|
Ngày tham gia: 29-08-2009, 10:07 am Trạng thái:  Tuổi: 21 Bài viết: 986 Đến từ: Trên Trời_Dưới Đất Giới tính:  Đã cảm ơn: 83 lần Được cảm ơn: 139 lần trong 81 bài viết
|
Đã gửi: 08-09-2009, 09:33 am
 |
|
 |
 |
Sống Lang Thang Như kẻ Cô Hồn...........
 Nó đứng ngậm ngùi. Nó vừa gọi điện về cho mẹ. Cũng đã 2 tháng rồi. Ngày nó bỏ quê hương vào SG kiếm sống, mẹ nó không khóc. Nó chỉ thấy mẹ nó ngậm ngùi nhét vào tay nó 250 ngàn tiền xe mẹ nó chạy vay đc.
Nó bước xuống chiếc xe khách nóng nung người với 2 bàn tay trắng. Nhưng tình cảnh nó chẳng thiêng liêng như những người vào SG lập nghiệp. Tay nó trắng thật sự. Nó vào đây để bắt đầu một kiếp sống, kiếp sống bụi đời. Nó, 14 tuổi, nhỏ thó và đen nhẻm. Nắng, gió và nước biển của miền Trung nghèo đã tạo hình nó thế. Thế mà nó gồng mình bê những xô hồ nặng trĩu. Cũng may người ta nhận nó vào làm ở một ngôi nhà đang xây. Người ta trả lương nó thấp lắm. Nhưng nó chịu được. Tay nó đủ chai để ko còn phồng rộp nữa. Đêm nó nằm trong lán trông coi vật liệu. Vắt tay lên trán, nó nhớ những ngày đầu.
Những ngày đầu nó vô nghề vô nghiệp và ko tiền. Nó ngồi góc phố, ngả cái mũ cũ ố màu. Lẩm nhẩm nhưng câu xin xỏ nó học được trên Tivi. Nó chịu nhục, nó nín khóc như thế được 1 ngày. Rồi có cô bé học sinh nguýt nó 1 cái rõ dài. Nó hiểu, nó có đôi bàn tay, nó có ý chí của người miền Trung nung nấu bởi gió Lào. Nó đứng dậy, vứt cái mũ xuống hè phố nhẹ nhõm như vứt một ngày đen tối. Nó dấn bước, lầm lũi bước mà ko biết phía trước là j.
Khi đèn đường đã giăng giăng, phố nhạt nhòa và dòng người như vội vã hơn. Nó kiệt sức. Ngồi tựa lưng vào tường nhà. Mắt hấp háy đánh vần từng chữ ở quán phở bên kia đường "CẦN TUYỂN NGƯỜI". Nó bưng bê trong cái không gian chật chội, ngậy ngậy mùi phở và đông đúc khách bình dân ấy đc 1 tuần. Cho đến khi nó khuyên bà chủ đừng bỏ hàn the vào bánh phở. Bà chủ đuổi nó đi và cấm tiệt bén mảng ở khu này vì bà sợ nó làm bà mất khách. Nó thề ko làm cho các quán phở bún gì nữa. Nó cầm 200 ngàn ra đi. Nó nghĩ tới 1 cái nghề mới.
Bán vé số? Phải có mối cơ. Ko có người bảo lãnh, ko có tiền cọc. Ai giao vé cho? Bán báo hay bán đồ dạo cũng ko đc. Đi tẩm quất thì ko có phương tiện. Với lại tay nó chỉ quen mò cua bắt cá, hay nện thình thình vào cây phi lao ven biển khi nó buồn bực chuyện gia đình, nó ko khéo tay. Nó nghĩ đến đánh giày. Thế là lầm lũi đi. Đêm đó nó nằm trong buồng 1 máy ATM. Cái nóng, tiếng ồn, ánh sáng và muỗi. Nó thở dài thườn thượt cho đến khuya thì mệt quá mà thiếp đi. Tay nắm chặt 4 tờ 50 ngàn hồng chói. Sáng hôm sau nó thức muộn, khi một ông to béo đá thẳng vào hông nó đau điếng. Nó lồm cồm bò ra ngoài. Lão béo rút từ máy ra một xấp tiền dày, nhìn nó hăm dọa và đi về chiếc SH trên yên sau là một cô gái trẻ đẹp, khá sexy. Nó lắc đầu mấy cái, hình ảnh đó cũng tan theo làn khói 1 chiếc xe bus xanh vừa rú ga vụt qua.
