài quán đột nhiên có một cơn gió lớn thổi đến, bụi bay đầy đường làm cho người bộ hành phải nhắm mắt lại. Cơn gió từ ngoài đổ vào quán, mang theo bụi cát từ ngoài cuốn vào.

Gió thổi tới dường như quấn lấy Long Dực, đồng thời bọn quang đầu cũng đã cầm ghế xông tới gần hơn, thậm chí đã chạm vào y phục của Long Dực.

Thân thể của Long Dực bắt đầu động nhanh như gió cuốn phản công, ngoại trừ hai nam khách ngồi tại bàn số 8 mập mờ thấy được thân ảnh cùng động tác của hắn, người ngoài cơ bản nhìn vào chỉ thấy 1 cơn gió mà thôi.

Theo động tác của Long Dực, gió trong quán dường như tập kết lại quanh thân hắn, mấy tên quang đầu chỉ cảm thấy như bị một cơn lốc cuốn vào nâng lên cao, sau đó bọn chúng lần lượt rớt xuống.

Gió vẫn thổi mạnh bên ngoài, nhưng bên trong quán lại yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng rên của mấy tên thanh niên bị sứt đầu mẻ trán mà thôi.

Lão bản cùng với cháu giá tiểu Diệp ngây ngốc nhìn vào Long Dực. Họ đang nghĩ rằng đây có phải là một thanh niên 16 tuổi không, sao mà lợi hại thế?

Người thanh niên cùng người trung niên ngồi tại bàn số 8 cũng ngây ngốc nhìn Long Dực, trong tâm chấn kinh không sao tả đựơc.

Bình thường thì không có gì, khi lâm trận thì sát khí xung thiên, có thể nói đây là phong phạm của một chân chánh cao thủ a.

“Hắn có thể khống chế gió, dùng lực lượng của gió để tấn công địch thủ? Cái này… cái này là dị thuật gì nhỉ?" Người trung niên lầm bầm nói.

“Lão Tiễn, tinh thần lực của ông có thể khống chế được cái gì?” Người thanh niên đưa mắt nhìn hỏi ‘có thể hắn cùng với ông là đồng dạng về đặc dị năng lực đó”

“Không đúng” người trung niên chầm chậm lắc đầu “tinh thần lực của ta chỉ có thể khống chế vật hữu hình, nhưng hắn lại có khống chế được gió vô ảnh vô tung, lại còn tập kết chúng lại quanh thân hình thành nên cổ uy lực toàn phong cường đại nữa. Có thể nói là hắn có thể khống chế năng lực nguyên tố của thiên địa”

“Khống chế vật hữu hình? Khống chế nguyên tố? Có gì khác nhau đâu”.

“Khác nhau quá lớn. Vật thật hữu hình là có thể nhìn thấy được, địch thủ có thể phòng bị, tuy nhiên khống chế nguyên tố như đã nói, giống như “phong” (gió) nguyên tố của hắn. Ví dụ hắn dùng phong nguyên tố ngưng kết thành quyền tấn công ngươi thì khi hắn tấn công ngươi có biết được không. Kết quả vô hình chung là ngươi sẽ bị phong quyền đó đả thương.”

“Ân, không thể phòng bị” Ngươi thanh niên dường như bị kích động, nhãn tình xuất hiện một tia hưng phấn, thầm nghĩ “ Nhìn chủ tịch quan tâm hắn như vậy, không tưởng hắn là một cao nhân thâm tàng bất lộ a. Hừm, nếu hắn có khả năng thực sự gia nhập vào Phong Hổ tổ chức, vậy thì còn nhiều thời gian để thỉnh giáo hắn.”

Tiếng thắng của xe hơi vang lên bên ngoài.

Từ bên trong quán nhìn ra thì thấy một chiếc xe hơi màu trắng vừa đến đậu trước cửa quán.

Cửa xe mở, một người trung niên mắt ưng, biểu tình âm vụ, trong tay cầm một cây gậy đen bước xuống, sau đó bảy tám thanh niên quang đầu cũng bước xuống xe theo hắn.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 24-12-2008, 02:00 pm 
Chương 5 : Cao thâm mạc trắc


Tên quang đầu thanh niên đã gọi điện thoại đang chờ trước cửa quán, nhìn thấy người trung niên từ trên xe bước xuống, mặt lộ vẻ cuồng hỉ, liền chạy đến bên cạnh nói ” Chu đường chủ, ngài đã đến. Mấy vị huynh đệ của chúng ta bị tên tiểu tử kia khi phụ rất thảm a, hiện đang nằm trong quán”

Bang quy của Quang đầu bang là đường chủ không cần phải để đầu giống như cấp dưới, nhưng Chu đường chủ này không thèm quan tâm đến bang quy, nhìn trên đầu hắn chỉ có lưa thưa mấy cọng tóc thôi.

Chu đường chủ lạnh lùng nói “Bọn bay năm người liên thủ thu thập một tên nhà quê cũng không đựơc? Thật là phế vật”

Tên gọi điện thoại vẻ mặt khổ nảo nói “Chu đường chủ, không phải bọn thuộc hạ là phế vật, mà là tên tiểu tử kia hắn thật sự rất lợi hại. Thuộc hạ thấy chỉ có Chu đường chủ ngài tự thân xuất thủ mới có khả năng chế phục hắn.”

Sắc mặt chu đường chủ hiện lên một tia lãnh tiếu, hướng mắt nhìn vào quán nói “đi, để bổn đường chủ xem tên tiểu tử kia có cái gì lợi hại”

“Dạ. Chu đường chủ xuất mã, tên tiểu tử thật có phúc a.” Tên thanh niên nói xong, nhanh chân bước vào quán, rồi hắn hung hăng nhìn Long Dực nói “hừ, tiểu tạp chủng, Chu đường chủ của chúng ta đã đến, ngài sẽ tận tâm chiếu cố ngươi. Ha ha, để xem ngươi còn oai phong được bao lâu”

Long Dực nhìn hắn, ánh mắt toả ra hàn quang nhiếp nhân làm cho hắn hoảng hồn thối lui lại vài bước.

Lão bản nhìn thấy tràng cảnh này, tâm cơ hốt hoảng, sắc mặt trắng bệch vội chạy đến bên Long Dực thở dài nói “ Long Dực à, ta xin cậu, cậu hãy mau đi đi. Chỗ của ta nhỏ như vậy không thể thu nhận được một nhân tài như cậu đâu. Đây là lương của cậu tháng này, ba …. Ah không … ta cho cậu 500 tệ luôn, xin hãy mau rời khỏi đây dùm.”

“Được, ta đi” Long Dực gật đầu nói.

Long Dực biết rằng hiện giờ bản thân đã có phiền toái, nếu như còn ở lại, quán của lão bản sẽ gặp phải nhiều tai ương.

“Ta ở tại đây làm việc được 7 ngày, tiền công tính ra được 70 đồng. Đây là chuyện của ta, ông không cần phải lo, an tâm.” Long Dực lấy 70 tệ từ trên tay lão bản bỏ vào túi.

Long Dực căn bản là không tính toán, chỉ vì thấy bọn chúng vũ nhục cháu gái của lão bản nên hắn phát hoả mà thôi.

Xoay người nhìn lại quán một lần nữa, Long Dực thở dài rồi cũng khởi thân bước đi.

