|
Ngày tham gia: 31-08-2007, 08:48 am Trạng thái:  Tuổi: 22 Bài viết: 1772 Đến từ: HCM xì phó Giới tính:  Đã cảm ơn: 164 lần Được cảm ơn: 172 lần trong 101 bài viết
|
Đã gửi: 01-01-2010, 08:58 am
 |
|
 |
 |
Ngày 31.12
Ngày 31/12 cách đây đúng 20 năm. Ngày đó lại là 1 ngày mưa,trời âm u lắm . Lúc 7g15 1 sinh linh bé nhỏ đã ra đời. Thượng đế đã cho nó sự sống nhưng cuộc đời lại không cho nó đc hoàn hảo. Sau 9 tháng 25 ngày mno1 mới đc chào đời , mọi người nghĩ nó đã chết nhưng sự thật là nó vẫn còn sống . Nó được sinh ra tại trạm y tế Thường Xuân Tỉnh Thanh Hóa . Lúc sinh ra nó cũng khác với bao nhiêu đứa trẻ khác : tay chân thì to hơn dài hơn bình thường , mặt và toàn thân thì nhăn nheo , miệng lúc nào cũng há hốc ra như chưa bao giờ đc ăn cả. Sau 5 ngày thì nó đc về nhà. Nhà nó ở đâu …. Cũng như bao cư dân khác nó sống trên 1 ngọn núi, núi đó tên là “ Tùng” . Thế là tên của nó cũng đặt là đó. Người ta hj vọng nó sẽ sống …. Cuộc sống của nó rất là khồ cực, mặc dù nhỏ thế mà vẫn khổ, khổ lắm lắm nhưng trong cái khổ đó lại có niềm hj vọng .... 2 tháng sau khi sjnh mặc dù nhà rất nghèo nhưng nó vẫn cứ cười , 3 tháng đầu đời chỉ bít có nước cháo loãng và sữa mẹ , sữa mẹ thì ít còn cháo loãng thì nhiều vì mẹ có ăn j đâu mà có sữa. Thế mà nó vẫn cứ sống đó : tay chân ngoe ngắt hok lúc nào ngừng nghj, 1 tháng đã bít lật ,3 tháng đã bít bò , niềm tjn của nó thật mãnh liệt, nó vẫn cười và chẳng bao giờ khóc . Tiếp sau đó là bệnh tật liên tiếp ….. sởi, uốn ván , vảy sừng trâu, sốt mê man…. Sau cơn đó cái đầu nó tròn, trọc long lóc lại đen thui nữa . Mọi người vẫn tjn vào nó. Nó chỉ sống trong vòng tay của mẹ còn be thì đi làm trong Nam , chắc còn quá bé để nhận ra là nó thiếu tình thương của ba . Sau những j nó trải qua , nó vẫn sống tốt, tốt hơn là đằng khác , nó lại trở thành 1 người bình thường như bao đứa trẻ khác … 2 tuổi nó được ba nó mang cả mẹ con nó vào trong Nam . Từ đó cuộc đời của nó thay đổi , nó vẫn đc đi chơi, vẫn phá phách hàng xóm (tới đây kể các trận phá chắc cười chết mất, hok tjn thì pm đi rồi kể cho nghe , hay cực kì). Cứ tưởng trong Nam nó sẽ có cuộc sống ấm áp hơn khi ở Quê nhưng đời vẫn là thế , lúc nào cũng thử thách nó . 4 tuổi nó fai làm đủ thứ việc trong nhà : quét nhà , trông em …( nấu cơm , rửa bát thì chị lo), lớn hơn 1 tý là fai gọt nan cho mẹ đi bán , rồi theo chị lụm giấy để mang về nhà phơi rồi mang bán cho công ty giấy. 5 tuổi theo mẹ đi lụm hoa sứ ở trong Trường Quân Sự đó , mang về phơi khô để đi bán. 6 tuổi lại theo anh vào trong rừng đi đào sắt để bán (hậu quả lúc đó là bị dập 1 ngón cái nhưng vài tuần là nó mọc cái khác à). Còn j nữa hok nhĩ …. Zậy là cũng đc òi. Các bạn thấy nó có siêng không . Lúc đó nó cũng chẵng nghĩ là mình fai làm nhiều đến thế đâu nhưng bù lại , nó có 1 gia đình, bạn bè , những người iu thương nó , nó vẫn cứ vui. Tiếp tục sống. Mặc dù nhà nghèo hok có j nhưng nó vẫn fai biết cái chữ. 5 tuổi mà trường