Nó tìm đến các quán cafe, lân la mãi thì cũng quen một nhóc ít hơn nó 2 tuổi, quê Thanh Hóa. Đứa kia dẫn nó về gặp đại ca là một thằng bặm trợn khoảng 17 tuổi, tóc xanh đỏ và người đầy hình xăm. Nó thoáng giật mình nhưng trấn tĩnh. Nó nghĩ ko nên đoán qua vẻ bề ngoài. Tay đại ca tốt thật sự. Nhận nó vào dạy dỗ, mua đồ nghề cho nó. Và nó trở thành thằng bé đánh giày. Nó sống thế cũng được một tuần. Một tuần với cả tình thương lẫn khinh bạc của khách đánh giày. Một tuần của nó kết thúc khi nhóc người Thanh Hóa bị tóm vì lấy cắp giày xịn của khách. Nó thấy nhục nhã thay cho ân nhân. Nó nghỉ việc. Và thời gian tiếp theo, nó sống lặng lẽ vật vờ làm thuê làm mướn nơi đầu đường xó chợ. Tối ngủ mái hiên, gầm cầu, trạm xe bus hay bất cứ nơi nào mà sương đêm ko len lõi vào đc.
Cho đến một ngày nó gặp ông chủ thầu xây dựng. Ông ko có con, nhưng ko đủ bao dung để nhận nó làm con nuôi. Ông cho nó đi theo những công trình. Sắp xếp chỗ ăn ở và việc làm cho nó. Thế là nó trở thành đứa có việc làm ổn định. Dù chỉ là phu hồ. Đã từ lâu lắm rồi nó mới có ấn tượng tốt về một người đàn ông, kể từ khi người cha hay đánh đập mẹ con nó mỗi khi nhậu xỉn, đi theo một người đàn bà khác. Đã 1 tháng rồi nó làm việc ở đây. Nó thở dài đánh thượt. Bỏ tay khỏi trán thôi ko nghĩ về quá khứ nữa. Tiếng muỗi vo ve và mùi gạch, cát, mùi xi măng quen thuộc ru nó vào giấc ngủ. Cuộc sông của nó có lẽ sẽ êm đềm như thế nếu người đó ko xuất hiện. Người cứu rỗi đời sống của nó và cũng là người làm nó đau khổ nhất.

Cái cúc áo của nó bị đứt và rơi đâu mất. Nhưng đó chẳng phải là vấn đề. Vấn đề ở đây là nó đứt đã 1 tuần nay, và nó vẫn mặc chiếc áo hở toang hoác ở cổ. Nó bị ốm. Mắt nó cay xè đến nỗi ko xỏ được sợi chỉ vào cây kim được. Ốm đau cũng là lẽ tất nhiên của đời người. Nhưng có những trận ốm mà lý do lại vô lý và ko cưỡng được.
Vậy là nó đi theo ông chủ thầu xây dựng được 1 tháng, rồi 2 tháng. Nó đã sung sướng cầm một ít tiền dành dụm được gửi về cho mẹ. Và cơn bão giá ập đến như nhẫn tâm hành hạ nó. Người ta ầm ĩ trên báo chí, trên phương tiện truyền thông, trong những câu chuyện phiếm hàng ngày. Riêng đối với nó, nó chỉ biết ổ bánh mỳ sáng giá 2000đ tự nhiên tăng lên thành 6000 rồi cứ thế mà tịnh tiến lên thành 7000, thành 8000. Trong khi tiền lương của nó vẫn ì ạch chậm rãi.
Thế là nó nhịn ăn sáng. Nhưng công việc của nó khiến nó ngã quỵ chỉ sau ngày thứ 2. Nó quệt nước mắt. Mua một đống mỳ tôm về để góc lán. Từ đó nó ăn uống cũng tằn tiện hơn.