Hai nam khách ngồi tại bàn số 8 cũng đứng dậy rời khỏi.

Vừa bước ra tới cửa quán, Long Dực liền gặp được Chu đường chủ của Quang đầu bang.

Vừa nhìn thấy Long Dực bước ra, Chu đường chủ lìên đánh giá “Người này có cân lượng đây, chả trách bọn thuộc hạ bại trong tay hắn”

“Người này phát xuất ra khí ba động thật mạnh a” Long Dực cũng nhìn Chu đường chủ đánh giá.

“Chu đường chủ, là hắn đó” Tên quang đầu thanh niên chỉ Long Dực nói.

Tuy cảm giác được Long Dực thâm bất khả trắc, nhưng Chu đường chủ tự nhủ thân mình ủng hữu “Thanh thành phi kiếm” thì có gì phải sợ, liền nhìn Long Dực cười nói “hảo tiểu tử, hai lần liên tiếp đả thương người của chúng ta, khi dễ trong bang của chúng ta không có người hả? Ta thân là Chu đường chủ trong bang, nếu không giáo huấn ngươi một chút thì mặt mũi để đâu đây.”

Long Dực mỉm cười nói “ Mặt mũi của ngươi thì có liên quan gì đến ta? Ta hôm nay đã đánh bị thương nhiều người rồi, không muốn đánh thêm nữa”, nói xong liền bước đi.

“Nếu như ngươi can đảm đối mặt cùng ta, ta bảo đảm Đào gia diện quán này bình an vô sự. Còn nếu như bỏ đi, ta cũng bảo đảm nội trong nửa giờ, Đào gia diện quán này sẽ “mua may bán đắt” Chu đuờng chủ cười ha ha nói.

Long Dực dừng bước, mặt hiện lên một tia phẫn nộ, xoay người lại nói “Đựơc, ngươi muốn đánh, ta tiếp ngươi. Tới đây”

“Đây là chỗ đông người, động thủ thật bất tiện” Chu đường chủ nở nụ cười đầy ác ý, “cách đây về hướng đông có một bãi đất trống, rất an tĩnh, chúng ta tới đó giải quyết đi”

“Chúng ta đi.” Long Dực quay sang nhìn hai người nam khách không biết nghĩ gì, sau đó liền bước theo tên Chu đừơng chủ.

Thấy Chu đừơng chủ thân chinh xuất thủ, bọn lâu la lập tức cười nói rôm rả tựa như đường chủ của bọn chúng sẽ tất thắng, sau đó chúng đi vào quán giúp đỡ đồng bọn bị Long Dực đánh trọng thương.

“Lão Tiễn, ngươi đoán xem kết quả sẽ như thế nào?” Người thanh niên nhìn hình bóng của Long Dực dần khuất xa hỏi.

“Tên họ Chu của Quang đâu bang với tuyệt kỹ “Thanh thành phi kiếm” tuy nhiên lợi hại nhưng ta có thể thắng hắn” Người trung niên đáp lại.

“Ưm, cả ngươi cũng có khả năng thắng hắn, vậy thiếu niên kia cũng sẽ tất thắng vô nghi. Lão Tiễn, vậy lão có thể đoán xem thiếu niên kia có thể đả bại tên họ Chu đó trong bao lâu.”

“10 phút” Người trung niên đáp lại.

“10 phút? Nhanh vậy à? Theo như ông nói thì kỳ này tên họ Chu đó phải ngậm đắng nuốt cay rồi.”

“Ngươi không nhận ra thiếu niên đó đang phẫn nộ sao? Tên họ Chu kỳ này phải đau đớn rồi. Mặc dù là đệ tử của phái Thanh thành, tuy nhiên hắn tiếng xấu đồn xa trong hắc bạch lưỡng đạo, có người giáo huấn hắn một chút cũng tốt.”

“Quang đầu bang không phải là một tiểu bang phái, nghe đồn có trên vạn bang chúng, nếu bọn chúng phục thù thì thiếu niên đó làm sao ứng phó đây” Người thanh niên tâm trung hốt hoảng nói.

“A, a, tiểu Lý, ngươi quên nhiệm vụ của chúng ta rồi sao? Nếu như hôm nay mang tên tiểu tử đó đến gặp chủ tịch, rồi hắn sẽ gia nhập một trong hai tổ chức của chúng ta là Phong Hổ hoặc Phong Vân, thì một tiểu bang phái như Quang đầu bang có gì mà phải sợ?”

“Ông nói đúng. Tên tiểu tử đó chúng ta cũng đã điều tra thân phận của hắn rồi, cộng thêm đã khảo nghiệm nhân phẩm nữa, hắn đã đủ điều kiện để gia nhập vào tổ chức của chúng ta. Lão Tiễn à, ông mau điện thoại báo cáo cho chủ tịch đi”

Người trung niên gật đầu đồng ý rồi lấy điện thoại ra gọi mắt vẫn nhìn theo hình bóng của Long Dực.

“Lão Tiễn à, ta dám cá tên tiểu tử đó sẽ hạ tên họ Chu trong vòng 5 phút. Ngươi xem có khả năng không?” Người thanh niên nhìn vào đồng hồ của mình, đạm nhiên nói.

“Không phải tên họ Chu vô dụng, mà là tên tiểu tử đó thực sự quá cường đại, đã vượt ra khỏi dự đoán của ta rồi”

“ Lão thiên a, vậy phải gọi là cao thâm mạc trắc mới đúng a”

Trời đã dần tối, đèn đường đã được bật lên.

Tại nơi hai lộ giao nhau, Long Dực đang nằm ngủ trên một chỗ gần đó.

Long Dực nằm đó nghĩ lại những chuyện đã xảy ra bất giác trên mặt xuất hiện một nụ cười khổ não.

Trước đó, tại cuộc chiến, Long Dực vận dụng “Tụ nguyên thuật” ngưng phong hóa kiếm, kích gãy gậy của tên họ Chu, sau đó đả thuơng hắn, dễ dàng dành thắng lợi.

Trước khi bỏ đi, Long Dực nhìn thấy ánh mắt âm ngoạn thủ lạt của tên họ Chu, thầm nghĩ “Lại là Quang đầu bang, ta vào thành phố có vài ngày mà lại 2 lần đụng độ. Sau này chúng nó tìm ta báo thù thì làm sao ta có thể an tâm tìm kiếm việc làm tại đây bây giờ”

Long Dực bèn hạ quyết tâm, nếu sau này tìm được một việc làm nào đó thì sẽ không sanh sự nữa, cho dù gặp phải chuyện gì cũng không liên quan đến mình, không nhúng tay.

“Thứ nhất phài có học vấn bằng cấp cao, thứ hai phải có chuyên môn giỏi, tìm vịêc tại thành phố thật là khó quá” Long Dực nhớ lại các bảng quảng cáo tuyển dụng lắc đầu khổ não.

Đang lúc suy nghĩ mông lung, một chiếc xe hơi màu đen chạy tới rồi đậu lại trước mặt Long Dực.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 24-12-2008, 02:01 pm 
Chương 6 : Phong vân tập đoàn


Cửa xe mở, hai nam tử bước xuống, đi đến bên cạnh Long Dực.

