|
|
|
|
|
0 thì vẫn chỉ là con số 0 !
|
|
|
|
|
|
| Angel.S2
|
 |
| Thành Viên Nhiệt Tình |
 |
 |
Ngày tham gia: 21-11-2007, 12:39 pm Trạng thái:  Bài viết: 8400 Đến từ: _*̡͌l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ *̡͌l̡*̡̡_ Giới tính:  Đã cảm ơn: 623 lần Được cảm ơn: 5615 lần trong 2261 bài viết
|
Đã gửi: 29-11-2008, 01:59 pm
 |
|
 |
 |
Tiêu chuẩn của một bài viết(Gửi đến những bạn sẽ và đang là Mod và Member)
Angel cũng k bít nên bắt đầu từ đâu nữa vì gần đây có nhiều bạn xin làm Mod nhưng sau khi xem xét các bài post Angel thấy thật không có từ gì diễn tả được tâm trạng của mình.
Mod là sao theo các bạn định nghĩa : Họ là những người đi đầu,làm gương cho thành viên trong chuyên mục họ quản lý có nghĩa là họ phải post bài có chất lượng,không xem thường người đọc Nhiều người muốn làm Mod nhưng lại có quan niệm sai lầm là post nhìu bài mới được làm Mod Thử hỏi nhiều bài mà bài nào cũng dạng như thế này thì nói thật có cả ngàn bài cũng không thể xếp Mod được
Ngày P. bị tên đồi bại cướp đi đời con gái đã qua được hơn nửa tháng, nhưng nỗi ám ảnh vẫn bao trùm lấy em. Trên gương mặt sạm nắng của P. vẫn in hằn một vẻ sợ sệt mà em không biết đến lúc nào mới vượt qua.
[Only Registered and Activated Users Can See Links. Click Here To Register...] Mái ấm của P. là một con đò nhỏ nằm trơ trọi một mình trong một góc đầm Cầu Hai (Vinh Hiền - Phú Lộc - TT-Huế). Con đò đó là nơi ăn ở của gia đình, nơi sinh ra và trưởng thành của năm đứa trẻ trong đó P. là con gái đầu lòng, còn em nhỏ nhất chỉ mới 15 tháng tuổi. Chúng tôi đến đã giữa trưa, T. vẫn còn nằm co quắp trong một góc tối ở cuối đò.
Ngơ ngác, sợ sệt nhìn những người khách lạ, P. ngần ngừ bò ra chỗ khoang đò dùng làm phòng khách. Ánh sáng gắt của mặt trời chính Ngọ khiến P. cúi gằm mặt, một gương mặt đen sạm vì nắng gió. 12 tuổi, nhưng trông P. như một đứa trẻ lên 8, nhỏ bé, gầy quắt và khờ dại, kết quả của một tuổi thơ thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần.
Cái ngày tai họa ập đến với em P., gia đình em vừa nhận một nỗi đau khác: bà ngoại của P. vừa nằm xuống cách đó 2 ngày. Chị T. (mẹ em P.) ngân ngấn nước mắt: “Tôi đang ở đám mẹ tui, nghe nói con bị rứa tui choáng váng đầu óc rồi ngất xỉu luôn, sau đó người ta đến đưa con P. đi giám định, đi bằng ôtô”. Từ hôm đó, chị T. cũng lăn ra ốm đến mấy ngày liền mới đỡ.
Phải rất khó khăn em P. mới nhớ lại những gì đã xảy ra, một phần vì em còn quá ngây thơ để hiểu được sự mất mát mà mình phải gánh chịu, một phần vì nỗi ám ảnh khiến em không dám nhắc lại. Mãi khi chúng tôi hứa sẽ không làm hại em và kẻ hại em đã bị bắt bỏ tù, không thể đe dọa em được nữa thì P. mới chịu kể.
Những lời nói ngây ngô của em bé 12 tuổi khiến người nghe phải quặn lòng. Em đã bị dọa dẫm, bị bóp cổ, bị cướp mất đi đời con gái một buổi trưa. May mà cô giáo kịp thời phát hiện, chứ nếu không chắc P. cũng chẳng biết mà tố cáo, và kẻ thú tính kia có thể vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Đã nửa tháng, nhưng P. vẫn chưa thể đi học lại. Suốt ngày em vẫn nằm li bì trong góc đò, đến bữa ăn có lúc còn bỏ cơm. Chị T. đau đớn: “Tại con tui sinh ra, lớn lên trên đò, không biết chi nên mới bị người ta hại, chứ nó mà khun (khôn) ngoan thì đỡ biết mấy”. Quả thật, em chỉ biết là mình được chở đi khám bằng ôtô 4 bánh, còn khám ở đâu, để làm gì thì em chẳng hề biết. [Only Registered and Activated Users Can See Links. Click Here To Register...]
Mấy mẹ con chen chúc trên con đò nhỏ, nơi cả gia đình đã sống cả chục năm nay Đến bố em, anh T. dù đi theo con cũng không biết con đã khám ở đâu và kết luận của cơ quan chức năng như thế nào. Cũng chả trách, anh T. và chị T. đều không biết mặt chữ, suốt ngày quanh quẩn với mặt đầm Cầu Hai, đến số điện thoại nhà cũng chẳng nhớ nổi, thậm chí tên của anh bắt đầu bằng chữ T. hay chữ H. như trên một số giấy tờ ghi anh cũng không hay.