Nhưng việc ăn uống đói khổ thì làm sao mà quật ngã nó được. Hơn mười năm nó sống bên mẹ nó khó khăn gian khổ nó đâu phải cứ nằm ườn ra mà ốm. Có lẽ nó ốm từ cái bản tính lãng mạn của nó và quan trọng hơn là nó đang ở SG, mà SG thì chẳng bao giờ thuộc về nó.
SG vào mùa mưa. Những cơn mưa chiều đôi khi ập đến không báo trước. Hắt nước ầm ập vào những con người nhỏ bé dám cả gan đứng giữa trời đất. Và nếu bạn sống ở SG một thời gian, bạn sẽ thấy nó đỏng đảnh đến mức nào. Sáng có thể nắng tách óc, nhưng chiều lại mưa tối trời.
Nó thích mưa, nó thích dầm mưa để cảm thấy dòng nước mát bao phủ người nó mơn man khi nó lặn ngụp ở biển. Nó thích những dòng nước lênh láng trên đường phố khi trời mưa to cống tắc. Và điều quan trọng nhất là nó thích ngắm hoa mưa. Chắc chỉ mình nó định nghĩa được hoa mưa, đó là mỗi khi nó đứng dưới cột đèn đường nhìn lên bóng đèn sáng phía trên sẽ thấy những giọt mưa tua tủa lòa xòa như một bông hoa quý phái.
Và nó ốm. Trận ốm bất thình lình chào nó không báo trước. Chiều đó đi làm về. Nó thấy đầu óc quay cuồng, người nóng bừng. Nó lảo đảo khi hoàng hôn đã nhạt nhòa nơi góc phố.
Nó đã phá sức gan lì đến đâu thì trận ốm cũng gan lì tới đó. Ở đây, nó chẳng có bàn tay của mẹ đắp lên trán 1 chiếc khăn ướt, hay sờ trán nó xem có còn sốt? Và cũng chẳng có mẹ ngồi bên giục nó gắng ăn cháo rồi uống thuốc. Chỉ có những lời hỏi thăm khô khan của dân lao động. Nó nằm đờ đẫn trên tấm phản với nồi cháo nguội ngắt dành cho cả ngày. Không phải những người làm cùng không thương nó. Nhưng họ còn có việc của họ phải làm. Đã chấp nhận kiếp sống Bụi đời thì còn đòi hỏi chi đến sự quan tâm của đời người.
Năm ngày nó gặm nhấm nỗi buồn, sự mệt mỏi và sự lê thê của thời gian. Có những lúc nước mắt nó trào ra ấm mềm hai bên má, thấm vào lớp gối vải vốn đã mặn sẵn vị mồ hôi. Và rồi nó cũng thắng, nó phải thắng vì trời đất vốn dĩ ban cho con người sức mạnh tự nhiên.
Nhưng tự nhiên lại là kẻ thù lớn nhất của con người. Sau trận ốm, nó đã gầy gò nhỏ bé lại trở nên yếu hơn. Nó bị cho thôi việc. Người ta bảo là rất thương nó nhưng nó không đảm bảo được công việc nặng nhọc này nữa. Nếu thương nó thì ai thương gia đình họ. Nó im lặng cuốn gói ra đi ko oán giận, vì nó biết nó cũng có một gia đình.
SG rộng lớn và đông đúc. Nhưng sao lúc này nó cảm thấy chẳng có một chỗ để đi. Và cái cảm giác lạc lõng đến sợ hãi giữa nơi phồn hoa đô thị. Nó ngồi bó gối. Nhìn lại cái mái ấm thân thương mà nó đã gắn bó ở đây 2 tháng. Như con chim non ngơ ngác nhìn lại cái tổ quen thuộc một lần để soãi cánh bay ra trời rộng và xanh thắm. Nó thì bước ra một quãng đời tăm tối và nhiều nước mắt. Nó mạnh bước với một niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống và hơn ai hết nó có bản năng. Bản năng cần được sống.
Click to Download
|
|
 |
|
 |

|
|