“Là 2 ngươi” Long Dực ngồi dậy, đưa mắt nhìn người trung niên và người thanh niên, cau mày nói “ hai ngươi tại quán ăn theo dõi ta 4 ngày liền, có ý đồ gì ?”

Phải biết rằng những người có dị năng lực lượng thì thân thể sẽ phát xuất ra một loại khí ba động đặc thù, và họ sẽ cảm giác được khí ba động dị năng của đối phương. Vì hai người này cũng là người có dị năng đặc biệt nên có khả năng cảm ứng được khí ba động trên thân thể Long Dực và tìm đến.

Bốn ngày trước, khi hai người này đến Đào gia diện quán thì Long Dực đã cảm ứng được khí ba động từ cơ thể của hai người phát xuất ra nên biết họ không phải là người tầm thường. Vì Long Dực phát hiện họ không có ác ý, chỉ theo dõi hắn thôi nên hắn cũng không lưu tâm.

Hai người đồng thời nhìn nhau cười, người trung niên được gọi lão Tiễn nói với Long Dực “huynh đệ à, chúng ta không có ác ý gì đâu. Chỉ là ông chủ của chúng ta rất hân thưởng nhân phẩm cùng tài năng của huynh đệ nên bảo chúng ta đến mời huynh đệ đến gặp mặt thôi”

“Đúng vậy, kỳ thật chúng ta rất muốn tìm hiểu quá khứ của huynh đệ nhưng nhìn thấy biểu hiện của huynh đệ tại Đào gia diện quán, chúng ta không còn gì để nói nữa” người thiếu niên gọi là tiểu Lý nói thêm.

“Ông chủ các người là ai?” Long Dực tự nghĩ hắn đến thành phố chỉ trong thời gian ngắn, trừ lão chủ quán ăn cùng với cháu gái lão thì hắn không quen biết một ai cả vậy thì làm sao mà biết đựơc ông chủ của hai người này, mà hai người này lại nói là ông chủ của chúng rất hân thưởng ta nữa chứ, thật kỳ quặc a.

“ Ông chủ của chúng ta gọi là Nhậm Đạo Viễn, chủ tịch của Phong Vân tập đoàn”, ngừơi trung niên đáp lại.

“Nhậm Đạo Viễn?” nét mặt Long Dực hiện lên vẻ suy nghĩ, sau đó lắc đầu nói ” ta không biết ông ta”.

“Huynh đệ à, ngươi thật biết nói đùa” ngừơi trung niên cười nói “có thể huynh đệ chưa nghe qua tên Nhậm Đạo Viễn nhưng cái tên Phong Vân tập đoàn thì chắc huynh đệ có nghe qua”

“Cũng không có nghe qua” Long Dực tiếp tục lắc đầu nói.

Ngừơi thiếu niên nghe Long Dực trả lời xong, thật không biết giải thích ra sao liền đưa mắt nhìn qua đồng sự ra hiệu.

Người trung niên hiểu được, nhìn đồng hồ một cái rồi sau đó nói “huynh đệ, ta biết trong tâm huynh đệ đang có nhiều nghi vấn, tuy nhiên khi huynh đệ cùng chúng ta đến gặp ông chủ thì huynh đệ sẽ minh bạch thôi. Ông chủ chúng ta là người cầu tài nhược khát, đối nhân khoan hậu, chúng ta bảo đảm huynh đệ nếu được làm việc cho ông ta, thì cụôc đời này không còn gì hối tiếc nữa”

Người thanh niên liền tiếp lời “không sai, chúng ta lúc trước ra ngoài mưu sinh, nếu không gặp được ông chủ thì ngày hôm nay làm gì có được phúc đức như thế này. Ha ha, nếu so với lão chủ quán ăn thì không biết cách nhau bao nhiêu năm ánh sáng a”

Nhìn thấy được biểu tình thành khẩn của hai người, Long Dực từ từ đứng lên rồi nói “đựơc, ta cùng hai vị đến gặp mặt ông chủ”

Long Dực tự nghĩ hắn đến thành phố là để mưu sinh, nay lại có người chủ động tìm hắn thì làm sao có thể bỏ qua cơ hội như thế đựơc.

Hai mươi phút sau, chiếc xe màu đen chở Long Dực đến một nơi có cánh cổng thật lớn, chạy qua cánh cổng rồi băng qua một khu vườn lớn, sau đó chạy ngang qua một vườn hoa rộng, cuối cùng đậu lại trước một toà biệt thự.

Sau khi xuống xe, người trung niên dẫn Long Dực vào trong phòng khách của biệt thự

Trong phòng khách, có một vị trung niên đang ngồi trên sofa, ánh mắt phát ra một tia hứng thú nhìn Long Dực đang bứơc tới.

“Huynh đệ, đây là ông chủ của ta”. Người trung niên giới thiệu xong, mỉm cười với Long Dực rồi đi đến bên Nhậm Đạo Viễn không biết nói gì vào tai ông.

Nhậm Đạo Viễn nghe xong, phất tay bảo hắn lui, sau đó ra hiệu cho Long Dực ngồi xuống.

“Ta… ta không thể ngồi, ta không muốn làm bẩn sofa của ông” Long Dực vừa nói vừa nhìn lại quần áo của mình.

Từ khi vào thành phố và làm việc thì quần áo của Long Dực có giặt qua, nhưng hôm nay tại quán đã làm việc rồi lại đánh nhau nữa nên quần áo cùng thân thể thật sự rất bẩn.

“Sofa cũng có thể lau chùi mà, quý khách không nên bận tậm. Mời ngồi.” Nhậm Đạo Viễn thấy Long Dực liền biết ngay cậu là người từ làng quê mới đến, tuy nhiên thân hình cao ráo, song nhãn sáng như sao, thân thể phát xuất ra một cỗ đặc thù dị năng khí chất, tâm trung hưng phấn chấn động không thôi.

Xem ra thủ hạ của ta báo cáo có phần thiếu sót a, đây không chỉ là một thiếu niên 16 tuổi có năng lực đặc biệt thôi đâu.

“Long Dực, cậu có còn nhớ việc cậu giúp một người con gái lấy lại ví tiền và điện thoại không?” Đợi Long Dực ngồi xuống rồi, Nhậm Đạo Viễn đích thân rót trà, tiếp tục nói “Người con gái đó tên là Nhậm Yên Nhiên, là con gái của ta”

“Ta nhớ rồi, người con gái đó….cô ta là con gái của ông à? Long Dực trên mặt xuất hiện vẻ ngạc nhiên, sau đó lại nói “ông mời tôi tới đây để làm việc cho ông chỉ vì tôi đã giúp con gái của ông, tưởng vậy là báo đáp cho ta ư? Chỉ là một chuyện nhỏ, không cần phải báo đáp”

Nhậm Đạo Viễn nói “Kể từ sau chuyện đó, ta đã cho người lưu ý nhất cử nhất động của cậu. Còn nhớ lão ăn mày bị đánh cậu đã giúp đỡ không, đó là người của ta an bài, mục đích là giúp ta kiểm tra nhân phẩm của cậu. Ừm, kiến nghĩa dũng vi, lạc thiện hiếu thi (giúp đỡ người nghèo khó, gặp chuyện bất bình ra tay hỗ trợ), ta đánh giá rất cao những người như thế. "

“Ah, nguyên lai hôm đó… chỉ là một màn kịch thôi à?” Long Dực thở dài nói.

