|
Ngày tham gia: 13-09-2009, 10:37 am Trạng thái:  Tuổi: 21 Bài viết: 14 Đến từ: binh thuan usa Giới tính:  Đã cảm ơn: 0 lần Được cảm ơn: 3 lần trong 3 bài viết
|
Đã gửi: 12-11-2009, 07:30 pm
 |
|
 |
 |
rồi ta sẽ già nua....
Chỉ khi nào ngoái nhìn lại, ta mới có thể hiểu được cuộc sống. Nhưng để sống cho thật tốt, ta luôn luôn phải nhìn về phía trước. (S. Kierkergaard)
Rồi ta sẽ ngừng đếm những sợi tóc đen rụng rơi lả chả trên thềm nhà, vì chẳng bao lâu nữa chúng đã thành mây khói bạc phếch. Rồi ta sẽ thôi kêu than về những cái răng teo tóp và gãy gập lô xô hay văng ra khỏi những cái nướu quéo quắp, vì nhanh chóng ta sẽ thay chúng bằng hàng răng giả thẳng tắp và lấy ra mỗi ngày để bỏ vào cốc nước tẩy trước khi ngủ hay chà chà như chà bắp.
Rồi bàn tay ta nổi đầy những gân xanh, da ta đầy tàn nhan và nhăn nhúm như cỏ héo mùa hạn hán. Rồi mặt ta đầy những vết chân chim, miệng ta móm xọm, mắt ta quờ quạng mờ đục. Rồi lưng ta còng queo, khớp xương ta cứng nhắc, ta sẽ trở mình giữa đêm thâu chỉ để kêu rên về những cơn nhức oai oải. Rồi ta mệt nhoài mỗi lần leo mấy bậc cầu thang, băt đầu ho nhiều hơn, băt đầu thấy rã rời trong tim.
Rồi ta trở nên lú lẫn, nhớ đứa con này thành đứa con khác, nhầm giới tính của đứa cháu nọ, lẫn lộn tuổi tác của thăng cháu 3 đời. Rồi ta chẳng nhớ là ta mới vừa làm gì 5 phút trước, ta bắt đầu rót nước trà ra ngoài ấm, mặc ngược quần áo, xỏ ngược dép. Rồi ta ăn ít lại, hay thậm chí chẳng muốn ăn nữa. Rối ta ngủ chẳng nổi nữa, ta trăn trở mà chẳng hiểu nguyên nhân.
Rồi ta trở nên cáu gắt, bắt đầu nói nhiều, thích chỉ trích, hay trầm tư. Ta lật những quyển album để nhớ về một thời oanh liệt, mội thời son sắc, một quãng đời nhiều ước mơ. Và ta tiếc rẻ, buồn tênh thay cho đời, thở dài quạnh hiu. Rồi ta chẳng thiết sống nữa. Nhưng ta chẳng khóc nổi, vì tuyến lệ héo rụi rồi, và thay vào đó ta cười. Nhưng ta chẳng cười to nổi nữa bởi cơ mặt đã oằn ẹo. Ta lại bắt đầu nhăn nhó.
Rồi em chẳng cần thiết hỏi những câu hỏi kiểu như “Anh thấy hôm nay em có đẹp không?” hay “Anh còn yêu em không?”, vì ta đều biết câu trả lời, hay biết rằng chẳng có câu trả lời. Rồi ta không nhớ là đã bao lâu ta ngừng làm chuyện ấy với nhau, ngừng vuốt ve nhau, ngừng hôn nhau, ngừng nhớ là mình có nhau. Ta mặc xác nhau mỗi người môt góc tâm hồn lạnh buốt. Ta không còn ham muốn nhau.
Rồi ta sẽ già nua...
Vậy mà ta còn nhớ rõ mồn một nhưng lần hẹn hò, những câu hẹn ước, những vật hẹn nguyền của hàng thập kỉ trước. Ta còn cảm thấy được nụ hôn trên môi nhau quyện chặt, những cơn mưa mà dưới đó ta ôm nhau quá chặt, những tối ciné xem phim tình cảm tay ta nắm chặt. Ta còn nghe thấy lời thì thầm dịu dàng bên tai, còn ngửi được mùi cơ thể nhau. Ta còn run rẩy khi nghĩ đến những bữa tối lăn lộn và bấu víu nhau trên giường, những mơn trớn mà bàn tay ta đặt lên thân thể nhạy cảm của nhau, những lần đi sâu vào khoái cảm của nhau.
Vậy mà bất chợt một tối trăng sáng nọ, em hỏi đùa anh rằng “Sẽ thế nào nếu đời anh không có em?”, anh trả lời rằng “Nếu vậy thì anh vẫn sống, nhưng không được bình yên như thế này”. Ta chẳng cần nói thêm gì nữa, ta hiểu nhau đến mức nói chuyện với nhau được bằng đôi mắt, còn sự im lặng là lời lẽ tốt nhất mà ta dành cho nhau.
Khi ta già nua, ta biết rằng ít nhất thì có người đi cùng ta một khoảng thật dài, tranh cãi và hờn giận ta về mọi thứ. Ta biết họ vẫn muốn có ta bên cạnh mỗi buổi sáng, pha trà cho ta uống. Ta biết mỗi lần đi dự tiệc, họ đều gói đồ về cho ta ăn. Ta biết họ lặng lẽ đắp chăn cho ta mỗi buổi trở trời. Ta biết họ thức thâu đêm để canh chừng khi ta nhập viện. Ta biết họ còn nấu và mua được những thứ ta thích. Ta thấy yên lòng vì họ còn đi bộ và đánh cầu lông với ta mỗi ban mai hay xế chiều. Ta biết mình còn muốn ôm họ vào lòng, nói rằng ta yêu họ đến thế nào. Và mỗi lần nhìn họ, ta lại tự hỏi sao họ hoàn thiện ta nhiều đến thế.
Rồi ta sẽ già nua...
Rồi ta sẽ hiểu được một phần cuộc sống... Và ta định nghĩa được thế nào là hạnh phúc...
Click to Download
|
|
 |
|
 |

|
|