học , lớp học ,bạn học sao nghe xa vời với nó quá. Nhà nghèo nên nó chỉ ở nhà học , bố mẹ, anh trai , chị gái chỉ cái j thì học cái đó … đến 6 tuổi thỉ đã học xong bảng chữ cái và các con số rồi đó. Lần đâu tiên đi học, nó có cảm giác rất lâng lâng. Lớp 1 đối với nó như là 1 khung trời mới, có bạn bè, có thầy cô ,và có những hj vọng mới… Lúc lên lớp 2, nhìn những anh chị lớp 4 lớp 5 đeo khăn quàng đỏ, 1 giấc mơ của 1 thằng bé mới lớn đã xuất hiện là cố gắng học tốt để có thể lên lớp 4, lớp 5 như các anh chị. Giấc mơ của nó thật là bé bỏng. Và cuộc sống của nó cũng có vẻ khá hơn , đủ ăn đủ mặc đủ mọi thứ …. Lên lớp lớn hơn …. Lớp 4 nó gặp 1 cô bé học chung lớp, nhỏ đó là lớp trưởng, nó nhìn cô bé rất lâu …. Đó là lần đầu tiên nó thích 1 người khác giới …. Lúc đó giấc mơ của nó cũng chỉ là học để sau này đi làm có thể kiếm đc 3tr/ tháng thôi . Thế là quá đủ cho 1 giấc mơ bé con . Ngày qua ngày nó đã khôn lớn lên , từng chút từng chút .. Cuộc đời đã không bỏ rơi nó vì nó có gia đình và bạn bè xung quanh nó. Nó vẫn bít mình đang sống là vì ai , vì cái gì, có nhiều lúc buồn , nó ngồi 1 mình , không có ai ở bên cạnh, không có ai chia sẻ, không có ai buồn vui cùng nó , nó nghĩ nó sẽ chết.. chết để mọi người đi tìm nó ,quan tâm nó … Thật là 1 ý nghĩ trẻ con quá hã …. Mỗi người cũng có 1 suy nghĩ khác nhau , 1 lối đi cho riêng mình . Và hôm nay . Nó đã trưởng thành , nó đã 20t rồi ,trở thành 1 người đàn ông thực sự, không j có thể cản nó ,không j có thể ngăn những suy nghĩ của nó cả . Nó đã chuẩn bị sống tự lập, có 1 cuộc sống cho riêng mình . Càm ơn gia đình , bàn bè , những người đã ở bên nó , những người đã tiếp cho nó thêm niềm tjn vào cuộc sống ,sức mạnh để có thể đứng vững… Cám ơn bố mẹ , người đã sinh cho nó và ban cho nó hình hài bây giờ. Cám ơn ông trời, ông trời khốn nạn thật Cho nó tính cách và cho cả những thử thách đểnó có thể hoàn thiện. Cám ơn tất cả mọi người, cảm ơn cả những người nó chưa gặp vì gặp rồi chưa chắc nó sẽ vui nhưng không sao, nó vẫn sống , vẫn cười, vẫn như mọi khi thôi ! Ngày 31/12, 1 ngày cuối năm, 1 ngày mà những cái j của năm cũ sẽ trôi theo quá khứ . Những j của hiện tại vẫn trôi mãi theo thời gian. Ngày mà kết thục mọi buồn phiền lo âu. Ngày mà những xấu xa nhất , ác độc nhất bị đánh bại cho cái đẹp nhất lên ngôi.Ngày mà Bóng tối bị đẩy lùi , ánh sáng được vươn lên .Ngày mà Tình Yêu được chấp cánh và tương lai được hiện nha. Ngày mà những vòng tay nhân ái dang tay ra che chở cho những người bất hạnh . Và là ngày quan trọng trong tôi . 31/12 Xjn hãy nhớ ngày này và hãy nhớ đến tôi. Khi bạn vui hay buồn , hạnh phúc hay bất hạnh, thành công hay thất bại hãy nhớ đến tôi , hãy nhớ đến ngày 31/12, bạn sẽ không còn buồn phiền , không còn thấy cô đơn , bạn sẽ có 1 chút hj vọng ,1 chút j đó vào tương lai . Một năm hết đó là hòn đá vứt xuống cái giếng tuổi Nó rơi xuống với những tiếng vang động giã từ
Click to Download
|
|
 |
|
 |

|
|