“Đúng vậy. Lão ăn mày đó là quản gia của ta, hai người đánh lão cũng là thuộc hạ của ta.“ Nhậm Đạo Viễn nói “ta sở dĩ làm vậy là vì hy vọng người làm việc cho ta không những phải có tài năng mà còn phải có nhân phẩm tốt nữa. Long Dực, nếu như cậu thấy phiền lòng vì cách làm việc không quang minh của ta, thì ta tại đây thành thật xin lỗi cậu”

Long Dực đột nhiên mỉm cười nói “Ông quan tâm đến nhân phẩm của ngừơi khác như vậy chứng tỏ ông là một người nhân phẩm cũng rất tốt, ta có gì mà không hài lòng đâu. Trứơc khi đến đây, ta đã nghĩ chắc đây là phong cách của mấy người có tiền hay làm tại thành phố để chứng tỏ mình, nhưng khi tiếp xúc với ông thì thấy ông khác họ rất nhìêu, ông đối nhân cũng rất tốt a, hòa nhã và ân cần."

Nhậm Đạo Viễn nghe xong cười nói “nếu như không phải đã tra rõ thân thế cậu, thì ta không cho rắng cậu là một thiếu niên 16 tuổi đâu. Cậu thành thục hơn những ngừơi đồng trang lứa quá”

“Người tại thôn quê thừơng phát triển sớm…. huống chi, phụ mẫu ta mất sớm, ta mà không học cách tự lập tự cường thì làm sao mà sống được đây”

“Nói hay lắm” Nhậm Đạo Viễn hưng phấn nói “hôm nay cậu xuất hiện tại đây, ta thấy với khả năng của cậu thì việc phát triển tiền đồ không thành vấn đề. Ưm, tên của cậu là Long Dực, một khi mọc cánh, cậu sẽ phi thiên thôi. Lại đây ngồi với ta, hiện tại không có ai ở đây, cậu cứ xem ta là bạn của cậu thôi."

Long Dực tiếp thu những lời nói kích động nhân tâm của Nhậm Đạo Viễn, nhưng lại cười khổ nói “ ta ngay cả sơ trung còn chưa tốt nghiệp, cũng không có kỹ thuật chuyên môn gì cả, ta làm việc gì cho ông đây?”

“Ngươi không giống với người bình thường, ngoài nhân phẩm tốt ra còn có…” Nhậm Đạo Viễn đưa tay cầm lấy một cái này rồi nhấn vào cái nút trên đó.

Không lâu sau, một tinh tráng hán tử vận trang phục thanh sắc bước vào.

Khi hắn bước tới, Long Dực liền cảm giác được trên thân thể người này phát xuất ra đặc đị khí công rất mạnh mẽ.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 24-12-2008, 02:01 pm 
Chương 7 : Thất nhan kiếm khí



Tương tự, tinh tráng hán tử dường như cũng cảm ứng được đặc dị khí công phát xuất ra từ Long Dực, liếc mắt nhìn hắn rồi đến trước Nhậm Đạo Viễn cung kính nói “ Xin chào chủ tịch, Phong Hổ thành viên Trịnh Đại Hổ có mặt.”

Phong Vân tập đoàn có 2 tổ chức bí mật là Phong Vân và Phong Hổ, thành viên của 2 tổ chức này đều là võ học cao thủ cùng với đặc dị siêu năng giả, do Nhậm Đạo Viễn trực tiếp chỉ đạo.

Phong Hổ thành viên nhiệm vụ chủ yếu là bảo hộ sự an toàn của Nhậm thị gia tộc cùng với các nhân vật lãnh đạo trong Phong Vân tập đoàn. Phong Vân thành viên nhiệm vụ là giải quyết tất cả những nguy hại ảnh hưởng đến tập đoàn. Phong Vân tập đoàn ngày nay phát triển thành đại tập đoàn cũng đều là công của 2 tổ chức này.

Trịnh Đại Hổ này là đại đệ tử của Hằng sơn ẩn sĩ, Thất Tâm Cư Sĩ, sư môn tuyệt học là Thất Nhan Kiếm Khí và hiện đã luyện được đệ tam tầng trong thất tầng. Trịnh Đại Hổ gia nhập Phong Hổ tổ chức đã được 5 năm, hòan thành được nhiều nhiệm vụ, chưa gặp địch thủ xứng tầm.

“Trịnh Đại Hổ là một trong những thành viên chủ lực của ta. Long Dực là người mới gia nhập vào Phong Vân tập đoàn của chúng ta. Hai người hãy làm quen nhau đi.” Nhậm Đạo Viễn giới thiệu.

“Xin chào, rất vui được biết cậu.” Trịnh Đại Hổ hướng Long Dực đưa tay nói.

Thiếu niên trước mắt tuy nhỏ tuổi nhưng trên thân lại phát tán ra đặc dị khí công khó lường. Vả lại, thiếu niên này được chủ tịch quan tâm như vậy thì tất hắn có chỗ phi phàm, do đó Trịnh Đại Hổ không dám đối Long Dực có chút khinh thị nào cả.

“Xin chào Trịnh đại ca.” Long Dực vừa nói vừa đưa tay tiếp bàn tay của Trịnh Đại Hổ. Sau khi bắt tay, Long Dực có cảm giác tay của Trịnh Đại Hổ như một khối thiết bản, kiên ngạnh sanh lãnh.

Nhậm Đạo Viễn cười nói “ Long Dực, ta nghe Lý Đông Phuơng cùng Tiễn Đông Hải báo cáo rằng cậu cùng Chu đường chủ của Quang đầu bang giao thủ, và thắng hắn chỉ trong thời gian 5 phút. Ah, nghe 2 người họ báo cáo, ta liền muốn thửơng thức thân thủ của cậu. Lại đây, cậu và Đại Hổ thử sức một chút xem sao.”

“Điều này…” Long Dực do dự nói.

Một thân dị năng của Long Dực là học được từ Long Huyệt Bảo Điển của tổ tiên, bình thường chỉ tự tập luyện thôi. Còn hôm nay lại trước mặt người khác biểu diễn nên có hơi do dự.

“Nơi đây không có ai lui tới cả, đừng ngại, dừng tay đúng lúc là được. Này, Long Dực, Đại Hổ, chúng ta ra ngoài sân đi” Nhậm Đạo Viễn nói rồi đứng lên hướng cửa biệt thư đi tới.

Long Dực cùng Trịnh Đại Hổ đưa mắt nhìn nhau rồi cũng bứơc theo sau Nhậm Đạo Viễn,

Bất quá cả 2 người đều thể hiện sắc mặt khác nhau. Một người xuất hiện hưng phấn, còn người kia không biểu hiện gì.

“Hai cậu bắt đầu đi, Nhậm Đạo Viễn ta đây rất muốn chiêm ngưỡng kỹ năng thần kỳ của hai cậu.” Nhậm Đạo Viễn nói xong liền chuyển thân đứng sang một bên, nhường lại không gian cho 2 đối thủ.

“Long huynh đệ, hãy cẩn thận” Trịnh Đại Hổ biểu diện trầm ổn, nhưng thật ra hắn là người rất mê chiến đấu. Vừa nghe Nhậm Đạo Viễn nói xong và đứng lui ra một bên, hắn lập tức gầm lên một tiếng như hổ hống, hữu thủ xuất chỉ và điểm tới Long Dực.