Quay quắt mưu sinh
Chị T. cúi mặt: từ ngày em P. bị hại đến giờ, nhìn con không ăn không ngủ anh chị xót xa lắm nhưng chẳng đào đâu ra tiền mà tẩm bổ cho con. Thậm chí, thời gian để chăm chút cho P. anh chị cũng chẳng có nhiều. Anh T. mải chài lưới đó đăng theo đuôi con cá để kiếm bát gạo, còn chị T. cũng loay hoay với thúng mẹt, với đứa con nhỏ suốt ngày lao nhao khóc đòi sữa.
P. là con đầu, nên xưa nay đã quen đỡ đần mẹ, nay P. nằm đó thì tất tật trăm công nghìn việc đều đổ đầu chị T. Thành thử, dù rất thương con nhưng anh chị T. cũng đành để con tự vượt qua, đứng dậy.
Chị T cho biết: Sau ngày em P. bị hại, gia đình thủ phạm có mang ít tiền sang bảo mua sữa cho cháu. Anh chị cũng cầm nhưng cứ để đó, chẳng dám dùng vào việc gì cả dù có trăm đầu việc đang chờ tiền.
Anh T. tâm sự: “Ngày trước dầu rẻ, gạo rẻ còn đỡ khổ, chứ nay cái gì cũng tăng giá, dân làm cá không sống nổi. Ngày trời cho thì được trăm ngàn, ngày ít thì dăm ba chục, chạy ăn cho 5 đứa con khổ lắm chú ơi”.
Quả thật, tài sản của anh chị T. ngoài mớ xoong chảo, cái chăn cái gối chỉ là một cái điện thoại bàn cũ kỹ dùng để liên lạc khi cần. “Tài sản” giá trị nhất, và cũng là nỗi lo lắng lớn nhất của anh chị là 5 đứa con nhỏ. Chị T. than: “Thương tụi nó, đành cho đi học. Tui mù chữ, tui thấm lắm cái thiệt của người không học hành, nên sống chết cũng phải cho tụi nhỏ học hy vọng đời chúng nó khá hơn”.
Tính là tính vậy, nhưng anh chị cũng mơ hồ lắm về tương lai của mấy đứa nhỏ. “4 đời nhà tui ở đò rồi, sau này đám nhỏ lớn lên chắc cũng đóng cho mỗi đứa một cái đò rồi lấy chồng lấy vợ. Quanh đây có nhiều đứa đi miền Nam làm ăn nhưng một thời gian lại thấy quay về cả” - anh T. đăm chiêu.
Có thể, đời của P., của các em P. rồi sẽ khá hơn. Có thể các em sẽ vào Nam học nghề, làm việc rồi thoát được kiếp lênh đênh của 4 đời ông cha. Nhưng cũng có thể lại có thêm những con đò nữa, những gia đình nữa với dăm bảy đứa trẻ trên một con đò chật, chồng đánh cá, vợ buôn thúng bán mẹt như anh T. chị T…
Các bạn thấy bài viết này không bình thường ở chỗ nào có phải là chỗ
[Only Registered and Activated Users Can See Links. Click Here To Register...]
Mod đâu phải chỉ là post bài theo kiểu copy and paste..như thế này Nói không phải Angel tự cho mình là khoe này khoe nọ Nick của mình hiện diện ở cả chục trang forum (Mình không quan niệm đâu là forum lớn đâu là forum nhỏ,bài viết nào hay thì mình đăng ký thôi T^T ),và khi vô 1 trang forum có bài hay nhưng lại bị hide như thế thì mình cũng bỏ vài phút đăng ký rùi mới copy paste về chứ đâu có khơi khơi như vậy được... Các bạn thử xem qua vài bài sau của Angel xem Có 2 bài mình đã mất cả hơn nữa tiếng chỉ với công việc là lấy link hình ảnh,bài viết rùi copy-paste Và không chỉ có vậy mà còn phải chế biến thêm để thành cái hay của riêng forum mình 2 bài này các bạn sẽ không thể kím được lời bình nào khác ngoài ở đây hoặc do mình post ở 4rum khác nhưng không nhìu đâu Hà Nội thật sự trở thành Hà Lội Mún nhìn con gái tắm thì vào đây  Hình động cho các bạn dùng làm chử kí
Mọi bài viết phải được chuốt lại các bạn nào có thế kím bài nào của Angel mà sơ xài không bạn nào kím được trên 10 bài của mình như vậy đi
Nhìu bạn sau khi được lên Mod lại không thấy có bài viết nào ở box mình quản lý không hiểu nỗi Trừ vài Mod có hoàn cảnh riêng nhu pyn_ngok thì mình thông cảm được Nói không phải quơ đũa cả nắm vì mình biết có nhiều Mod vẫn tích cực như: ketractang nếu mình có quyền đã cho làm Smod rùi kenjta theo mình biết để post mí cái flash bạn cũng mất công view source mò ra cái link swf đúng không ... Nếu các bạn đăng ký là Mod vì thật sự muốn phát triển Forum thì hãy đăng ký chứ khi là Mod rùi không hoàn thành nhiệm vụ,trách nhiệm của 1 Mod bị set lại là member lại đi nói Admin thế này Admin thế nọ...
Bài này không ám chỉ ai hết,có thể nhiều bạn xem xong sẽ ghét Angel,nói mình nhìu chiện này chiện nọ nhưng ông bà ta có nói "Sự thật mất lòng","Mất lòng trước,được lòng sau" Mình không quan tâm ai ghét mình,ai bức xúc gì cứ nói ra ở đây Mình chỉ mong các bạn có trách nhiệm với những gì mình đã hứa khi đăng kí là Mod để Autinhyeu đi lên và phát triển nhá
Thay mặt BQT
Click to Download
|
|
 |
|
 |

Sửa lần cuối bởi Angel.S2 vào ngày 15-12-2008, 12:06 pm với 3 lần sửa trong tổng số.
|
|