Trong không trung vang lên tiếng “tư tư”, một đạo hoàng sắc khí mang từ chỉ của Trịnh Đại Hổ xạ xuất ra giống như lợi kiếm và nhanh như thiểm điện nhắm Long Dực phóng đến.

Tuy Long Dực thân hoài dị năng nhưng hắn lại thiếu kinh nghiệm thực chiến. Mắt thấy Trịnh Đại Hổ điểm xuất ra một đạo hoàng mang tốc độ cực nhanh bắn tới mình, Long Dực tâm trung đại cật nhất kinh, liền cấp tốc thi triển một trong ngũ thần thông của Long Huyệt Bảo Điển là “Thần Túc Thông” , dùng thân pháp nhanh chóng né sang một bên, tuy nhiên do tốc độ của kiếm chỉ quá nhanh nên mặc dù tránh được, cánh tay của Long Dực vẫn bị kiếm chỉ xẹt trúng gây chút thương tích.

Đối với Long Dực, hắn chỉ mới đến thành phố đựơc vài ngày thôi. Đối thủ mà hắn gặp được cũng chỉ là bọn tôm tép, tuy có giao thủ với Chu đường chủ của Quang đầu bang, tên này thực lực cũng không tồi nhưng so với Trịnh Đại Hổ thì kém xa một trời một vực. Chứng kiến được hoàng sắc khí mang của Trịnh Đại Hổ lợi hại hơn tưởng tượng, tâm trung không hoảng sao được.

Trịnh Đại Hổ nhìn thấy Long Dực với thân pháp cực nhanh tránh đựơc đòn tấn công của hắn, không khỏi buột miệng khen “hảo khoái thân pháp”

Long Dực sắc mặt biến chuyển một chút, thầm nghĩ “nhanh cái gì mà nhanh. Linh lực của ta chỉ mới tu luyện đến sơ cấp cảnh giới mà thôi. Nếu ta tu luyện đạt trung cấp cảnh giới, sử dụng “Thần túc thông” thì làm sao đòn tấn công của ngươi đả thương ta được”

Tuy nhiên, tâm trí của Long Dực so với người đồng lứa tuổi thì có phần thành thục hơn nhiều, vì vậy gặp phải đối thủ khó chịu hắn cũng không có tỏ ra hiếu thắng, hắn ngưng thần quan sát Đại Hổ, chuẩn bị nghênh đón đòn tấn công kế tiếp của đối thủ mà thôi.

Nhìn Long Dực sau khi tránh né đòn tấn công mà không phản công, lại còn ngưng thần giới bị nghiêm ngặt, chờ đợi đối thủ, đấu khí phát xuất, mặt lộ vẻ ung dung làm cho Nhậm Đạo Viễn đứng bên quan sát và Trịnh Đại Hổ trong lòng chấn kinh.

Trịnh Đại Hổ với kinh nghiệm thực chiến phong phú, tuy mới giao thủ nhưng cũng đánh giá đựơc thực lực của đối thủ không dưới mình, hắn cũng không dám khinh địch, vội tụ chân khí tại chỉ thủ (ngón tay), song thủ vận công, tứ đạo hoàng mang nhất thời phát xuất. Một đạo nhắm hướng Long Dực bay đến, ba đạo còn lại lần lượt tả hữu thượng ba huớng phong trụ Long Dực, không có sơ hở.

Tứ đạo hoàng mang này Đại Hổ dùng toàn lực phát ra, uy lực cường kình làm cho khí lưu trong sân dao động dữ dội. Nhậm đạo viễn đứng bên ngầm quan sát Long Dực xem hắn ứng phó thế nào với đòn công kích không sơ hở này.

Sau khi Trịnh Đại Hổ xuất thủ, thì bỗng nhiên nước trong hồ bơi của biệt thự vô phong tự động, tạo nên một làn sóng nước hướng đến Long Dực.

Cùng lúc đó, Long dực song chưởng tại hư không kết ấn, thân thể đồng thời cũng xuất hiện một tầng thuỷ ba.

Dưới ánh đèn trong biệt thự , tầng thủy ba phát xuất tấng tầng quang mang, giống như một tấm thuẫn bài, trong suốt, rất đẹp mắt.

Tứ đạo hoàng sắc khí mang của Trịnh đại hổ công kích vào tầng thuỷ ba do Long Dực tạo thành thì giống như đá rơi xuống nuớc, tiêu thất vô hình. Tuy nhiên đồng thời tầng thủy ba cũng phải hứng chịu cường đại xung kích, cho nên sau vài giây, phát xuất một âm thanh " hoa " rồi biến thành nứơc rơi xuống dưới chân Long Dực.

Long Dực thi xuất chiêu này gọi là Thủy Thuẫn, là một thuật trong bốn thuật của "Tụ Nguyên Thuật " thuộc Long Huyệt Bảo Điển, đây là thuật chuyên về phòng ngự .

Tụ Nguyên Thuật gồm có các thuật Ngưng Phong, Tụ Thổ, Dẫn Thủy , Kết Hỏa. Lâm trận đối địch thì Tụ Nguyên Thuật là do tùy tâm khống chế, dùng thiên địa nguyên tố là thủy hỏa phong thổ làm lợi khí, công kích hay phòng thủ đều lợi hại .

Các thần kỹ trong Long Huyệt Bảo Điển chủ yếu dựa trên cơ sở linh lực mà thi triển. Long Dực tu luyện linh lực thời gian quá ngắn, nên chỉ đạt đáo sơ cấp, vì vậy khi sử dụng Tụ Nguyên Thuật thi triển Thủy Thuẫn thì phòng ngự năng lực tương đối yếu, nếu không làm sao có thể bị Thất Nhan Kiếm Khí của Trịnh Đại Hổ đánh tan.

Tác dụng của linh lực đối với Tụ Nguyên Thuật, thì trong Long Huyệt Bảo Điển có ghi lại như sau: " linh lực nhược chí điên phong chi cảnh, tắc thiên địa giản phong, thổ, thủy, hỏa tựu năng tùy ý vi ngô sở dụng, công thủ giai khả. Công, tắc như thiên lôi thiểm điện chi phách kích. Thủ, tắc như ngoan thiết tinh cương chi hộ thể, ngoại lực bất năng thương diệc" (cái này không dịch, bí kíp mà *-*). Điều này cho thấy được tầm quan trọng của linh lực rồi.

Trịnh Đại Hổ vận toàn lực dùng sư môn tuyệt học Thất Nhan Kiếm Khí hai lần công kích Long dực mà không đạt đựơc hiệu quả, lại thấy Long Dực chỉ thủ không công, trong lòng cũng tự biết rất khó dành thắng lợi, liền cười một tiếng to, nói: " Thường nói, công trước thì lợi , thủ sẽ bất lợi, nhưng Long huynh đệ, đệ hoá giải Thất Nhan Kiếm Khí của ta một cách dể dàng, điều đó chứng minh thật lực của đệ trên ta một bậc. Bội phục ! Bội phục ! "

Long Dực cười khổ nói: " Dể dàng hóa giải. Không phải dễ dàng đâu. Trịnh đại ca, huynh nếu liên tục thi triển hoàng sắc khí mang thì đệ sợ rằng không chống đỡ nổi đâu. Nhìn xem, thân đệ không phải bị huynh đả thuơng sao”

" Ha Ha "

" A a "

Hai người bốn mắt nhìn nhau (trào máu họng…), nhất thời trong tâm xuất hiện một cảm giác thân thích.

" Long huynh đệ, đệ sử dụng chiêu thức gì để ngăn chặn Thất Nhan Kiếm Khí của ta vậy?" Trịnh đại hổ tò mò hỏi .


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 24-12-2008, 02:02 pm 
Chương 8 : Thiếp thân bảo phiêu (Cận thân vệ sĩ)



Long Dực đáp: "đó là chiêu “Thủy Thuẫn” của Tụ Nguyên Thuật. Ai, tại vì linh lực của đệ có hạn nên mỗi lần thi triển tụ nguyên thuật làm cho đệ có cảm giác lực bất tòng tâm "

Trịnh Đại Hổ gật gật đầu nói: " Thất Nhan Kiếm Khí là tuyệt học của sư môn ta, gồm có thất tầng. Trịnh Đại Hổ ta trời sinh thô lỗ, muời năm khổ tu chỉ luyện đến đệ tam tầng là Hoàng kiếm thôi. Nếu như tu luyện đến tối cao cảnh giới là Tử kiếm thì có thể nói vô địch a. Ha ha, Long huynh đệ, đệ đừng cười, ta không phải tự chê bai mình. Hãy đợi thêm vài năm, ta nhất định có đột phá, đến khi đó chúng ta lại thử sức một phen."

" Đựơc, đệ nhất định phụng bồi ! " Long Dực cười nói.

" Đại Hổ , Thất Nhan Kiếm Khí của ngươi uy lực canh cường. Long Dực, Tụ Nguyên Thuật của cậu cũng không đơn giản a, ta đây lần đầu tiên thấy được những dị thuật thần kỳ như vậy đó. Ha ha, hai người không cần nhường qua nhường lại đâu, bất phân thắng bại mà, ta Nhậm Đạo Viễn hôm nay được đại khai nhãn giới a ! " Nhậm Đạo Viễn đi đến phía trước 2 người, sắc mặt hoan hỉ nói.

"Dạ, thưa chủ tịch“, đứng trước Nhậm Đạo Viễn, Trịnh Đại Hổ liền khôi phục cử chỉ tất cung tất kính, nói " nếu không còn việc gì nữa , thuộc hạ xin cáo lui. "

" Đại hổ , đã làm phiền ngươi, lui đi. " Nhậm Đạo Viễn cười nói.

"Long huynh đệ, hẹn tái ngộ" Trịnh Đại Hổ gật đầu chào Long Dực rồi xoay lưng bỏ đi, phút chốc đã biến mất.

Nhậm Đạo Viễn cùng Long Dực quay vào trong biệt thự, ngồi xuống sofa, sắc mặt lộ vẻ hoan hỉ giống như vừa có được một kì trân bảo bối nào đó.

"Long Dực,tính ta rất hiếu kỳ, cậu còn trẻ như vậy mà thật sự cường đại, cậu theo ai học dị năng lực lượng vậy? Ah , nếu như không tiện nói ra, cậu đừng nói. "

" Là ta học theo những gì tổ tiên lưu lại trong một quyển kỳ thư"

" Có thể cho ta xem qua không?”

" Ai, nó không còn nữa rồi" Long Dực thở dài, sắc mặt ảo não, có vẻ tự trách nói, "vào năm trước, có 1 một đám cháy xảy ra trong làng, ta nghĩ quyển kỳ thư bị cháy mất. Là do ta sau khi xem xong bất cẩn không cất đi, nhưng sau đó ta lại phát hiện là do thẩm của ta đem đốt bỏ nó. Tuy nhiên, ta đã thuộc nằm lòng toàn bộ nội dung trong đó. Đó là vật tổ tiên truyền lại đã lâu , đến đời ta thì lại… ta thực sự đáng chết mà."

" Ồ, thật đáng tiếc quá" Nhậm Đạo Viễn nói.

Thấy Long Dực sắc mặt thống khổ, Nhậm Đạo Viễn liền chuyển đề tài , cười nói: "Long Dực, ta thấy cậu và Trịnh Đại Hổ là nhất dạng, hôm nay ta nhận cậu vào Phong Vân tập đoàn, chính thức làm thành viên của Phong Hổ tổ chức. Sau này cậu theo bên cạnh ta, làm thiếp thân bảo phiêu (cận thân vệ sĩ). Nếu cậu không thích gọi ta là chủ tịch thì có thể gọi ta là Nhậm thúc cũng đựơc. "

Là chủ tịch kiêm tổng giám đốc của Phong Vân tập đoàn, tài sản nghìn tỷ , thân phận và địa vị của Nhậm Đạo Viễn tôn quý vô cùng , nhiều người muốn gặp mặt mà không được, nhưng hôm nay ông tự nhiên lại cho phép Long Dực theo bên cạnh, điều này cho thấy ông quý và tin tưởng Long Dực đến chừng nào.

"Cận thân vệ sĩ? Ông muốn ta bảo vệ ông ?" Long Dực ngạc nhiên hỏi.

"Không sai, cậu cùng Trịnh Đại Hổ giống nhau, hãy dùng dị năng của cậu bảo hộ an toàn cho thân nhân của ta"

"Không thành vấn đề. Bất quá ta có điều không hiểu, Nhậm thúc người là phú hào, ai dám đụng vào và thương hại người chứ ? Người không phải là có kết oán với người khác?"

"Cậu không hiểu cũng đúng, nhưng cậu phải biết thương trường như chiến trường" Nhậm Đạo Viễn mặt lộ vẻ lo âu, "chúng ta làm kinh doanh chủ yếu là cầu hòa khí sinh tài , nhưng song song với nó cũng xuất hiện oan gia. Phong Vân tập đoàn chúng ta có thật lực , có uy tín, đường đường chính chính tại thị trường cạnh tranh, kích bại đối thủ (giọng lưỡi con buôn…). Đối thủ của ta bại trận tất nhiên phải phát hỏa, trong tâm bất cam, vì vậy hận ta thấu xương, do đó họ muốn nhanh chóng loại trừ ta càng nhanh càng tốt. Nói thật, nếu không có Phong Hổ tổ thành viên bảo hộ, mạng của Nhậm Đạo Viễn ta có thể đã tiêu mất lâu rồi. "

Long Dực hiểu ra, gật đầu, sau đó lại hỏi thêm" Phong Hổ là tổ chức như thế nào? Tất cả đều là vệ sĩ của ông hết hả? "

Nhậm Đạo Viễn mỉm cười rồi giới thiệu sơ lược cho Long Dực về hai tổ chức Phong Hổ và Phong Vân, sau đó nói thêm " dù 2 tổ chức trách nhệm bất đồng, nhưng đối với Phong Vân tập đoàn mà nói thì chúng đều trọng yếu như nhau. Có thể nói nếu không có 2 tổ chức này tồn tại, thì cũng không có Phong Vân tập đoàn hôm nay, và cũng không có Nhậm đạo viễn hôm nay. Ta đối vói các thành viên của 2 tổ chức giống như huynh đệ tỷ muội, chưa từng bạc đãi bất cứ người nào. "

Long dực tiếp tục gật đầu nói: " kính nhân nhất xích , nhân kính nhất trượng (kính người 1 thước, người kính lại 1 trượng…không biết đúng không.). Nhậm thúc, người đối nhân tốt như vậy, hỏi sao thuộc hạ không tận trung. Trịnh đại ca cũng giống như thúc vậy, nhất nhất kính trọng người a. "

"Ừm , Đại Hổ theo ta đã nhiều năm, tận chức tận trách , trung tâm cảnh cảnh, ta rất quí trọng" Nhậm đạo viễn nói, "Trịnh Đại Hổ một năm lương là 1 triệu tệ, còn cậu …. Là cận thận vệ sĩ của ta, đãi ngộ đương nhiên cũng không thể xem nhẹ. Trong vòng hai ngày, ta sẽ bảo Triệu quản gia đến ngân hàng mở cho cậu một tài khoản với số tiền 1 triệu tệ. "

Long Dực đột nhiên có cảm giác như đang mơ, âm thanh lọt vào tai nghe ông ông, ngồi đó thơ thẩn, thốt không ra lời.

"Long Dực,lương một năm 1 triệu tệ, cậu thấy ít quá sao ? "

"Không, nhiều.... thực sự quá nhiều. " Long Dực bất giác nói .

Trước đây hắn vào thành phố mưu sinh chỉ hy vọng mỗi tháng kiếm đựơc vài trăm tệ là đủ, nhưng hiện tại Nhậm Đạo Viễn tuỳ tiện mở miệng là cấp cho hắn 1 triệu tệ, làm cho hắn nhất thời không nghĩ được là bao nhiêu con số nữa.

Nhậm Đạo Viễn nói thêm" Cậu phải biết, vệ sĩ là nghề nguy hiểm nhất trên thế giới, có lúc phải liều thân, là vệ sĩ của một người như ta, 1 triệu tệ tuyệt đối là ít chứ không nhiều ! "

Lúc đó, chuông đồng hồ trong phòng kêu lên mấy tiếng " đương đương đương " cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.

" Đựơc rồi, hôm nay nói tới đây thôi, ta có việc phải giải quyết" Nhậm đạo viễn đứng lên, nhìn Long Dực mỉm cười rồi tiếp “ Cậu không có thân nhân tại thành phố, thôi thì tạm thời lưu lại đây, về chỗ ăn ở, ta sẽ bảo Triệu quản gia sắp xếp cho cậu. Hẹn gặp vào ngày mai. "

Sau khi tắm rửa, ăn uống, thay y phục… tất cả các điều này làm cho Long Dực có cảm giác như mơ. Sau khi hắn theo Triệu quản gia đi đến một căn phòng sang trọng, bứơc vào đó thì hắn mới biết là mình hoàn toàn không nằm mơ, tất cả đều là hiện thực.

" Ăn đồ ngon, ở phòng sang trọng, ôi…" Long Dực trong tâm hạnh phúc nghĩ đến những điều tốt đẹp.

Ngả lưng xuống chiếc giường lớn mềm mại, Long dực phóng mắt nhìn lên thấy từng chùm đèn trong phòng phát ra ánh sáng nhu hòa, trong đầu lại hiện ra thời gian sống cực khổ tại gia hương.

Bất tri bất giác, miệng hắn nở một nụ cười, cuối cùng tiến vào trong mộng. Đêm nay chắn chắn thế nào hắn cũng có một giấc hảo mộng cho mà xem.


Click to Download


Đầu trang
  
ketractang
Ngoại tuyến
Thiên Sứ
Thiên Sứ
Random avatar
Ngày tham gia: 02-10-2008, 11:52 pm
Trạng thái: Inlovek
Tuổi: 27
Bài viết: 2216
Đến từ: Thần Bí Cốc
Giới tính: Không xác định
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
36 lần trong 25 bài viết
Level: 38
HP: 696 / 4353
696 / 4353
MP: 2078 / 2078
2078 / 2078
EXP: 2216 / 2301
2216 / 2301
 Gửi bàiĐã gửi: 24-12-2008, 02:02 pm 
Chương 9 : Thụ xích



Sáng hôm sau, Khi Long dực tỉnh giấc thì kim ngắn đồng hồ đã chỉ vào số 10 rồi.

"Hôm nay là ngày đầu tiên ta đi làm, làm sao có thể ngủ trễ như thế được, người ta có thể nói mình là lười biếng a." Long Dực vội vàng mặc lại y phục tối qua, mở cửa phòng đi xuống nhà.

Vừa đi vài bước, thì gặp một người con gái đi ngang qua, nếu như Long Dực không kịp dừng bứơc thì đã đụng nhau rồi.

Nguời con gái dáng vẻ thanh tú điềm mỹ, sau khi định thần nhìn thấy Long Dực, liền mỉm cười nói : " Long tiên sinh , ngài ngủ có ngon không", thanh âm nhẹ nhàng ấm áp.

"Ah, là Bích Vân tỷ. Tỷ đến đây làm gì thế?" Long Dực liền hỏi.

Bích Vân tối qua phục vụ bữa ăn cho Long Dực. Lúc đó Long dực đói quá, ngồi xuống ăn uống quên luôn cả Triệu quản gia cùng người hầu Bích Vân này, chỉ biết họ đứng bên phục vụ cho hắn mà thôi.

Bích vân nghe Long Dực gọi mình là tỷ, bất ngờ sắc mặt ửng hồng nói: " Triệu quản gia phân phó ta đến đây, tạm thời hầu hạ tiên sinh. Nếu như tiên sinh cảm thấy bất mãn về lời nói của ta hay gì khác thì ngài có thể thay đổi người hầu hạ."

" Ah, không đâu, ta rất mãn ý."

" Long tiên sinh mãn ý là tốt rồi, Bích Vân thật sự rất cảm ơn. Tiên sinh, điểm tâm sáng đã chuẩn bị rồi. Nếu như ngài đã thay y phục, xin mời ngài theo ta đến dùng điểm tâm . "

Long Dực gật đầu, theo Bích Vân đi xuống lầu.

Trên đường đi ngang qua một cái gương, Long Dực vô tình đưa mắt nhìn vào, phát hiện mình trong gương hiện giờ vận y phục rất đẹp mắt , phù hợp với người, đầu tóc bù xù trứơc đây đã không còn nữa, nhãn quang sáng lạng có thần, toát ra thần thái sung mãn,dương cương chi mỹ (mạnh mẽ, đẹp đẽ).

" Biến đổi, hoàn toàn biến đổi a ", đêm qua tắm, thay y phục rồi dùng bữa xong, có nhìn qua gương 1 lần, Long Dực cũng không có nhận ra mình thay đổi, đến sáng hôm nay hắn lại nhìn vào gương, bất giác thấy được sự thay đổi đó,, hắn còn không tin vào chính mắt mình nữa, ngây ngốc đứng đó (người đẹp nhờ lụa và ánh sáng mà lị….*-*)

Bích Vân đứng kế bên Long Dực, nhất thời đưa mắt nhìn hắn toàn diện, trong tâm nghĩ "ngày hôm qua nhìn thấy hắn, hắn chỉ là một lãng tử phong trần, không ngờ sau khi tắm rửa thay y phục lại biến thành người anh tuấn tiêu sái thế này, thần thái phát dương quang nữa, ôi thật là ….. Ân, thật không thể tin hắn chỉ mới 16 tuổi. “

Long Dực hồi thần lại, thấy Bích Vân đang ngây ngốc nhìn mình, sắc mặt phát nóng liền nói "Bích Vân tỷ, chúng ta đi thôi. "

Bước vào phòng ăn, Long Dực lại được một phen ngỡ ngàng. Phòng ăn này diện tích thật sự qúa rộng, ở mặt tường phía bắc có treo nhiều bình gỗ chứa rượu quí. Ở hai phía tường đông tây có nhiều hoa với nhiều màu sắc thật đẹp mắt giống như xếp thành một bản đồ, hương thơm của hoa toả ra khắp phòng ăn, làm cho người ăn có cảm giác thoải mái. Ở phía tường nam đặt một cái bàn lớn đủ cho mười người ngồi, trên bàn đang bày biện rất nhiều thức ăn.

Ngồi đó nhìn ra ngoài cửa sổ, hồng hoa lục thảo, bích thủy lam thiên đập vào mắt. Ngồi dùng bữa tại đây có thể nói là một sự huởng thụ mỹ diệu vô bì (giống vua vậy… giàu thiệt…ước gì…)

Dùng điểm tâm xong, Bích Vân lìên dọn dẹp đồ và mang chúng đi, còn Triệu quản gia hiện không có mặt, Long dực ngồi một mình trong căn phòng lớn, nhất thời không biết làm gì.

Sau khi phụ mẫu chết, Long Dực về sống với thúc thẩm của hắn, cuộc sống khó khăn, ăn không đủ no. Đột nhiên hôm nay có đựơc như vậy, thật là nghĩ cũng không dám nghĩ.

Ngồi được một chốc, Long Dực cảm thấy buồn chán, chuyển thân bước ra ngoài biệt thự đi dạo xung quanh.

Ở phía đông của biệt thự có một chỗ trồng hoa lớn, tại đó có một lão giả mái tóc bạc quá nửa đang tưới nước, Long Dực cảm thấy buồn tẻ bèn cất bước đến đó.

" Lão bá, người đang tưới nước hả, để ta giúp cho”

" Cậu….cậu là người mới đến" lão giả nhìn Long Dực với cặp mắt nghi hoặc, thầm nghĩ: " mấy ngày trước đây chủ tịch có nói với ta rằng tuổi ta đã cao, có ý cho ta về hưu, không phải là thiếu niên này đến thay ta chứ ? Ai , nhất định là đúng rồi"

Lão giả làm công việc giữ vườn tại đây đã lâu năm, tình yêu đối với hoa cỏ tại nơi đây rât sâu đậm, ông không muốn về hưu sớm.

" Đúng, cháu là người mới, vừa đến đây ngày hôm qua " Long Dực vừa nói vừa nhìn lão giả đang tưới nước, mỉm cười: " lão bá, sau này nếu có việc gì không hiểu, cháu có thể làm phiền lão bá chỉ điểm cho, có đựơc không ?”

"Ai" lão giả thở dài một hơi, không trả lời Long Dực, rồi đưa cho cậu dụng cụ tưới nước, sau đó chầm chậm ngồi xuống cạnh bên, sắc mặt có chút biến đổi.

Long Dực không có chút kinh nghiệm nào về hoa cỏ cả, cứ thế cầm dụng cụ bước đến tưới vào hoa. (hì hì..*-*)

"Dừng lại ! Dừng lại ! Cậu tười nứơc kiểu gì vậy? " lão giả nhìn thấy Long Dực tưới nứơc, giận dữ, liền đứng lên đi đến nói: "cậu không biết cách tưới hả , vậy làm sao mà giữ vườn được? "

Long Dực thấy lão giả sắc mặt đỏ lên, liền nhìn lại dưới chân, hoá ra chân đang đạp lên một số hoa, trong tâm nhất thời bất an " lão bá, ta không cố ý, lão bá đừng giận"

" Hừm, giữ vườn dưỡng hoa cũng giống như nuôi dạy trẻ, chủ yếu là do tâm, trông thấy ngươi tay chân vụng về như vậy, làm sao ta yên tâm giao vườn hoa cho ngươi chứ? "

Lão giả tức giận nhìn Long Dực nói thêm: " không được, không được, ta phải đến gặp chủ tịch để nói chuyện, ta không nhường vị trí này lại cho ai cả. Ta, lão Lưu tuy đã già nhưng cặp mắt vẫn còn sáng lắm, nhìn thì biết ngươi không có kinh nghiệm gì cả, tuyệt không thể để ngươi chăm sóc a.”

Lời nói của lão Lưu giữ vườn làm cho Long dực mặt đỏ lên vì xấu hổ, nhất thời không biết làm sao cả .

Xấu hổ đứng đó một hồi, bỗng có tiếng của một thiếu nữ truyền đến tai Long Dực: " Ah, Long Dực, có nhận ra ta không? "

Long Dực quay đầu lại nhìn thì thấy một thiếu nữ vận y phục hồng sắc vừa cười vừa bước đến, diện mạo xinh đẹp, hoá ra chính là cô gái bị cướp điện thoại và ví tiền. Ở phía sau cô ta là một chiếc xe màu đen cao cấp đang đậu.

Long Dực liền nhớ lại những lời Nhậm Đạo Viễn đã nói với hắn, ông ta có ba người con, 2 nam 1 nữ , đây chắc là Nhậm Yên Nhiên, tam tiểu thư của Nhậm gia.

Vì bị lão lão Lưu trách cứ một tràn, Long Dực tâm trung bất an, do đó không phát hiện ra được có người đang đến. Thật ra với thính lực của hắn thì người ngoài thập trượng muốn tiếp cận hắn, hắn đã phát giác rồi.

" Ah, là cô à” Long Dực gật đầu cười khổ, rồi chuyển ánh mắt nhìn qua lão Lưu ở bên. Hắn thật không biết phải nói cái gì để làm cho lão giả này hết giận hắn nữa.

Nhưng đối với Nhậm Yên Nhiên mà nói thì đây là một cử chỉ không tốt cho lắm vì bình thường khi cô bước ra ngoài, người người ngưỡng mộ sắc đẹp của cô, nhìn không chớp mắt. Cô đối với sắc đẹp của mình rất tự tin a, nhưng giờ Long Dực ngay cả nhìn cũng không, cho nên thật không biết nói gì nữa. (gái đẹp bộ ngon sao….)


Click to Download


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Chuyên mục đã khoá Chủ đề này đã bị khoá, bạn không thể sửa những bài viết của mình hay trả lời bài viết thêm nữa.  [ 34 bài viết ]  Chuyển đến trang 1, 2, 3, 4  Trang kế tiếp


Related topics
 Chủ đề   Người gửi   Trả lời   Xem   Bài viết mới nhất 
Không có bài viết mới. BÀN LONG CHI GIỚI (Q_3 Chương 2)

[ Chuyển đến trangChuyển đến trang: 1 ... 6, 7, 8 ]

ketractang

70

1760

24-10-2008, 10:34 am

ketractang Xem bài viết mới nhất vừa gửi

 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB || Vietnamese language
phpBB SEO